Chương 1469: Lập uy (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1469: Lập uy (1)

“Còn có một món lễ vật khác đâu?”

Lôi Lâm nhìn hồ nữ trước mặt, trên mặt lộ ra một chờ mong như bé trai hàng xóm.

Loại thái độ này, nhất thời khiến Đế Luân phu nhân hơi đỏ mặt, trong lòng hô to không chịu được, “Tuy rằng biết rõ đây là cậu giả bộ, nhưng người ta vẫn luôn bị cho cậu mê hoặc. . .”

Đế Luân lắc vòng eo, đuôi cáo đỏ rực nhu thuận bồng bềnh, “Còn lễ vật thứ hai là một tin tình báo! Có quan hệ tới giáo hội thần mưu sát. . .”

Sắc mặt Lôi Lâm trở lên trịnh trọng, cẩn thận lắng nghe.

. . .

Mấy ngày sau, tại bến tàu cảng hải tặc, lúc này Phi Hồng Hổ hào đã được sửa chữa xong, lá cờ in đỏ chủy thủ cùng đầu lâu v đón gió bay bay.

Dấu vết trên thân thuyền đã được hoàn toàn tu bổ xong xuôi, đáy thuyền còn được đánh bóng qua, ngay cả đầu thuyền cũng được thay đổi một chút, toàn bộ chiến thuyền có cảm giác như được làm mới, khiến Lôi Lâm cảm khái kim tệ mình tiêu vẫn rất đáng giá.

Lúc này Lôi Lâm đang chắp hai tay sau lưng, đứng phía trước boong tàu, nhìn hơn một trăm tên hải tặc phía dưới

Những người này đều là nhân thủ hắn mời chào từ cảng hải tặc, cũng là thành viên nòng cốt của nhóm hải tặc sau này của hắn.

Tuy rằng Hoắc Khả cùng Cự Nhân đã cố gắng đi làm chuyện này, nhưng bởi thời gian gấp gáp nên Lôi Lâm vẫn có chút không hài lòng.

Cũng không phải bất mãn vì những người phía dưới này, đột nhiên nhìn thấy một thiếu niên thành đầu lĩnh của mình, những hải tặc kiêu căng khó thuần này có thể lập tức thần phục mới là lạ, Lôi Lâm không hài lòng cũng không phải điểm này.

Hắn không hài lòng là thực lực những hải tặc này quá yếu!

Chức nghiệp giả ít ỏi, tinh anh vượt qua cấp 5 không có lấy 1 người, đám người La Lại Nhĩ Đức kia lại là đám có tố chất cao nhất, cũng may trên căn bản đều từng thấy máu, khi chiến đấu sẽ không nương tay.

Mà có mấy kẻ có thực lực cũng không tệ lắm lại đều có suy nghĩ không tốt, ngay cả suy nghĩ ngủ đông chờ thời cơ đều không có, khiến Lôi Lâm âm thầm lắc đầu.

“Quên đi, hải tặc tinh nhuệ làm thành viên nòng cốt cũng không phải một ngày hai ngày là có thể tạo thành. . . Hoắc Khả cùng Cự Nhân làm được thế này cũng xem là tốt rồi!”

Lôi Lâm thở dài, đi tới trước mặt đám người.

“Ta chính là thuyền trưởng của chiếc Phi Hồng Hổ hào này, sau này cũng là thủ lĩnh của các ngươi, có ý kiến gì không?” Hắn đột nhiên quát lớn lên, âm thanh thậm chí khiến đông đảo hải tặc đau màng nhĩ.

“Ta biết. . . Trong lòng các ngươi không phục ta!”

Lôi Lâm chậm rãi quét mắt nhìn đám người phía dưới, dường như có thể nhìn thấy suy nghĩ ẩn sâu dưới đáy lòng của mỗi một hải tặc: “Các ngươi có kẻ vừa ý đãi ngộ của chung ta, có kẻ lại chỉ là đơn thuần tới đây vui đùa một chút, hoặc trong lòng dứt khoát mang ý đồ xấu, muốn đợi ra ngoại hải sẽ giết người đoạt thuyền!”

