Chương 1509: Thành Ngải Mông (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1509: Thành Ngải Mông (2)

Vào lúc này, mục sư vẫn chờ đợi bên cạnh liền có đất dụng võ.

“Xin mời ghi danh trước, không biết khách mời muốn thi chiến sĩ cấp mấy?”

Dường như là sợ Lôi Lâm không biết rõ, hơn nữa tướng mạo hắn quá mức khác biệt, thị nữ nhiệt tình giải thích: “Ở nơi này chúng ta khảo hạch dựa vào thực lực chiến đấu không giống nhau để tiến hành, nhất định phải chống đỡ một quãng thời gian khi đối đầu với một vị cùng cấp hoặc là hai đối thủ cấp thấp hơn, mới có thể thông qua khảo hạch, thậm chí còn thường thường có người bị thương. . .”

“Cảm tạ ý tốt của cô, ta sẽ lượng sức mà đi!”

Lôi Lâm đi tới trước một cửa sổ, điền tư liệu của mình vào.

“Ta xem một chút, tên là —— Lôi! Tuổi tác 18! Muốn thi chiến sĩ cấp năm sao?”

Ngồi sau cửa sổ là một ông lão gầy khô, ông ta nhấc lên kính mắt của chính mình, nhìn Lôi Lâm đứng bên ngoài: “Thanh niên, đừng liều mạng, chiến sĩ cấp năm đã có năng lực có thể sử dụng đấu khí, có người còn nắm giữ chiến kỹ, cậu có thể thử cấp ba trước tiên một chút. . .”

“Cái gì? Ngài lựa chọn khảo hạch chiến sĩ cấp năm?”

Thị nữ kia tỏ vẻ kinh ngạc, tiếng thét chói tai thậm chí thu hút một nhóm người ở chung quanh vây xem.

“Sao ngài không nghe ta khuyên thế?” Thị nữ dậm chân, trên mặt thậm chí hiện ra hai vệt đỏ ửng đẹp đẽ.

“Ta đã chọn lựa, cứ thế đi!”

Lôi Lâm hơi nhướng mày, tuy đã báo giả tuổi tác, nhưng trình độ này dường như vẫn có chút kinh thế hãi tục.

Đương nhiên, chỉ là một chút mà thôi, dù sao cũng tốt hơn là mới hơn mười sáu tuổi đã đạt tới pháp sư cấp 10 rất nhiều, bởi vậy hắn vẫn gật đầu một cái: “Xin hãy nhận lấy tờ đơn này!”

“Phí ghi danh là mười đồng tệ!”

Chờ đến khi Lôi Lâm giao nộp phí xong,ông lão kia mới có vẻ bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Ai. . . Thanh niên thời nay a!”

“Thú vị! Đã rất lâu rồi không gặp được tiểu tử thú vị như thế! Vậy hãy để ta đến làm đối thủ của hắn đi?”

Một giọng nói hào phóng vang lên, chợt một đầu hán cao hơn người bình thường hai cái đau đẩy đoàn người đi ra, hắn để trần thân trên, từng khối cơ nhục cứng rắn không khác nào đá hoa cương, trên mặt còn có mấy vết sẹo do đao cắt ngang, lúc này đã biến thành màu hồng, có vẻ càng thêm dữ tợn, chung quanh còn có tiếng bàn luận xôn xao.

“Là “toái cốt giả” Pháp Phu Lôi Nhĩ, tiểu tử kia xui xẻo rồi!”

“Trong lời đồn, hắn thích nhất là mạnh mẽ bóp nát xương của địch nhân, làm sao lại đột nhiên đến làm khó dễ tiểu tử kia?”

“Có phải là vì nữ nhân kia? Hắn đã có ý với Ny Na kia rất lâu rồi!”

Sắc mặt thị nữ trước đó dẫn đường cho Lôi Lâm trở nên đỏ chót: “Pháp Phu Lôi Nhĩ, anh làm cái gì?”

