Chương 1472: Ban thưởng (2)
Đây chính là ma pháp vật phẩm! Đủ để xem là truyền gia bảo đối với bình dân thậm chí kỵ sĩ cùng huân tước.
“Ta sẽ vĩnh viễn trung thành với ngài!” La Lại Nhĩ Đức hôn giới chỉ trên tay, sau đó trân trọng thu vào trong lồng ngực, lại thu hút một đám ánh mắt hâm mộ. đặc biệt rất nhiều hải tặc mới gia nhập, trên mặt thậm chí có vẻ ửng hồng, ánh mắt nhìn Lôi Lâm quả thực giống như đang nhìn thần linh của bọn hắn
Chỉ cần nỗ lực thì sẽ có hy vọng! Chỉ cần trả giá thì sẽ có thu hoạch!
Rất nhiều khi, người cấp thấp chỉ ước ao như vậy thôi, nhưng rất nhiều thượng vị giả vẫn tàn nhẫn cướp đoạt.
Hiện tại, Lôi Lâm lại cho bọn hắn nhìn thấy hi vọng có thể hoàn toàn thay đổi vận mệnh! Chỉ cần điểm ấy đã đủ kích thích nhiệt huyết cùng phấn đấu của bọn hắn!
“Giương buồm! Xuất phát!”
Nhìn sĩ khí phía dưới đã được nâng cao, Lôi Lâm cũng lớn tiếng ban bố mệnh lệnh.
“Ô ô!” Đám hải tặc lập tức bắt đầu bận túi bụi, dưới sự chỉ huy của đám Độc Nhãn Long, Hoắc Khả, rất nhanh đã lái Phi Hồng Hổ hào ra khỏi bến tàu.
Lúc này, trong một chỗ tối, vị giáo chủ cùng mục sư của thần mưu sát trước đó đang lẳng lặng quan sát, mãi đến khi thuyền rời đi.
“Cậu thấy thế nào?”
Sau một hồi lâu lặng lẽ, giáo chủ mới nghẹ giọng hỏi.
“Xử sự quả đoán, kiên quyết, lại rất cay độc, quả rất khó tin là đối phương mới mười lăm tuổi!” Mục sư giống như có chút không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn nói ra.
“Nhưng ngay cả như vậy, cũng không cần đem nói cả chuyện kia cho đối phương biết chứ?”
Mục sư còn làm ra nỗ lực cuối cùng.
“Hừ!” Trả lời hắn chính là một tiếng hừ lạnh của giáo chủ: “Khoa Lai đã vi phạm giáo huấn của chủ nhân ta, thậm chí một lòng muốn báo thù cho tên đệ đệ của hắn đã sớm phản bội giáo hội kia. . . Loại hành vi này nhất định phải chịu trừng phạt!”
Trên thực tế những lời này chỉ là cái cớ, mấu chốt vẫn là đối phương gây trở ngại đến kế hoạch của mình!
Đối với thượng vị giả, vì đại kế, một quân cờ mà thôi, bỏ qua thì bỏ qua.
Chỉ cần vinh quang của thần mưu sát có thể vĩnh hằng soi sáng ở ngoại hải, mấy thích khách cao cấp mà thôi, có đáng là gì đây?
“Khà khà. . . Đối với vị tiểu thiếu gia này, ta rất chờ mong đáy. . .” Giáo chủ mỉm cười, thân ảnh chậm rãi đi vào trong bóng tối.
Trong con ngươi mục sư có khiếp sợ, nhìn theo hướng giáo chủ rời đi, mãi đến tận hiện tại, hắn mới hiểu được giáo chủ lại để ý tới vị quý tộc trẻ tuổi đến trình độ như thế này.
. . .
Dưới bầu trời xanh lam trong vắt, Phi Hồng Hổ hào tự nhanh chóng lướt đi.
