Chương 1530: Trùng hợp
“Hừm, ta cũng mặc kệ hiện tại anh muốn làm gì, nhanh lên nhường lại chiến mã đi!”
Lôi Lâm nhìn đối phương, trong con ngươi có vẻ trêu tức.
“A. . . Ha ha. . . Ta chỉ tạm thời mượn dùng từ chỗ Lạp Phỉ Ni Nhã, vốn là nghĩ. . .”
Trên mặt cung tiễn thủ mang theo nụ cười miễn cưỡng, đột nhiên biến sắc: “Nhìn nơi đó kìa!”
Không chờ Lôi Lâm quay đầu lại, hắn đã vung tay trái lên, ba ám tiễn trực tiếp bắn ra, đâm mạnh tới mặt Lôi Lâm.
“Giá!”
Mà sau khi cung tiễn thủ bắn ra mũi tên ngắn kia căn bản không nhìn Lôi Lâm nữa, mà chỉ đột nhiên quất chiến mã dưới thân một roi, muốn lập tức rời đi nơi này.
Hắn thấy rất rõ ràng, cả người Lôi Lâm không có một chút thương thế nào, so với trạng thái của hắn thì tốt hơn nhiều.
Có thể không thương tích gì đột phá vòng vây của thực nhân ma, thực lực như vậy hiện nay hắn không thể chống lại, bởi vậy cung tiễn thủ quyết đoán lựa chọn chạy trốn.
“Rất quyết đoán, đáng tiếc cũng không có tác dụng gì cả. . .”
Một viên đạn ma pháp từ trên tay Lôi Lâm bắn ra, dùng quỹ đạo quỷ dị trực tiếp đánh bay mũi tên ngắn, sau đó uy thế không giảm bắn trúng phần lưng cung tiễn thủ.
Đùng!
Đối phương đột nhiên rơi từ trên ngựa xuống, trên lưng còn có một vết thương khủng bố.
“Mày. . . Là pháp sư!” Cung tiễn thủ giẫy giụa, trong đôi mắt có khát vọng, hai tay giống như như móng gà vồ mạnh vào không khí, thân thể không ngừng vặn vẹo, giống như giãy dụa sắp chết, mấy giây sau đã ngừng động tác.
“Luật luật. . .”
Chiến mã Ni Khắc mất đi chủ nhân cũng ngừng chạy trốn, bắt đầu nhàn nhã dừng lại trên bãi cỏ gặm cỏ xanh.
“Từ nay về sau, ta chính là chủ nhân mới của mày!”
Lôi Lâm tiến lên, cầm lấy dây cương của Ni Khắc, không chút khách khí nhảy lên, đồng thời tuyên bố chủ quyền.
Đối với hành vi của hắn, Ni Khắc không có bất kỳ kháng nghị gì, quả nhiên là một thớt chiến mã không có trinh tiết, có lẽ, nó vốn không có bao nhiêu trí tuệ, nên không lĩnh ngộ được đồ vật cao thâm như vậy.
Lôi Lâm đạp chân, chiến mã màu đen lập tức hóa thành một tia chớp, chạy như bay trên mặt đất.
Làm tọa kỵ của một vị kỵ sĩ, nó quả nhiên thần tuấn hơn các con ngựa khác không ít, khiến Lôi Lâm vô cùng thoả mãn.
Nơi này cách chiến trường trước đó không xa, chung quanh thỉnh thoảng còn có người may mắn đang chạy trốn thực nhân ma hoặc là kẻ xui xẻo xuất hiện, đối với sự cầu cứu của bọn hắn, Lôi Lâm lựa chọn làm như không thấy.
Cho dù những thương nhân kia đưa ra kim tệ Khắc La rực rỡ, cũng không có bao nhiêu sức hấp dẫn đối với hắn.
Dù sao, toàn bộ tài sản trên người những tiểu thương nhân này gộp lại, e là đều không nhiều bằng số Khắc La mà Lôi Lâm tiêu hao trong một lần thí nghiệm, cần gì phải vì thế mà gánh thêm phiền phức đây?
Nhưng khi đi ngang qua một cánh rừng thưa, Lôi Lâm lại gặp phải một chuyện có chút không tưởng tượng nổi.
Ni Khắc vẫn dịu ngoan đột nhiên trở lên táo bạo, phát điên vọt vào trong bụi cây.
“Loại biến hóa này, lẽ nào là. . .”
Tuy rằng có thể mạnh mẽ khống chế đối phương, nhưng Lôi Lâm chỉ tùy ý kéo dây cương mấy lần rồi từ bỏ.
Đối với hắn, chuyện thuận tay cũng không ngại làm một lần, thuận tiện còn có thể cứu lại người thuộc trận doanh mình, tuy rằng không biết có bao nhiêu hiệu quả.
Sau khi vượt qua một tầng bụi gai màu đen rất dài, cảnh tượng khốc liệt hiện rõ ở trước mặt Lôi Lâm.
