Chương 1510: Lính đánh thuê (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1510: Lính đánh thuê (1)

“Pháp Phu Lôi Nhĩ lại trực tiếp sử dụng chiến kỹ!”

Khán giả chung quanh hét lên kinh ngạc.

“Đúng là tẻ nhạt!”

Lôi Lâm lướt sang bên cạnh một bước đã tránh thoát hiểm của đối phương, đồng thời kiếm gỗ còn đột nhiên đâm thẳng.

( Chiến kỹ —— Trùng phong! )

Sức mạnh khổng lồ trực tiếp đánh tới Pháp Phu Lôi Nhĩ, khiến thân hình khổng lồ của đối phương bay đi như bao cát vậy.

Nhưng công kích của Lôi Lâm còn chưa kết thúc, cả người hắn đều giống như hóa thành một trận gió xoáy, theo sát Pháp Phu Lôi Nhĩ giữa không trung.

Răng rắc! Tiếng xương vỡ làm người ghê răng vang lên, đợi Pháp Phu Lôi Nhĩ hạ xuống, tay chân hắn đều đã vặn vẹo bất quy tắc, càng trực tiếp ngất đi.

“Thế nào? Ta thông qua rồi sao?”

Lôi Lâm nhìn vẻ mặt trọng tài đã dại ra.

“Ồ! Ta tuyên bố, Lôi thông qua khảo hạch!” Tận đến giờ phút này, trọng tài mới như chợt tình giấc chiêm bao vội tuyên bố, toàn bộ đoàn người vây xem đều nổ tung.

Lôi Lâm không quan tâm những chuyện đó, đi thẳng tới phía trước cửa sổ.

Đoàn người tự động tách ra hai bên, đây là sự kính nể đối với cường giả.

“Khà khà. . . Hiếm khi ta cũng có lúc nhìn nhầm! Tiểu tử? Có hứng thú ở đây học tập một quãng thời gian hay không?”

Ông lão kia cười hỏi.

“Không cần, ta còn có việc gấp!” Lôi Lâm đã sớm nhìn thấu ông lão này, thực lực chiến sĩ cấp 10 trở lên, ở đây xem như là không sai, nhưng ở ngoại hải, chiến sĩ cao giai chết ở trên tay hắn cũng không ít.

“Được rồi! Người tuổi trẻ lúc này à. . .”

Ông lão tỏ vẻ vô vị đưa một huy chương bạc cho Lôi Lâm, còn có một quyển giấy bằng da dê.

“Cầm này, huy chương chiến sĩ và chứng minh của cậu, phí là hai ngân tệ Cách Lặc! ! !”

Cái giá này có chút cao, xem ra là đối phương cố ý, nhưng nể tình động tác nhanh như vậy, Lôi Lâm rất thoải mái tính tiền rời đi.

“Chào ngài, xin hỏi quý khách đến tuyên bố nhiệm vụ hay lấy thù lao?”

Sau khi rời khỏi chiến sĩ công hội, Lôi Lâm trực tiếp đến nghiệp đoàn lính đánh thuê ở bên cạnh, nữ tiếp tân phía sau quầy lập tức lộ ra một nụ cười công nghiệp hóa.

“Ta muốn lấy chứng nhận lính đánh thuê!”

Lôi Lâm nói thẳng ra ý đồ đến.

“Chứng nhận lính đánh thuê xin hãy đi tới trước cửa sổ số ba!” Chứng nhận lính đánh thuê đúng là khá đơn giản,

Chỉ cần có chứng minh chức nghiệp là được, sau khi nhìn thấy huy chương chiến sĩ cấp năm của Lôi Lâm, người phụ trách trước cửa sổ số ba rất thoải mái cho hắn làm một phần chứng minh lính đánh thuê.

Bởi chỉ là người mới, nên Lôi Lâm rất bất đắc dĩ trở thành một tên lính đánh thuê cấp thấp nhất, chỉ sau khi hoàn thành mấy nhiệm vụ mới có thể tăng cấp lên.

