Chương 1468: Kết minh (2)
.”
“Càng như vậy, càng không thể để đối phương thành công, bằng không sau này ngoại hải sẽ thật sự biến thành sân sau của đối phương!”
Sắc mặt Lôi Lâm trầm trọng: “Từ lúc bắt đầu tới bây giờ ta luôn không ngừng đánh lén đội tàu cùng đường bộ của đối phương, cố gắng làm chậm tiến độ của đối phương, mà các ngươi cần phối hợp với ta trên con đường tình báo cùng tiêu tang!”
Nghe được kế hoạch đơn giản thô bạo như thế của Lôi Lâm, trên mặt Đế Luân phu nhân hiện ra vẻ tâm động.
Chuyện như vậy, chỉ có hắn có thể làm, mà nhóm hải tặc Dã Man Nhân không thể làm.
Bởi vì nhóm hải tặc Dã Man Nhân làm như thế chính là muốn khai chiến, đội tàu mạnh mẽ của đối phương trong nháy mắt có thể tấn công cảng hải tặc, nhưng Lôi Lâm không giống! Hắn lén lút làm việc! Ở bề ngoài vẫn là thân phận quý tộc!
Cho dù là Lộ Dịch Tư hầu tước cũng không dám mạo hiểm sơ suất trực tiếp tập kích lãnh địa một vị quý tộc khác trong tình huống không có chứng cứ.
Đồng thời, cũng chỉ có hắn đều là pháp sư mới có thể tránh né pháp thuật trinh trắc cùng dự ngôn từ pháp sư thủ hạ của Lộ Dịch Tư!
Còn việc phái ra hải tặc gì đấy, các ngươi cho rằng quý tộc khác đều là kẻ ngu si sao? Càng không cần phải nói trên Pháp Áo Lan đảo còn có giáo hội tồn tại. Hơn nữa, cho dù đối phương thật sự không biết xấu hổ phái ra hai nhóm hải tặc lớn, khẳng định là bọn chúng cũng không dám để người của mình đi theo.
Chỉ cần vị pháp sư cao cấp Ba Lỗ Kiệt kia không ở, Lôi Lâm dám cùng nhóm hải tặc Dã Man Nhân khiến đối phương có đi mà không có về!
Rất nhiều suy nghĩ nhanh chóng xẹt qua trong đầu dã man nhân, đừng để vẻ ngoài của hắn mê hoặc, cho dù là dã man nhân, hắn có thể ngồi vào vị trí này thì cũng không phải người đơn giản.
Đồng thời, dù hắn thấy thế nào, lần này cần mạo hiểm cũng là Lôi Lâm cùng gia tộc của hắn, đối với với mình cũng không có bất kỳ tổn hại lợi ích nào.
Đây cũng là kế hoạch mà Lôi Lâm đã sớm chuẩn bị tốt, đồng thời cũng là sự bi ai của người yếu.
“Phu nhân!” Cùng lúc đó, cửa phòng nhẹ nhàng vang lên.
“Xảy ra chuyện gì? Không phải ta đã nói không có việc quan trọng thì không thể tới làm phiền đại nhân sao?”
Trên mặt Đế Luân phu nhân hiện ra vẻ giận dữ, nhưng vẫn vặn vẹo vòng eo đi ra mở cửa phòng.
“Phu nhân! . . .” Một thị nữ có đôi mắt khôn khéo cực kỳ cúi đầu, lén lút liếc một vòng, mới nhẹ nhàng ghé sát đến bên tai Đế Luân phu nhân thì thầm gì đó.
Sau khi cửa phòng đóng lại, Đế Luân phu nhân trở lại vị trí của chính mình, nhìn Lôi Lâm có với vẻ kỳ dị.
Sắc mặt của cô ta thay đổi mấy lần, sau đó mới nằm nhoài trên bả vai Âu Cát Đức, nói mấy câu với hắn.
“Cậu rất tốt!”
