Chương 1511: Lính đánh thuê (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1511: Lính đánh thuê (2)

Mùi rượu rum nồng nặc, hỗn hợp thịt nướng cùng bánh mì, liên tục quanh quẩn ở chóp mũi Lôi Lâm.

” Nhiệm vụ cao cấp: Xử lý thực nhân ma! Nhiệm vụ này chỉ giới hạn ở dong binh đoàn cấp kim trở lên nhận!”

Trên bảng nhiệm vụ, một hàng văn tự trực tiếp đột hiện ra nhiệm vụ xử lý thực nhân ma, phía sau còn ghi rõ khen thưởng phong phú khiến đông đảo lính đánh thuê chảy nước miếng, nhưng không có mấy nhóm dám thật sự đi tới.

“Ừm! Nghe nói gần đây trên đường đi tới vương có một đám thực nhân ma di chuyển lại đây, đã tập kích mấy đợt các thương đội cùng người qua đường, cũng khó trách nghiệp đoàn sẽ trả thù lao cao như thế!”

Nghe đám lính đánh thuê chung quan xì xào bàn tán, Lôi Lâm cũng có hiểu rõ về nhiệm vụ nơi này.

“Một bộ lạc thực nhân ma? Chẳng trách là nhiệm vụ cao cấp!”

Lôi Lâm thầm gật đầu, lính đánh thuê phân chia cấp bậc rất đơn giản, từ cấp thấp nhất là cấp đồng, đến cấp bạc, sau đó là cấp vàng, lính đánh thuê cấp vàng đã xem như là lính đánh thuê cao cấp, có cực kỳ kinh nghiệm phong phú, đồng thời thường thường đều là chức nghiệp giả mạnh mẽ.

Trên cấp vàng, có người nói còn có hai cấp bậc là bí ngân cùng tinh kim, có điều cơ bản thì thành Ngải Mông nho nhỏ này không thể có.

Dong binh đoàn cấp vàng là đội ngũ nắm giữ lượng lớn lính đánh thuê mạnh mẽ cấp vàng, cũng chỉ có thực lực như vậy, mới có thể đánh được một bộ lạc thực nhân ma.

Lôi Lâm lại nhìn thấy phía dưới bảng nhiệm vụ, quả nhiên, phía sau nhiệm vụ thanh lý bộ lạc thực nhân ma này, còn có rất nhiều nhiệm vụ thanh lý thực nhân ma đơn lẻ, từ thực nhân ma cấp thấp nhất đến thực nhân ma cao cấp đều có, cần mang về lỗ tai của bọn chúng làm chứng minh, độ khó cũng giảm xuống không ít, thỉnh thoảng thì có mấy lính đánh thuê đã thương lượng nhận nhiệm vụ.

“Một bộ lạc thực nhân ma lớn, ít nhất có hơn hai trăm tên tộc nhân, thực nhân ma Tát Mãng càng là huyết mạch giả có năng lực loại pháp thuật, hơn nữa bản thân thực nhân ma có đề kháng pháp thuật. . .”

Lôi Lâm trầm ngâm.

“Loại độ khó này, một mình mình cũng không thể đột phá, trừ phi đi vòng, có điều làm thế lại tiêu hao lượng lớn thời gian, còn nhất định phải xuyên qua mấy địa vực nguy hiểm, những địa vực nguy hiểm đó không kèm gì bộ lạc thực nhân ma, thậm chí còn có á long tộc quần tồn tại. . .”

“Xem ra, lần này vẫn nên chờ đợi một dong binh đoàn lớn nào đó hoàn thành nhiệm vụ, hoặc là gia nhập một thương đội nào đó. . .”

Lôi Lâm trầm ngâm, hắn đang chuẩn bị đi tới vương đô một chuyến, cho dù không dùng tới thư giới thiệu của Âu Ni Tư Đặc, hiện tại hắn cũng có thực lực đi vào pháp sư công hội, đồng thời, ở nơi đó hắn còn có thể thu được một ít tình báo mới nhất.

