Chương 1473: Trở về lãnh địa (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1473: Trở về lãnh địa (1)

Phù phù!

Mấy thân ảnh bị ép giải trừ khỏi trạng thái tiềm hành, trên người mang theo dấu vết đóng băng.

“Sao mày lại phát hiện được chúng ta?” Người cầm đầu chính là Khoa Lai, chỉ là lúc này trên mặt của đối phương tràn đầy vẻ khó tin.

“Người chết thì không cần biết gì cả!”

Ma quỷ chủy thủ đỏ như màu máu hiện lên trên tay Lôi Lâm, khiến cả người hắn nhìn có vẻ rất tia tà dị.

Bạch!

Cả người hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, đánh tới vài tên thích khách này.

“Chết tiệt. . .” Cảm thụ cảm giác chậm chạp do ảnh hưởng từ pháp thuật đóng băng, sắc mặt Khoa Lai cực kỳ dữ tợn, trong khi lúc ẩn lúc hiện đó, hắn đã biết là ai bán bọn hắn.

Cuối cùng, hắn chỉ nhìn thấy một vệt sáng màu đỏ như máu chói mắt.

Phốc! Phốc! Phốc!

Dựa vào băng phong bạo trở ngại và che chắn tầm mắt, trong nháy mắt Lôi Lâm đã giết chết vài tên thích khách này.

Mà địch nhân bị băng phong bạo tạo thành sát thương cực đại, lúc này rốt cục cũng vội treo ra cờ hàng.

Nhưng Lôi Lâm chẳng muốn quản lý đám thủ hạ đang tham gia cướp bóc cùng trói tù binh nữa, hắn đang nhìn nhắc nhở của chíp:

( Keng! Chủ thể tiến hành một lần tăng cường từ ma quỷ huyết chủy! Nhanh nhẹn tăng cường 0. 3! )

“0. 3 sao? Không sai, nếu như chuyển hóa thành lực lượng tinh thần, nói không chừng ngay cả 0. 0001 cũng không có!”

Lôi Lâm đã rất thoả mãn đối với tăng cường này, hiện tại giá trị lực tinh thần của hắn đã quá cao, một chút tăng cường thế này đã không lọt nổi mắt xanh, bởi vậy hắn chỉ chú ý tới các hạng số liệu khác.

Lợi dụng năng lực từ ma quỷ huyết chủy, hắn có lòng tin có thể phát triển toàn diện các hàng số liệu của chính mình, cuối cùng đạt đến mức độ tồn tại hoàn mỹ!

Tuy rằng chỉ là hoàn mỹ cấp 10 trở xuống.

Mà hiện nay số liệu của hắn cũng đã biến thành: ( Lôi Lâm Pháp Áo Lan; chủng tộc: nhân loại là pháp sư cấp 8 có lực lượng: 3. 5; nhanh nhẹn: 3. 3; thể chất: 4. 5; tinh thần: 8; trạng thái: khỏe mạnh; nắm giữ thiên phú: cường tráng, học rộng tài cao; nắm giữ pháp thuật vị: pháp thuật vị cấp ba (2), pháp thuật vị cấp hai (4), pháp thuật vị cấp một (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 0 (? ? ? ) )

“Chủ nhân! Tất cả tàn dư đã xử lý xong!”

Vào lúc này, Khải Luân cũng tới bên người Lôi Lâm.

“Rất tốt! Còn có chuyện này, cô truyền một tin cho thần điện mưu sát, nói là ý tốt của bọn họ, ta đã thu được!”

Trên mặt Lôi Lâm có nụ cười thỏa mãn.

. . .

Pháp Áo Lan đảo, trong doanh địa mà Lôi Lâm lâm thời xây dựng.

“Đại nhân! phát hiện đội tàu không rõ tới gần!” Lúc này Nhã Cách Bố đang đi tuần đột nhiên nghe thấy đám thủ hạ hoang mang báo cáo.

“Cái gì? Là hải tặc sao? Chú ý cảnh giới!”