“Không có gì, ta vốn cũng là chiến sĩ cấp năm, đến làm người khảo hạch hắn không phải rất bình thường sao? Có đúng không?”

Pháp Phu Lôi Nhĩ nhìn Lôi Lâm, trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn.

“Thế nào?” Hắn nhìn ông lão trong cửa sổ.

“Cạu còn có thể từ bỏ lần khảo hạch này, ngày mai trở lại cũng được!” Ông lão thở dài, không muốn Lôi Lâm chịu tên khủng bố này ngăn trở.

Lôi Lâm thật sự có chút không nói gì, không nghĩ tới loại ác tục kiều đoạn này mà mình cũng có thể đụng tới.

“Không cần, chọn hắn đi!”

Chờ đến ngày mai? Hắn không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.

“Ta mặc kệ cậu!”

Thái độ không để ý này khiến Ny Na tức giận chạy đi, mà trên tay Pháp Phu Lôi Nhĩ lại phát ra tiếng nổ vang lanh lảnh.

“Tiểu tử, mày chết chắc rồi, ta muốn bóp nát từng mảnh xương trên người mày, hi vọng đến lúc đó mày sẽ không đau đến gọi mẹ. . .”

Khi đi thoáng qua, Pháp Phu Lôi Nhĩ nhìn Lôi Lâm, làm ra động tác cứa cổ.

“Không sao, không phải còn có mục sư sao? Ta rất hi vọng trên người mày mang đầy đủ tiền. . .”

Lôi Lâm nhún nhún vai, nắm lên trường kiếm dùng để kiểm tra.

Bởi vì là kiếmgỗ nên chuôi kiếm rất nhẹ, có điều trên thân kiếm vẫn bao một tầng thiết phiến, có một chút bền bỉ.

“Chuẩn bị! Bắt đầu!”

Hai người chậm rãi đi vào vòng chiến, sau đó trọng tài trực tiếp vung lên.

“Giết chết hắn! Toái cốt giả!”

“Ta tin tưởng cậu, tiểu tử, cố lên!” Đám chiến sĩ khác tẻ nhạt lập tức bắt đầu ồn ào, thậm chí có người trực tiếp ra tay đánh cược Lôi Lâm có thể chống đỡ mấy chiêu ở trên tay Pháp Phu Lôi Nhĩ.

Trong số các khán giả, Ny Na trước đã chạy đi không biết tại sao lại đột nhiên trở về, trong đôi mắt tràn đầy lo âu nhìn trong sân.

“Tiểu tử, xuống địa ngục sám hối đi thôi!”

Pháp Phu Lôi Nhĩ quát lớn, một đâm vọt thẳng lên.

Tốc độ cùng kỹ xảo như thế này, còn kém rất nhiều so với Nhã Cách Bố khi vừa bắt đầu, Lôi Lâm nhìn mà thầm lắc đầu, có điều hắn cũng cần ẩn giấu thực lực, bởi vậy vẫn là “mạo hiểm” né qua, một chiêu kiếm bổ vào trên bả vai đối phương.

“Đừng lãng phí thời gian! Ta còn có rất nhiều chuyện cần làm!”

Một tầng ánh sáng đấu khí nhàn nhạt, đột nhiên ở trên người Lôi Lâm tỏa ra ra.

“Là đấu khí, tiểu tử kia đã kích phát đấu khí rồi!” Đám khán giả bên cạnh phát ra tiếng kinh ngạc.

“Tiểu tử, rất được nha!”

Pháp Phu Lôi Nhĩ cũng trở nên nghiêm túc, trên người cũng bị ánh sáng bao vây.

Một đối thủ đã kích phát đấu khí, không phải dễ dàng có thể đánh bại.

“Chiến kỹ —— Toái cốt trảm!”

Pháp Phu Lôi Nhĩ trực tiếp tăng tốc độ, vọt tới Lôi Lâm.