Chương 1521: Thực nhân ma (2)
Kỵ sĩ cùng tọa kỵ vốn là một thể, tình huống bị tiếp cận mà không phát hiện này là nguy hiểm nhất nếu như đối phương có ý đồ bất chính.
Trong lòng Lạp Phỉ Ni Nhã đầu tiên phát lạnh. Sau đó lại cảm thấy khó chịu vì người sau lưng này.
“Cậu nên đi làm đạo tặc đi! Mau đi xuống, Ni Khắc sẽ không thích cậu!”
Lúc này tư thế giữa hai người có chút kỳ dị, khiến trên mặt Lạp Phỉ Ni Nhã có một vệt đỏ ửng.
“Ngoan, đi thôi!”
“Ta không phải trẻ con!” Lạp Phỉ Ni Nhã yếu ớt kháng nghị, nhưng dưới chân vẫn không tự chủ được nhẹ thúc ngựa một chút, Ni Khắc không khác nào một ngọn gió xông ra ngoài.
Lúc này Lạp Phỉ Ni Nhã lộ ra kỵ thuật đỉnh cao, cho dù là ở sau lưng có người, cũng xuyên qua chướng ngại vật trong đoàn xe hỗn loạn như giẫm trên đất bằng, đi tới phía trước đội ngũ.
Đông đảo thương đội đang lùi lại, mà mấy dong binh đoàn đã rút đao kiếm cùng xông lên, cung tiễn đã lên dây, tạo ra một vòng tròn hình bán nguyệt.
Đối diện với trận địa phòng ngự, rõ ràng là một đám quái vật khổng lồ tầm hai mươi con.
“Đây chính là thực nhân ma sao? Đây là lần thứ nhất ta thấy!” Lạp Phỉ Ni Nhã không khỏi tò mò nhìn đám quái vật xuất hiện ở trước mặt.
Một con thực nhân ma đứng đầu cao gần tới cao ba mét, có thân thể như nhân loại, giống một người mập, da thịt lại có màu nâu đen, cái cổ rất thô, trên người còn có bướu thịt buồn nôn, tóc rối tung mà đầy mỡ. Bên dưới con mắt như dã thú là cái mũi dẹt, hàm răng màu đen lồi ra, dữ tợn không khác nào ác quỷ.
Con thực nhân ma đứng phía trước nhất hình như là đầu lĩnh của một đám thực nhân ma, trên eo nó bao quanh đầy da thú được đơn giản xử lý qua, các thực nhân ma khác có con còn không mặc gì cả, cứ thế trần truồng lắc lư.
“Thật thối!” Chỉ đứng cách mười mấy mét mà một mùi tanh tưởi đã phả vào mặt, khiến Lạp Phỉ Ni Nhã không khỏi vội bịt mũi.
“Không sai! Rất giống thực nhân ma trên sách tranh, chỉ là không nhìn thấy thực nhân ma biến dị hai đầu cùng thực nhân ma Tát Mãng tồn tại. . .”
Lúc này Lôi Lâm cũng đánh giá thực nhân ma đối diện, trong mắt có lam quang mà người thường khó có thể phân biệt.
“Chíp, quét hình số liệu đối phương!”
( Keng! Nhiệm vụ thành lập, bắt đầu quét hình! Số liệu đang truyền về, tạo thành hình vẽ! ) Chíp trung thực chấp hành mệnh lệnh của Lôi Lâm.
Rất nhanh, một hình vẽ về thực nhân ma bị chiếu đến trước mặt Lôi Lâm, còn mang theo số liệu tin tức cụ thể.
(Không biết tên, chủng tộc: thực nhân ma; giới tính: đực; lực lượng: 7; nhanh nhẹn: 3; thể chất: 10; tinh thần: 1; có thiên phú: 1- Tái sinh: thực nhân ma nắm giữ năng lực tái sinh siêu phàm, thậm chí cho dù đầu lâu bị chém đứt cũng có thể tồn tại trong một đoạn thời gian rất lâu. 2- vật lý da thịt: Da thịt dầu mỡ của thực nhân ma hỗn hợp với bùn đất, hình thành cho chúng nó một tầng phòng ngự thiên nhiên, hiệu quả có thể so với giáp da bình thường, không có đề kháng với pháp thuật. )
“Loại số liệu này có thể so với chiến sĩ cấp bảy cấp tám phổ thông, mà mẫu lựa chọn để đo chỉ là thực nhân ma phổ thông mà thôi. . .”
Lôi Lâm nhìn đám thực nhân ma đối diện, trong con ngươi có ánh sáng lấp loé.
“Đồng thời, những thực nhân ma này có thể chất mạnh mẽ, còn có năng lực tái sinh khủng bố, chứng tỏ tế bào hoạt tính trong thân thể bọn chúng vượt qua người thường rất nhiều, nếu như để ma quỷ huyết chủy hấp thu, có lẽcó thể khiến thể chất của ta tăng lên 2 đến 3 điểm, thậm chí đạt đến 10 điểm!”
Hiện tại Lôi Lâm nhìn thực nhân ma đối diện như nhìn một bảo tàng khổng lồ.
Đám thực nhân ma đối diện cho dù lấy phỏng đoán thấp nhất, cũng có thể làm thể chất hắn tăng lên từ 1 đến 2 điểm, tương đương với thu được một lần thần ân cấp thấp chúc phúc.
Có điều, nếu như Lôi Lâm chỉ có một mình thì căn bản không dám trêu một đàn thực nhân ma lớn như vậy.
Thậm chí, hắn còn nhất định phải nhờ các mục tiêu khác yểm hộ và bao che, mới có nắm chắc bình yên xuyên qua khu vực này.
Nhưng hiện tại thương đội lớn đối địch cùng đối phương, lại để Lôi Lâm nhìn thấy cơ hội.
“Chỉ là một đội thực nhân ma rải rác, không cần lo lắng!”
Vào lúc này, người của dong binh đoàn Thương Bạch Chi Ưng cũng chạy tới, người dẫn đầu thình lình chính là chiến sĩ cao cấp Tây Cách Phất Lý Đức mà lần trước Lôi Lâm gặp.
Khi nhìn đến thực nhân ma đối diện chỉ có không tới hai mươi con, trên mặt Tây Cách Phất Lý Đức rõ ràng có vẻ thả lỏng.
“Không có thực nhân ma Tát Mãng, số lượng ấy, chỉ đủ để đám lính đánh thuê khác cùng thương đội mở mang kiến thức một chút, lần sau gặp phải sẽ không hoảng sợ như vậy. . .”
Tây Cách Phất Lý Đức biết rõ, lấy vũ lực của thương đội lớn này, nếu như có thể một lòng đoàn kết mà nói, muốn thông qua nơi này tuyệt đối không có vấn đề chút nào.
Nnhưng nhân loại thường thường bị những thứ không biết đánh ngã, đặc biệt loại quái thú khủng bố thực nhân ma trong lời đồn này càng dễ dàng khiến tập thể tính khủng hoảng, đây là tai nạn kinh khủng hơn so với biển gầm !
Bởi vậy, để những tiểu thương nhân kia sớm mở mang kiến thức một chút về thực nhân ma là cần thiết!