Nhưng đối với hắn, có chứng minh lính đánh thuê cùng chức nghiệp rồi, chí ít sau này hắn có thể đi tới các thành thị lớn rồi.

Đối với Lôi Lâm luôn theo đuổi con đường phong thần, một lòng một dạ tăng lên đẳng cấp lính đánh thuê mới là chuyện cười.

” Chứng minh đi đường đã có, tiêp theo là đi Đan Bố Lôi Tư vương đô, tiến vào pháp sư công hội học tập, hay là trực tiếp đi vào những quốc gia khác. . . Có người nói nguyệt lượng thành bắc địa có tư liệu pháp thuật cực kỳ hoàn thiện, thành chủ thậm chí là tuyển dân của ma võng nữ thần, rất nhiều kỹ thuật mũi nhọn của pháp sư thậm chí có thể so cùng tinh linh, có lẽ ta có thể đi nơi đó tiến tu một quãng thời gian. . .”

Pháp thuật tư liệu cao cấp ở thế giới này đều bảo mật nghiêm ngặt, Lôi Lâm muốn muốn chiếm được những kiến thức này, nhất định phải tiến vào một thế lực lớn nào đó đồng thời thu được tán thành.

Đương nhiên, hắn cũng có thể liều mạng, trực tiếp tăng lên đẳng cấp pháp sư của mình trước lại nói, nhưng như vậy sức chiến đấu thực sự vô cùng thê thảm.

Pháp sư cao cấp chỉ nắm giữ rất ít mấy pháp thuật vị, nhất định sẽ trở thành sỉ nhục của cường giả đồng cấp.

“Nói ra thì mẫu vu thuật các cấp ở thế giới phù thủy cũng không phải là không thể trực tiếp chuyển hóa đến thế giới các thần, có điều việc này cần thời gian cũng quá khủng bố. . .”

Trong lòng Lôi Lâm còn có một ý tưởng, chính là muốn chuyển hóa con đường phù thủy trực tiếp tới thế giới các thần, dù sao con đường phù thủy vốn là truy tìm chân lý, có tính thích ứng cao đối với rất nhiều hệ thống sức mạnh.

Nghiên cứu ra phù thủy bản thổ ở thế giới các thần, thậm chí không cần nhờ ma võng mà có thể thi pháp, cũng là chuyện rất chắc chắn.

Chỉ là muốn làm như thế lại cần lượng giải toán quá lớn, hiện tại phần lớn năng lực của chíp đều tạp trung vào việc phân tích ma võng, thực sự là không có tinh lực để mô phỏng phương diện này, bởi vậy Lôi Lâm cũng chỉ có thể tiếc nuối tạm thời bỏ qua.

“Nghiên cứu không dùng ma võng mà thi pháp ở thế giới các thần cũng tuyệt đối là một chuyện đại nghịch bất đạo, e là cũng chỉ khi đạt đến cảnh giới truyền kỳ thì mới có thể bắt tay vào phương diện này. . .”

Lôi Lâm sờ sờ cằm: “Có điều, nếu như có thể để ta thu được tư liệu ở phương diện này, cho dù chỉ là bản không đầy đủ, vậy tốc độ thôi diễn của chíp cũng có thể tăng nhanh không ít. . . Trước đó các thần khi tham gia cuộc chiến chung kết, nhiều phù thủy quy tắc như vậy, chắc có người cũng có ý nghĩ tương tự như ta. . .”

Trong lòng thoáng nghĩ, Lôi Lâm trực tiếp đi vào đại sảnh nhiệm vụ của nghiệp đoàn lính đánh thuê.

Mấy lò sưởi lớn đầy than đang thiêu đốt, khiến toàn bộ đại sảnh rất ấm áp.

Rất nhiều lính đánh thuê chia làm mấy chục vòng nhỏ tụ tập cùng một chỗ, có kẻ còn uống rượu mua vui, có người lại nhìn bảng nhiệm vụ ở chính giữa đại sảnh, thỉnh thoảng còn đang thảo luận cái gì.