Trên mặt Nhã Cách Bố có nghiêm nghị, ở hải vực này, hải tặc là sinh vật vĩnh viễn sẽ không tuyệt chủng, bọn chúng lại như một đám sói đói tham lam, có thể tập kích bất kỳ thuyền và cảng khẩu nào có thể mang đến tài phú.

Tiếng đồng chung gấp gáp vang lên, đám đầy tớ rất nhanh trốn vào nhà gỗ dưới sự giục giã của vệ binh, vệ binh còn lại đều rút binh khí của mình ra, cảnh giới nhìn về bóng thuyền phía xa.

Nhưng đợi đến khi thuyền đến gần, cho dù là Nhã Cách Bố cũng không khỏi há to miệng, nửa ngày sau vẫn nói không ra lời.

Lớn! Quá lớn! Tổng cộng ba chiếc hải thuyền khổng lồ, còn có vô số bóng người đứng trên đó, khiến Nhã Cách Bố cảm thấy đầy cay đắng: “Loại số lượng này, e là đủ để công lược toàn bộ Pháp Áo Lan đảo, lẽ nào là một trong ba nhóm hải tặc lớn trong truyền thuyết sao?”

” Thời khắc tận trung vì gia tộc đã đến!”

Nhã Cách Bố nắm chặt vũ khí trong tay, đột nhiên hét lớn.

“Pháp Áo Lan vạn tuế!” “Vạn tuế!” Đông đảo binh lính đồng thời hò hét, nhưng trong tiếng hô xen lẫn vẻ sợ hãi, thậm chí có vài tên vệ binh đã bắt đầu đánh giá con đường lui lại —— Không phải mỗi người đều có thể làm được việc thấy chết không sờn, dưới sự uy hiếp của cái chết, có rất nhiều chuyện khả năng phát sinh.

Ba chiếc thuyền lớn không chút chần chờ đến gần, chỉ là trên thuyền cũng không treo cờ hải tặc, trái lại đây chỉ giống như ba chiếc thuyền buôn bán lớn?

Thuyền buôn bán, sao có thể có chuyện đó? Nhã Cách Bố cảm giác đầu của chính mình có chút dùng choáng váng.

Cùng lúc đó, một bóng người từ trên hải thuyền bay ra, giống như hùng ưng bay tới bên này.

“Phi hành thuật! Pháp sư cấp trung! Lẽ nào là. . .”

Sắc mặt Nhã Cách Bố hơi đổi, cuối cùng trên mặt hiện ra vẻ mong đợi và mừng rỡ như điên: “Là thiếu gia! ! ! Thiếu gia trở về!”

Khí lưu tiêu tán, thân ảnh Lôi Lâm trực tiếp đứng ở trước mặt Nhã Cách Bố, “Chuyện trong nơi đóng quân, chú làm rất tốt!”

Khi ở trên không, hắn nhìn thoáng qua nơi đóng quân này, phát hiện bọn hắn đúng là dựa theo quy hoạch của hắn để hoàn thành, hiện tại đã có một mô hình không sai, có thể không ngừng bổ sung nhân khẩu cùng nô lệ, tiến hành kế hoạch buôn bán của hắn.

“Đa tạ ngài khích lệ! Trên thực tế còn là do những nô lệ đó, mỗi ngày bọn hắn làm việc đều phi thường ra sức, đáng tiếc số lượng quá ít. . .” Nhã Cách Bố đưa tay trái lên ngực, cung kính mà cúi xuống.

“Chuyện về nô lệ thì chú không cần lo lắng, ta mang về rất nhiều. . . Còn có kinh hỉ khác! Chuẩn bị phái người ra tiếp đón đi!”

Trên mặt Lôi Lâm mang theo một nụ cười, diễm hỏa to lớn từ trên tay hắn bay ra, hình thành một tín hiệu rõ ràng.

Ba chiếc hải thuyền kia chậm rãi tiến lên, vô số thuyền nhỏ được thả xuống, giống như con kiến lít nha lít nhít bơi về phía nơi này.