Chương 1519: Lạc Luân Đặc (2)
. .” Một vị nữ mục sư hung hăng bất bình nói.
“Nói cẩn thận!”
Tuy rằng trong lòng các thánh vũ sĩ cũng có ý nghĩ tương tự, nhưng ở mặt ngoài vẫn phải quát bảo nữ mục sư kia.
Thần giáo của chủ nhân phát triển ở thế giới vật chất, không thể rời bỏ quyền lực thế tục chống đỡ, cho dù là thần linh, cũng có rất nhiều điểm bất đắc dĩ.
“Chúng ta không thể dọn sạch tất cả ô uế trên thế gian, nhưng chúng ta có thể kiên trì thẩm phán mỗi một tội ác trước mắt! Cuối cùng loại bỏ toàn bộ chúng khỏi thế giới!”
Thánh vũ sĩ Lạc Luân Đặc mở miệng, giọng nói vô cùng kiên định: “Lạp Phỉ Nhi, cô đi thông báo tới toà thị chính, chúng ta cần bọn hắn trợ giúp. . . Mà những người còn lại. . .”
Mấy ngày sau, một nhóm Lạc Luân Đặc mới tra được mấy thân phận nghi là Lôi Lâm.
“Người này cũng loại trừ!”
Trong một gian phủ đệ rất hoa lệ, trên mặt đất ngổn ngang một đám hộ vệ, trong đó không thiếu chức nghiệp giả cường đại.
Thánh vũ sĩ Lạc Luân Đặc tiếc nuối thả một thanh niên quý tộc trong tay đã sợ đến run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
“Có điều, hắn cũng phạm vào tội danh giam cầm, giết chóc, còn có tham ô, giao hắn cho toà thị chính xử lý đi!”
“Bởi vậy chỉ còn lại những lính đánh thuê khả nghi kia!”
Nữ mục sư Lạp Phỉ Nhi chán ghét nhìn thanh niên quý tộc còn đang phát run trên mặt đất, giống như nhìn thấy giòi bọ vậy, để một sâu mọt như vậy sống trên thế giới, quả thực là sỉ nhục với thần linh!
Tuy rằng rất muốn trực tiếp giết chết đối phương, nhưng nữ mục sư vẫn là mạnh mẽ nén nại.
“Những lính đánh thuê kia có tính lưu động rất lớn, cho dù dựa vào năng lực của chúng ta cũng rất khó phân biệt từng kẻ trong thời gian ngắn! Có điều, một thương đội lớn gần đây mới xuất phát kia có hiềm nghi rất lớn!”
Nữ mục sư nói: “Bởi vì đông đảo thương đội chắp vá thành, bởi vậy muốn che dấu thân phận quả thực là chuyện quá đơn giản. . .”
“Không sai, ta cũng nghĩ như thế!”
Lạc Luân Đặc xoay người rời đi, lưu lại một cảnh tượng tàn tạ: “Chúng ta đã trì hoãn quá nhiều thời gian ở đây, nhất định phải đẩy nhanh tiến độ. . .”
Sau một thời gian ngắn, đoàn điều tra đã một lần nữa tụ hợp lại rời khỏi thành Ngải Mông, còn lại quan viên ở toà thị chính còn có các quý tộc xa xa nhìn theo đối phương rời đi, trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nhìn nhau cười khổ.
Đoàn điều tra rời đi, nhưng chỉ là quá trình tìm kiếm một nghi phạm, lại có thể tiện thể đánh ngã một vị huân tước, hai vị kỵ sĩ, còn có một tốp nhỏ quan viên xui xẻo đúng lúc vướng vào, còn đám hắc bang gì đó lại càng bị tiêu diệt vô số, trị an ở thành Ngải Mông cũng vì thế mà trong sạch hơn, nhưng cũng lưu lại một trận hỗn loạn thật lớn
. . .