Âu Cát Đức nhìn Lôi Lâm vài lần, sau đó lại quay sang thì thầm với Đế Luân phu nhân.
Chiến sĩ cao cấp đến trình độ như hắn, trình độ đối với lợi dụng đấu khí đã đến hóa cảnh, ngăn cách ngoại giới dò xét vốn là việc nhỏ như con thỏ, ngay cả Lôi Lâm cũng không thể nghe được cái gì.
“Được rồi! Đoàn trưởng của chúng ta đồng ý kết minh cùng cậu, thậm chí con đường tình báo cùng tiêu tang sẽ cung cấp cho cậu!”
Đế Luân phu nhân u oán liếc Lôi Lâm một chút, giống như đã cho hắn chiếm đi món hời lớn vậy: “Có điều, mỗi lần thu hoạch được lợi ích, chúng ta muốn một nửa!”
“Nhiều nhất chỉ một thành! Bằng không ta cũng không có cách nào ăn nói với đám thủ hạ!”
Bàn tới chuyện như vậy, Đế Luân phu nhân giống như lại trở thành người phụ nức cực kỳ khôn khéo, Lôi Lâm cũng không thể nghe đối phương mấy câu mà phun ra lợi ích của chính mình, cuối cùng định đến tiêu chuẩn ba phần mười.
Nếu đầu lĩnh song phương cũng đã xác nhận ý đồ hợp tác, chuyện kế tiếp có thể do thủ hạ giải quyết.
Âu Cát Đức đứng lên, thậm chí gây ra một trận động đất nhỏ.
” Quý tộc đến từ ngoại hải, pháp sư Lôi Lâm! Cậu là bằng hữu của ta sao?”
“Đương nhiên, nguyện tình hữu nghị của chúng ta lâu dài, thậm chí kéo dài đến đời sau của chúng ta!” Lôi Lâm nghiêm túc làm ra hứa hẹn.
Ầm! Hai nắm đấm một lớn một nhỏ đụng vào nhau, phát ra tiếng vang nhẹ nhàng, đây là minh ước cùng lời thề giữa hai người đàn ông.
Đương nhiên, hiệu lực có thể duy trì bao lâu thì Lôi Lâm cũng khó mà nói chắc, có điều trước khi thế lực Lộ Dịch Tư hầu tước bị diệt vong, quan hệ minh hữu hai bên sẽ khá là bền chắc.
“Khanh khách. . . Âu Cát Đức có vẻ rất yêu thích ngài đấy?”
Chờ đến sau khi đối phương rời đi, hồ nữ phu nhân tiến đến bên cạnh Lôi Lâm, khi thân thể mềm mại hầu như muốn dựa hết vào trên người hắn, hơi thở như hoa lan nói bên tai Lôi Lâm.
“Xin lỗi! Phu nhân! Ta cũng nên rời đi!”
Lôi Lâm lễ phép đẩy đối phương ra, đồng thời đứng dậy cáo từ.
Đế Luân phu nhân nghe vậy, trong mắt xẹt qua một tia thất vọng không rõ thật giả: “Cậu làm như vậy, thật sự khiến người ta thương tâm đây! Có điều tỷ tỷ còn có hai lễ vật muốn tặng cho cậu đấy!”
“Khải Luân! Sau này cô chính là của Lôi Lâm tiên sinh, cần phải thỏa mãn mọi yêu cầu của đối phương, hiểu không?”
“Biết rồi! Phu nhân!” Khải Luân phản xạ có điều kiện đồng ý, sau đó mới giống như ý thức được cái gì, trên mặt lóe lên vẻ nổi giận.
Tuy rằng biết rõ đối phương đang ở người phúc ta, ít nhất đã được vị dã man nhân kia gật đầu, bằng không đối phương tuyệt đối không dám giải trừ độc tố trên người Khải Luân, nhưng Lôi Lâm vẫn nói câu tạ.