Một chiếc xe ngựa đã mất đi tọa kỵ ngã ở một bên, bên cạnh chính là Hách Lạp tỷ muội đang ôm nhau run lẩy bẩy.
Mấy con thực nhân ma khủng bố hoàn toàn bao vây quanh mấy người này, trong đôi mắt không hề che giấu vẻ tham lam chút nào.
Lạp Phỉ Ni Nhã nắm chặt kiếm kỵ sĩ, khải giáp trên người loang loang lổ lổ, dính thịt nát cùng vết máu, rõ ràng là đã trải qua mấy trận chém giết khốc liệt.
Lúc này trên đùi thiếu nữ kỵ sĩ còn có một vết thương rất sau, thậm chí mơ hồ có thể nhìn thấy xương trắng, khiến thiếu nữ phải cắn chặt hàm răng, khóe mắt còn hiện lên ánh nước, nhưng trên mặt tràn đầy vẻ kiên cường.
Nếu như không có cô bảo vệ thì đôi tỷ muội Hách Lạp kia sợ là sớm đã biến thành lương thực cho đám thực nhân ma kia.
Lôi Lâm chỉ thoáng suy nghĩ một chút, cơ bản đã đoán được những chuyện mà đối phương trải qua.
Đơn giản chính là sau khi bị dòng người tách ra lập tức chạy loạn một trận, Lạp Phỉ Ni Nhã giải quyết không ít địch nhân, cuối cùng đến nơi này.
“Có điều, lựa chọn phương hướng này, nếu như không phải đánh bậy đánh bạ thì rõ ràng trí tuệ của Hách Lạp e là còn cao hơn mình phỏng chừng trước đó. . .”
Còn ba con thực nhân ma đang vây công kia, chỉ là chiến sĩ thông thường mà thôi, cũng không có Tát Mãng tồn tại.
Đối với Lạp Phỉ Ni Nhã hiện tại đang bị trọng thương, đối phương vẫn là một uy hiếp lớn, nhưng đối với Lôi Lâm thì lại chẳng tính là gì.
“Ầy! Các vị tiểu thư mỹ lệ! Xin chào!”
Lúc này Lôi Lâm không hề có tự giác của một vị khách không mời mà đến, trái lại nhàn nhã chào hỏi mọi người, giống như một người sau giờ ngọ nhàn nhã đi tản bộ rồi gặp được vậy.
“Ni Khắc!” Lạp Phỉ Ni Nhã nhìn thấy chiến mã màu đen, trong đôi mắt lập tức lóe lên đốm lửa: “Còn có Lôi! Cậu là kẻ trộm đáng chết này, nếu như không phải nó bị trộm đi thì sao ta phải rơi vào cảnh này?”
Đối với thiếu nữ kỵ sĩ, Lôi Lâm đã rất có lực miễn dịch, nghe vậy cũng chỉ là liếc mắt một cái, tự động loại bỏ lời nói của đối phương.
“Hống hống. . .”
Mấy con thực nhân ma kia nhìn thấy Lôi Lâm xuất hiện, đại não bọn chúng đơn giản cũng không có bất kỳ tư duy nào, trực tiếp nhào tới.
” Trường kiếm của ta đã mất rồi, thật đáng tiếc. . .”
Lôi Lâm vỗ chiến mã một cái, Ni Khắc cao giọng hí lên, lại nhảy lên mà thường ngày hoàn toàn không có cách nào làm được, nhảy qua đỉnh đầu của thực nhân ma, chạy tới bên cạnh Lạp Phỉ Ni Nhã.
“Đưa kiếm cho ta!”
Vẻ mặt Lạp Phỉ Ni Nhã vốn còn chút chống cự, nhưng không biết tại sao, nhìn thấy Lôi Lâm bình tĩnh như thế lại có chút e ngại, ngoan ngoãn đưa trường kiếm tới.
“Kỳ quái. . . tại sao. . .”
Bhưng vẫn không đợi Lạp Phỉ Ni Nhã cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, miệng nhỏ của cô đã hơi mở ra, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
“Cũng không tệ lắm!” Lôi Lâm khẽ vung kiếm kỵ sĩ trên tay, làm một kỵ sĩ cấp cao, trang bị của Lạp Phỉ Ni Nhã đều là hàng cao cấp, dù là chiến mã hay trường kiếm, so với trường kiếm tinh cương mà hắn dùng để diễn trò trước đó còn tốt hơn không ít.
Một chùm đấu khí quang hoa chói mắt từ trên tay Lôi Lâm bộc phát ra.
( Chiến kỹ —— Đấu khí cường hóa! )
( Chiến kỹ —— Trùng phong! ! )
( Chiến kỹ —— thập tự trảm! ! ! )
Thân ảnh Lôi Lâm trong nháy mắt hóa thành một bóng đen, trường kiếm càng bị đấu khí sắc bén bao vây, tấn công tới ba con thực nhân ma.