“Còn có, dù chuẩn bị đi tới bắc địa tiến tu, Đan Bố Lôi Tư vương đô cũng là con đường nhất định phải qua. . .”

Lôi Lâm thở dài, đi tới bên cạnh quầy hàng rõ ràng là do nghiệp đoàn lính đánh thuê mở ra: “Cho ta một chén rượu táo, mặt khác, gần đay có nhiệm vụ nào mà điểm cuối là vương đô sao? Tốt nhất là của đoàn đội lớn loại kia, cần an toàn!”

Vừa nói, trên tay Lôi Lâm cầm một viên ngân tệ Cách Lặc, ở giữa không trung tỏa ra ánh sáng mê người.

“Quý khách có việc gấp đi vương đô sao? Không có vấn đề, gần đây vừa vặn có một thương đội lớn muốn xuất phát, bởi bộ lạc thực nhân ma đáng chết kia mà họ đang chiêu mộ nhân thủ chung quanh!”

Người kia nhìn ánh sáng trong tay Lôi Lâm, yết hầu khẽ động một chút, lập tức đồng ý. loại địa đầu xà này, chiếm được tình báo sẽ càng thêm phong phú cùng tường tận hơn.

Sau khi cẩn thận hẹn thời gian với người kia, Lôi Lâm trực tiếp rời khỏi nghiệp đoàn lính đánh thuê.

Đường phố thành Ngải Mông vừa nhìn thì có vẻ vô cùng quạnh quẽ, không biết có phải là bị ảnh hưởng từ buôn bán trên biển cùng thực nhân ma không.

Nhìn đông đảo cửa hàng đã đóng cửa, Lôi Lâm đang nghĩ có nên đi về khách sạn minh tưởng một lát không thì một người áo bào tro trực tiếp che ở trước mặt Lôi Lâm.

“Tiên sinh, xin hãy mạnh mẽ quất ta đi!”

Chặn trước mặt Lôi Lâm là một cô gái trẻ tuổi mặc áo bào xám, có khuôn mặt đẹp đẽ, ăn mặc quần áo vải bố ráp đơn giản, mơ hồ còn có thể nhìn thấy dấu vết sau cổ áo còn có ống tay.

Lúc này, cô ta đang chờ mong đứng trước mặt Lôi Lâm, hai tay nâng một roi da bụi gai, nhìn có vẻ phi thường dữ tợn.

Trên mặt đối phương có sự thánh khiết của người tuẫn đạo, cùng với loại kiên định của kẻ cuồng tín, thậm chí còn có một vệt chờ mong.

“Đây là tình huống thế nào. . . Cạm bẫy sao?”

Lôi Lâm nhìn lướt qua ả điên này, nhìn thấy bên cạnh cô ta là một cô bé, đối phương nâng một hòm quyên tiền, nhìn thấy ánh mắt của hắn nhìn chăm chú, còn cố ý lắc cái rương, phát ra tiếng tiền tệ va chạm lanh lảnh.

Ở ngực cô bé, Lôi Lâm nhìn thấy một thánh huy kỳ dị.

“Hóa ra cô là mục sư của nữ thần thút thít- Nữ sĩ quất roi!”

Cũng may Lôi Lâm cũng coi như kiến thức rộng rãi, rốt cục nhận ra thân phận đối phương.

“Phải! Xin ngài giúp giúp ta nghi thức cầu khẩn , khiến cho linh hồn ta thu được cứu rỗi trong khổ nạn!”

Cô ta đàng hoàng trịnh trọng đáp, đồng thời mạnh mẽ nhét roi da vào trong tay Lôi Lâm.

“Ta. . . Ta. . . Ta. . .”

Lôi Lâm không biết phải nói gì, rất muốn trực tiếp chạy mất, mà người đi đường chung quanh lại không cảm thấy kinh ngạc, thậm chí có còn đưa tới mấy nụ cười hiểu ý.