Chương 1474: Trở về lãnh địa (2)
” Ba chiếc hải thuyền này. . .” Đồng tử Nhã Cách Bố hơi nở lớn.
“Ha ha. . . Đó là hải thuyền của La Đức thương hội, ta làm một vụ giao dịch cùng bọn hắn, mua lượng lớn nô lệ cùng đường thô. . .”
Lôi Lâm nhìn rất nhiều thuyền nhỏ lít nha lít nhít đang bơi đến, lông mày khẽ cau lại.
“Ở đây!” Hắn chỉ tay về một khu bờ biển, “Chúng ta cần xây một bến tàu mới, đương nhiên, nhân thủ trước đó không đủ, nhưng hiện tại thì không thành vấn đề. . .”
Nhìn nô lệ cuồn cuộn không ngừng, còn có từng hòm đường thô, thậm chí là các nguyên liệu kiến trúc khác không ngừng được vận chuyển lên bờ, Nhã Cách Bố nắm chặt song quyền, sắc mặt cũng hơi đỏ lên.
Tuy rằng không biết vị thiếu gia thần bí này kiếm được những thứ này bằng cách nào, nhưng cũng chẳng có quan hệ gì với hắn, không phải sao? Làm thuộc hạ, chỉ cần triệt để chấp hành mệnh lệnh của cấp trên là đã đủ rồi!
Chỉ nhìn thủ bút của Lôi Lâm là biết hắn quyết định sẽ làm một vố lớn!
“Nhã Cách Bố! Sắp xếp cho đám nô lệ an chở tới đây đi, đầu tiên nam nữ tách ra, chú ý giám thị, đừng để rối loạn xảy ra!”
Trước đó Lôi Lâm đưa ra vẽ quy hoạch rất lớn, còn cố ý lưu ra một khu trống không, bởi vậy tiếp thu mấy trăm tên nô lệ này hoàn toàn không thành vấn đề.
Ngoại trừ đá cu li còn đang làm việc, đông đảo nô lệ sắc mặt mờ mịt, thậm chí xanh xao vàng vọt bị đuổi vào trong doanh địa do cọc gỗ đầu nhọn làm thành lan can.
Ở nơi đó, đầu lĩnh nô lệ Nỗ Nỗ Khắc Nhĩ trước đó nhận lệnh từ Lôi Lâm, lúc này đã chỉ huy đám nô lệ trước kia mang một nồi canh cá ra ngoài, cung cấp cho đám nô lệ mới dùng.
Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, Nỗ Nỗ Khắc Nhĩ lập tức nhào tới trước mặt Lôi Lâm, hôn mặt đất dưới chân hắn: ” Chủ nhân tôn kính! Nỗ Nỗ Khắc Nhĩ chào ngài!”
“Nghe nói ông quản lý nô lệ không sai, rất tốt!”
Lôi Lâm gật đầu, lúc này trên người đối phương đã đổi sang một bộ áo vải, miễn cưỡng có chút dáng vẻ bình dân, bên hông còn treo một thanh roi da, bên trên đã có rất nhiều vết mài mòn, xem ra bình thường dùng không ít, quần áo cùng roi, hai thứ này đại diện cho quyền lực cùng địa vị của ông ta tăng lên.
Đối với người quy hàng, từ trước đến giờ Lôi Lâm luôn vui lòng trọng thương, điều này cũng có thể trở thành tấm gương.
“Ồ! Chủ nhân vĩ đại! Ta ca ngợi ngài! Sự nhân từ của ngài không khác nào đại hải!”
Nỗ Nỗ Khắc Nhĩ lần thứ hai quỳ sát xuống.
“Đại nhân, hàng hóa đã chuyển gia xong toàn bộ, tổng cộng 275 nô lệ, một trăm gánh đường thô! Còn có vật tư sinh hoạt khác, đây là danh sách. . .”
Một tên chủ sự mặc quần áo tơ lụa, ống tay thêu kim tuyến đi tới bên người Lôi Lâm
“Ừm! Con số cũng đúng!” Lôi Lâm chỉ hơi liếc mắt nhìn, lập tức biết đối phương không giờ trò gì, trên thực tế hắn cũng không dám, bởi vì đối phương chính là con đường tiêu tang phía sau nhóm hải tặc Dã Man Nhân.
Hắn cũng khá hiểu về sự đáng sợ của Lôi Lâm.
Đồng thời, dù bọn hắn có giở trò bịp bợm như thế nào cũng tuyệt đối không ẩn giấu được hai mắt Lôi Lâm.
Bởi vậy, sau khi xem qua danh sách, Lôi Lâm dứt khoảt kí tên, đồng thời còn dùng một chiếc nhẫn đặc biệt trên tay ấn xuống một con dấu.
Chủy thủ cùng khô lô đầu! Tiêu chí của nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ!
Chiếc nhẫn hồng bảo thạch này có cơ quan, bên trong chính là ấn ký hải tặc thuộc về riêng Lôi Lâm! Đây cũng là bằng chứng thông tin cùng nhóm hải tặc Dã Man Nhân .
“Được rồi, lúc trước ngài cũng đã giao nộp xong tiền hàng, lần giao dịch này thuận lợi hoàn thành, hợp tác vui vẻ!”
Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm ký tên, người chủ sự mới thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lọ ra nụ cười chân thành.
“Hợp tác vui vẻ!” Ánh mắt Lôi Lâm có chút phập phù, dường như là đã sớm đặt tâm tư đến các phương diện khác.
Lúc trước, sau khi xuất phát cảng hải tặc, Lôi Lâm lại quét ngang mấy nhóm hải tặc muốn kiếm lợi, từ đó tạo được uy tín vững chắc, rồi mới tới địa điểm lúc trước ước định để hội hợp cùng đám Y Toa Bội Nhĩ.
Bởi mấy lần đại chiến đều có tù binh, đợi đến khi tụ lại cùng đám biểu tỷ, nhóm hải tặc Lôi Lâm đã lắc mình biến hóa, thành thế lực to lớn nắm giữ ba chiếc chiến thuyền, thủ hạ có tới gần hai trăm tên hải tặc!
Tuy rằng rất nhiều hải tặc có vẻ là một ít đám người ô hợp, nhưng cũng không phải không có nhân tài, thậm chí nếu như tính cả Lôi Lâm vào, thì nhóm hải tặc mới thành lập này đã hoàn toàn xứng đáng là nhóm hải tặc mạnh nhất dưới ba nhóm hải tặc lớn, thậm chí có vốn để khiêu chiến nhóm hải tặc lớn!
Chuyện kế tiếp thì không cần nhiều lời.
Thông qua tình báo của đạo tặc công hội và dã man nhân, Lôi Lâm mang theo thủ hạ của chính mình trực tiếp đánh lén mấy thương thuyền của Lộ Dịch Tư gia tộc, giết sạch hết thảy thuyền viên bên trên, còn hàng hóa, tự nhiên dựa vào con đường của nhóm hải tặc Dã Man Nhân, phần lớn bán cho thương hội La Đức, đổi lấy lượng lớn nô lệ cùng tư nguyên.
Sau đó, trải qua mấy lần chiến đấu với hải tặc cũng cần nghỉ ngơi, Lôi Lâm thuận thế giao quyền chỉ huy cho biểu tỷ Y Toa Bội Nhĩ, mệnh lệnh cho cô thay quyền thuyền trưởng, Hoắc Khả, Độc Nhãn Long, Cự Nhân, Khải Luân, La Lại Nhĩ Đức phụ trợ, chính mình lại trở về đến lãnh địa của gia tộc.