“Có cảm giác bị truy tung, là đoàn điều tra của thần chính nghĩa kia sao? Tính toán thời gian, đúng là cũng nên đến thành Ngải Mông. . .”
Giác quan thứ sau nhạy cảm lâu dài tới nay, còn có tâm tư kín đáo , khiến cho Lôi Lâm lập tức đoán được chân tướng.
“Đề Nhĩ. . . khà khà. . . Trong mắt rất nhiều quý tộc, vị thần linh có thần lực mạnh mẽ này lại không kém gì ôn thần. . .”
Lôi Lâm cười lạnh ở trong lòng.
“Có điều, lần này e là trước khi ta chưa đạt tới pháp sư cao cấp, xây dựng ra tháp pháp sư thì cũng không thể trở về Pháp Áo Lan đảo. . .”
Chuyện lần này đúng là huyên náo có chút lớn, mấu chốt là nếu Lôi Lâm gia tộc là công tước có uy danh lâu năm thậm chí vương quốc đại quý tộc thì cũng không phải là không thể đè xuống, đáng tiếc Pháp Áo Lan gia tộc căn bản không có nội tình này.
Bởi vậy, hiện tại nếu như bị đối phương bắt được nhược điểm gì, có thể là chuyện vô cùng nguy hiểm.
Những thánh vũ sĩ của thần chính nghĩa đó không phải là ăn chay.
Đương nhiên, cho dù là thánh vũ sĩ kiên định nhất dưới trướng thần chính nghĩa, cũng nhất định phải học được cách thỏa hiệp, một khi Lôi Lâm biểu hiện ra thực lực kinh khủng, khiến trả giá cùng thu hoạch không tỉ lệ thuận thì có thể khiến chuyện lần này biến mất.
“Không! Chỉ cần để Đan Bố Lôi Tư vương quốc chính thức ra mặt thì cơ bản đã không liên quan gì tới ta nữa!”
Trong con ngươi Lôi Lâm có ánh sáng lấp loé: “Cho dù là mục sư của thần chính nghĩa cũng nhất định phải chú ý chứng cứ, xem ra, lần này ở vương đô, ta còn có rất nhiều chuyện để làm. . .”
Đương nhiên, tất cả những việc này đều là xây dựng trên cơ sở là Lôi Lâm vẫn là một quý tộc cùng pháp sư, tội lỗi cũng không bị lộ ra.
Mà nếu như hắn để lộ ra thân phân là một kẻ xâm lấn từ dị thế giới, hoặc là tín đồ ma quỷ thì kết cục của hắn chính là không chết không thôi đối với tất cả các thần linh, còn bị toàn bộ quốc gia đại lục liên hợp truy nã.
“Thú vị! Thật sự rất thú vị đây!”
Kế hoạch lúc đầu của Lôi Lâm chính là ở Pháp Áo Lan đảo tích lũy đầy đủ rồi sẽ xuất ngoại tiến tu, tranh thủ nhanh chóng tăng cấp để có thể phong thần, cuối cùng tiếp dẫn bản thể.
Hiện tại cơ bản đều dựa theo kế hoạch tiến hành, Pháp Áo Lan gia tộc cũng đang không ngừng phát triển, mặc dù gặp phải phiền phức là đoàn điều tra kia, nhưng cũng không phải không thể giải quyết.
“Cẩn thận! Phía trước phát hiện vết chân của thực nhân ma!”
Vào lúc này, một tin tức từ trước đoàn xe truyền đến , khiến toàn bộ thương đoàn đều rối loạn.
Từ khi tiến vào vùng đất này, Lôi Lâm đương nhiên không thể tiếp tục ẩn núp lười biếng, mà nhất định phải hoàn thành trách nhiệm của lính đánh thuê, ở bên cạnh xe ngựa bảo vệ cố chủ.
Thông qua màn che xe ngựa, hắn nhìn thấy hai gương mặt tương tự nhưng tràn ngập kinh hoảng.