Chương 1520: Thực nhân ma (1)
“Không có chuyện gì, đám lính đánh thuê sẽ bảo vệ chúng ta!”
Hách Lạp hôn lên trán muội muội mình, khiến Á Lạp Ni bình tĩnh lại.
“Ta đi xem xem!”
Lúc này Lạp Phỉ Ni Nhã đã xuống xe ngựa từ lâu, đổi sang khải giáp kỵ sĩ cùng thiết thủ bộ, chiến mã dưới thân thét một tiếng, lập tức vọt tới phía trước đội ngũ.
Móng ngựa dẫm xuống khiến tro bụi bắn ra làm người lùn Ba Mỗ không kịp né tránh trực tiếp bị dính đầy mặt, ngay cả trên chòm râu cũng dính đầy sỏi nhỏ, dáng vẻ buồn cười này nhất thời làm cô gái trên xe ngựa cười nhẹ một tiếng, rồi lại bị Hách Lạp nghiêm khắc ngăn lại.
“Con ả kia, đúng là. . . Phi phi. . .” Lão Ba Mỗ phun ra hạt cát trong miệng, bàn tay đã chạm tới túi đựng súng.
Lúc này súng kíp được lão đánh bóng đã không còn vết rỉ sắt, có chút dáng vẻ của sung kíp rồi, chỉ là Lôi Lâm vẫn giữ quan điểm lúc trước —— Khi cận chiến e là còn không hữu dụng bằng búa!
Đồng thời, Lôi Lâm cũng hoài nghi việc một người lùn còn chưa tới cấp 5 có dũng khí liều mạng cùng một vị kỵ sĩ cấp cao.
Mặc dù đối với với một số người lùn thì việc làm bẩn râu mép của chúng là sỉ nhục cực kỳ nghiêm trọng, nhưng lão Ba Mỗ này có vẻ đã bị loài người đồng hóa rất nhiều, trở nên cáo già hơn.
Hoặc là nói, sau khi cộng sự nhiều lần nhân loại, để hắn học được thói hư tật xấu là nhát gan cùng sợ chết, đương nhiên, có lẽ đối phương cũng không cho là như vậy.
Ở trên người lão Ba Mỗ, Lôi Lâm không nhìn thấy sự bướng bỉnh đặc biệt của người lùn, đợi Lạp Phỉ Ni Nhã giống như gió lốc chạy trở về, nó đã hùng hục tiến lên kéo lấy chiến mã của đối phương, đồng thời nhận lấy một viên ngân tệ Cách Lặc tiền boa từ tay Lạp Phỉ Ni Nhã.
Không thể không nói, lão Ba Mỗ này thực sự có bản lĩnh chăm nom chiến mã tay, mới mấy ngày ngắn ngủi đã giúp tọa kỵ của Lạp Phỉ Ni Nhã vốn không đủ dinh dưỡng lại tràn ngập tinh thần, vị quý tộc tiểu thư kia đã có mời đối phương làm người chăn ngựa cho chính mình, mà xem dáng vẻ lão Ba Mỗ dường như cũng rất tình nguyện.
” Tnh huống phía trước hiện tại thế nào?”
Đối với vấn đề tiền đồ của lão Ba Mỗ, Lôi Lâm cũng không quá quan tâm, lập tức hỏi tình huống phía trước.
“Phát hiện vết chân thực nhân ma, căn cứ thuyết pháp của thám báo còn có mấy đạo tặc. dấu vết rất mới, nên chính là chuyện nửa giờ trước, tiếp theo chúng ta nhất định phải chuẩn bị có thể gặp phải đối phương. . .”
Nghe Lạp Phỉ Ni Nhã nói thế, toàn bộ tiểu đội lính đánh thuê lập tức biến thành rối loạn, tên đạo tặc bán thú nhân cùng cung tiễn thủ nhân loại cũng không khỏi nắm chặt vũ khí trong tay mình, cho dù là lão Ba Mỗ cũng không khỏi co cọ tới bên cạnhh Lạp Phỉ Ni Nhã—— Ở bề ngoài thì trong số những người ở đây chỉ có thiếu nữ là kỵ sĩ cấp cao này có lực uy hiếp nhất.