” 500 mét phía trước! Ta phát hiện thuyền không biết tên, đối phương không treo cờ hải tặc!” Thủy thủ trên đài quan sát hô to.
“Thủ lĩnh!” Cự Nhân mặc giáp da mới chiếm được tới tay, lập tức xuất hiện ở phía sau Lôi Lâm.
“Trước đó ta có hỏi thăm được, đều là một đám thuyền ô hợp mơ ước tài phú cùng thuyền của chúng ta. . .” Độc Nhãn Long cũng đến bên người Lôi Lâm, nhẹ giọng bẩm báo nói.
“Bị lợi ích làm mê muội sao?”
Lôi Lâm đột nhiên nhướn lông mày một cái: “Thế nhưng thuyền của bọn chúng không tệ, chúng ta cũng còn thiếu thủy thủ cùng nô lệ, không phải sao?”
Sau khi nghe được lời Lôi Lâm nói, đám người Cự Nhân đã bắt đầu vì mặc niệm cho đám hải tặc trên thuyền đối diện, bọn hắn sẽ vĩnh viễn không biết, chính mình đã chọc phải một kẻ gia hỏa khủng bố cỡ nào.
“Chuẩn bị hải chiến! Ta muốn nhìn thử một chút xem thực lực của những thủ hạ này!”
Lôi Lâm phân phó La Lại Nhĩ Đức đứng phía sau.
“Tuân mệnh! Thiếu gia! Ngài sẽ thấy!” La Lại Nhĩ Đức cung kính lui xuống.
Có một vị pháp sư mạnh mẽ ở trên thuyền, hắn không thấy bên mình có khả năng thất bại.
Hai thuyền tiếp xúc, không có chút chần chờ nào, cả hai đồng thời phát động công kích!
Ngư xoa gào thét, còn có mấy vòng mũi tên qua đi, lập tức rơi vào thuyền chiến khốc liệt.
“Ha ha. . .” Cự Nhân cười lớn, vung vẩy búa đanh lớn trong tay, trên người dính đầy máu tươi địch nhân, giống như ác ma đến từ thâm uyên xông về phía trước.
Sau lưng hắn, La Lại Nhĩ Đức chỉ huy đám hải tặc mới gia nhập tổ hợp thành mấy trận hình đơn giản, cũng thu được hiệu quả hài lòng, đặc biệt sau khi có Lôi Lâm cung cấp vũ khí đã tôi độc, quả thực có khí thế như chẻ tre.
“Không ngờ La Lại Nhĩ Đức còn là một nhân tài quân sự!”
Nhìn đối phương chỉ huy trôi chảy, Lôi Lâm không khỏi nổi lên mấy phần yêu thích.
“Các ngươi cũng xuất kích, ta muốn đi gặp một người bạn cũ!”
Lôi Lâm phất phất tay, thân thể trực tiếp bay lên, đi tới trên boong thuyền của đối phương.
( Băng đống xạ tuyến )! ( Bạo diễm pháp cầu )!
Băng hỏa địa ngục lan tràn ra, mang theo tiếng gào khóc thảm thiết của đám hải tặc
“Hắn là pháp sư!”
Loại lực lượng pháp thuật mạnh mẽ này lập tức khiến tinh thần đối thủ bị đả kích lớn, tình thế bắt đầu nghiêng về một phía.
lúc này, vài đạo sát ý bí ẩn đã bắt đầu chậm rãi âm thầm tiếp cận. Loại khí tức mang theo phong nhuệ kia, là cảm giác thích khách cao cấp mới có.
“Quả nhiên là các ngươi!” Lôi Lâm khóe miệng cong lên, trực tiếp xé mở pháp thuật quyển trục trên tay.
( Băng phong bạo )! ! !
Băng tuyết công kích phạm vi lớn bao trùm ra, mang theo uy lực cường đại của pháp thuật tứ cấp, nhất thời khiến chung quanh Lôi Lâm biến thành một mảnh băng thiên tuyết địa.