Đám hải tặc bên dưới rối loạn tưng bừng, nhưng lại bị tiếng quát càng lớn hơn của Lôi Lâm ép xuống.

“Có điều cũng không liên quan, trước đó thế nào ta có thể mặc kệ, nhưng nếu như ở trên thuyền mà không tuân thủ mệnh lệnh, hoặc là ngay cả yêu cầu cơ bản nhất của ta cũng không thể hoàn thành, ta sẽ vặn đầu của các ngươi xuống, nhét vào hậu môn của các ngươi, có nghe không!”

Lời nói hung hăng này nhất thời làm rất nhiều hải tặc phía dưới đều ồ lên lên, ngay cả trên mặt La Lại Nhĩ Đức đều có một tia bất mãn.

“Con lợn béo da mềm thịt non như mày lại dám nói chuyện cùng người lớn như vậy, nhanh ngoan ngoãn chạy trở về trong lồng ngực của mẹ mày để bú sữa đi!”

Một giọng nói không hòa hài từ trong đám người truyền ra, sau đó chính là một trận cười vang.

“Đừng trốn.“tóc ướt” Y Luân, ta thấy mày rồi, đi ra cho ta!” Trên mặt Cự Nhân cùng Hoắc Khả đầy phẫn nộ.

“Khà khà. . . Các anh em, lẽ nào chúng ta chấp nhận để một tên tiểu quỷ bò ở trên đầu sao?”

Đoàn người tách ra, một tên hải tặc đeo mắt giả, hàm răng ố vàng trực tiếp đi ra, phía sau còn có mười mấy người đi theo.

” “hạt nha” Thác Ốc Đức, “trường kiểm” Quỳnh Ân Mật Thụy, “hồng tương thủ” Lư Tạp Tư Khảo Đức, Khoa Luân Hán Bắc Lợi, . . .” Từng cái tên bị đọc ra, khiến sắc mặt Cự Nhân càng ngày càng khó coi.

Những kẻ này đều là hải tặc có tiếng, đa số đều là một loại độc hành, nhưng cũng không phải đối tượng dễ trêu.

Đồng thời, bọn hắn có danh vọng rất cao trong đám hải tặc du tán, khiến Độc Nhãn Long đều cảm thấy có chút không dễ xử lí.

“Quả nhiên là nhảy ra!” Lôi Lâm lắc lắc đầu: “Vậy các ngươi dự định thế nào? Đừng quên nơi này vẫn là bến tàu đấy?”

Đối với việc đối phương trực tiếp nhảy ra như thế, Lôi Lâm thật sự không biết nói gì, dù cho đối phương mặt ngoài phục tùng, nhưng trong tối lại lén lút âm mưu đoạt quyền, cũng có thể để hắn tạm thời lợi dụng đối phương một quãng thời gian, dù sao cũng tốt hơn hiện tại lập tức xử lý.

“Không có gì, tiểu thiếu gia tôn kính!”

Y Luân nhếch môi, khiến hàm răng ố sắc của hắn lại càng dễ thấy: “Ta chỉ muốn thiếu gia chấp nhận cho ta cùng đám huynh đệ này làm phó thủ trên thuyền, nếu như vậy, chúng ta cũng có thể chuyển một phần tiền lời cho ngài, còn có thể giúp ngài có địa vị tôn quý như thế phải ra ngoài biển mạo hiểm, việc này không phải rất hợp lý sự tình sao?”

“Đây cũng là ý nghĩ của các ngươi sao?” Lôi Lâm nhìn đám hải tặc mới chiêu mộ ở phía dưới kia.

Đến lúc này, ngay cả Cự Nhân ngốc nhất đều biết đây là một mưu kế đoạt quyền, lập tức theo đám hải tặc cũ như Độc Nhãn Long đứng ra phía sau Lôi Lâm, trong mắt còn có chút thương hại.