Cho dù nguy hiểm đến, đối phương dựa vào tính cơ động cũng có tỷ lệ cao có thể chạy trốn.
“Vậy. . . Lạp Phỉ Ni Nhã, cô sẽ bảo vệ ta, đúng không?” Người lùn kia tràn ngập kỳ vọng nhìn Lạp Phỉ Ni Nhã.
“Ông không phải lính đánh thuê sao?” Đối với loại người nhu nhược này, thiếu nữ luôn luôn vô cùng xem thường.
“Trời ạ. . . Nể mặt Ni Khắc, cô không thể đối xử người chăn ngựa của cô như thế. . . Đáng thương cho lão Ba Mỗ sẽ bị thực nhân ma xé thành mảnh vỡ, đến lúc đó ai tới chăm sóc Ni Khắc đây?”
Lúc này Ba Mỗ đã sắp chảy nước mắt rồi, cả người đều sắp treo lên đùi thon dài của Lạp Phỉ Ni Nhã.
Tiện thể noi tới, Ni Khắc, chính là tên chiến mã của Lạp Phỉ Ni Nhã, có vẻ vẫn là lão Ba Mỗ đặt ra.
“Được rồi! Được rồi! Làm kỵ sĩ, bảo vệ người nhỏ yếu cũng là một loại mỹ đức!”
Lạp Phỉ Ni Nhã tỏ vẻ sợ lão ta rồi.
“Ồ! Ta ca ngợi cô! Kỵ sĩ vĩ đại. . .” Ba Mỗ lập tức thao thao bất tuyệt ca ngợi.
“Có điều, sau này tiền thuê ông làm người chăn ngựa nhất định phải giảm một nửa!” Sau khi Lạp Phỉ Ni Nhã đi ra ngoài đã học được rất nhiều. Lúc này lại có thể cò kè mặc cả.
“Không được, nhiều nhất là một phần!”
“Bốn phần! Ông cho rằng người chăn ngựa rất thiếu sao? Nhà ta có đầy!”
“Ba phần mười! Không thể giảm nữa! Bằng không lão Ba Mỗ không còn tiền uống rượu rum nữa!”
“Chốt! ! !” Thiếu nữ kỵ sĩ chung quy vẫn có một chút ngây ngô, đã thất bại khi đối phương sử dụng chiến thuật đáng thương, Lôi Lâm nhìn mà âm thầm buồn cười.
“Thực nhân ma! Là thực nhân ma! ! !”
Mà ngay tại lúc này, tiếng hô thê thảm từ phía trước gọi lên.
“Đề phòng!” “Cảnh giới!”
Lôi Lâm trong nháy mắt rút trường kiếm tinh cương ra, cảnh giác nhìn kỹ rối loạn phía trước.
Lúc này ngoại trừ tiếng người huyên náo ở ngoài, còn có tiếng rít gào kỳ dị cùng binh khí va chậm truyền tới.
“Đúng là thực nhân ma xuất hiện!” Bán thú nhân trong đội ngũ lập tức rút chủy thủ ra, trốn ở một góc âm u bên cạnh xe ngựa, mà cung tiễn thủ nhân loại kia lại leo lên đỉnh xe ngựa, tìm kiếm vị trí thích hợp, cự cung làm bằng gỗ trong nháy mắt đã xuất hiện trên tay.
“Thực nhân ma sao? Ta đã chờ bọn mày rất lâu rồi!” Lạp Phỉ Ni Nhã hưng phấn hô lên, cô ghìm đầu ngựa lại, muốn lập tức thay đổi phương hướng.
“Chờ đã, ta cùng đi với cô!”
Một giọng đàn ông từ phía sau lưng truyền đến, khiến Lạp Phỉ Ni Nhã trợn to hai mắt: “Cậu tới từ lúc nào!”
Hóa ra không biết Lôi Lâm đã nhảy lên chiến mã từ lúc nào, đi tới phía sau Lạp Phỉ Ni Nhã, chuyện này đối với một kỵ sĩ cấp cao là chuyện khó mà tin nổi.