Ánh sáng từ thập tự trảm xẹt qua, sau đó chính là ba đầu lâu dữ tợn bay lên, mãi đến tận khi thi thể khổng lồ của thực nhân ma ngã xuống, Lạp Phỉ Ni Nhã còn có chút không thể tin.
“Có thể kích phát đấu khí thì thôi, nhưng loại chiến kỹ cao minh này, còn thông thạo kỹ xảo chiến đấu, so với mấy lão sư của ta còn lợi hại hơn. . .”
Lạp Phỉ Ni Nhã có chút thất thần, ngay cả khi Lôi Lâm trả trường kiếm cũng không nhận.
Trước đó Lôi Lâm biểu hiện ra chiến kỹ đã không kém gì người mạnh nhất mà cô từng nhìn thấy— Thánh vũ sĩ cao cấp.
“Cảm tạ cậu!”
Vào lúc này, Hách Lạp cũng ôm muội muội đứng lên, trong mắt nhìn về phía Lôi Lâm tràn đầy vẻ cảm kích.
Nếu không có Lạp Phỉ Ni Nhã cùng Lôi Lâm, cô ta và muội muội e là đều phải biến thành thịt khô cho đám thực nhân ma, căn bản là không thể may mắn thoát khỏi.
Mà đối với chuyện trước đó Lôi Lâm đột nhiên “mất tích”, vị nữ sĩ này lý trí lựa chọn không tiếp tục hỏi tới.
Bởi vì tình hình hiện tại vẫn vô cùng nguy hiểm, dưới tình huống Lạp Phỉ Ni Nhã bị trọng thương, bọn họ đều cần Lôi Lâm che chở.
Không cần Lôi Lâm nổi lên lòng xấu, chỉ cần hắn mặc kệ ba người phụ nữ này, e rằng kết cục của ba người đều sẽ không tốt đẹp gì.
Bởi vậy, Hách Lạp lập tức nói: “Vì cảm tạ Lôi tiên sinh, đợi khi tới thành trấn, ta sẽ thêm tiền thuê vào nhiệm vụ lần này, nhất định sẽ khiến ngài thoả mãn!”
Cô ta cố ý hạ thấp vị trí của mình trong giọng nói, Lôi Lâm nghe được thế thì thầm gật đầu.
“Chờ đã. . . Nếu như tăng lên tiền thuê, vậy hẳn là cũng có một phần của lão Ba Mỗ đáng thương!”
Vào lúc này , trên xe ngựa đã hoàn toàn tan vỡ, một người lùn gãy chân giống như bóng cao su lăn tới.
” Trước đó chúng ta phá vòng vây luôn hỗn loạn tưng bừng, may là có Lạp Phỉ Ni Nhã bảo vệ, sau đó lại gặp được Ba Mỗ tiên sinh. . .”
Hách Lạp cười khổ giải thích cho Lôi Lâm, mà Lôi Lâm lại nhún nhún vai, đối với chuyện lão người lùn phúc lớn mạng lớn này cũng không nói gì, có lẽ nó thật sự được thần may mắn phù hộ?
Sau khi thoáng nghỉ ngơi một hồi, xét thấy nơi này vẫn là khu nguy hiểm, một nhóm Lôi Lâm tức lần thứ hai khởi hành.
Chỉ là xe ngựa trước đó đã không thể dùng, chỉ có thể do Lôi Lâm ra tay, cải tạo hài cốt xe ngựa thành một chiếc xe đẩy tay, để Hách Lạp tỷ muội cùng Lạp Phỉ Ni Nhã tụ chung một chỗ, thậm chí chở cả một người lùn Ba Mỗ , còn chiến mã Ni Khắc trước đó hiện tại cũng chỉ có thể tiếc nuối giáng cấp trở thành nô mã, đi phía trước liều mạng lôi kéo xe đẩy tay quá tải chầm chậm đi tới.
” Lúc đó các cô không nhìn thấy, có ba thực nhân ma nhào tới lão Ba Mỗ, mỗi một cái tát của chúng nó đều có lớn như vậy. . .”
Từ trên xe, còn thỉnh thoảng truyền đến tiếng nói khoác của lão Ba Mỗ, Lạp Phỉ Ni Nhã lại hơi hơi chen về phía trước một điểm, nhìn Lôi Lâm.
” Lúc nào cậu trả Ni Khắc cho ta?”
“Dùng tiền chuộc để đổi! Đừng quên, thớt chiến mã này là chiến lợi phẩm ta chiếm được từ tay cung tiễn thủ, đây là được pháp luật vương quốc bảo vệ, cô muốn tìm chiến mã, cũng chỉ có thể đi tìm cung tiễn thủ kia. . .”
Lôi Lâm cưỡi trên lưng Ni Khắc đàng hoàng trịnh trọng nói, rất có cảm giác như cường đạo.
“Đáng chết, thi thể cung tiễn thủ kia e là đã tiến vào trong bụng thực nhân ma!”
Lạp Phỉ Ni Nhã lầm bầm, còn thỉnh thoảng lộ ra mấy từ như “cường đạo” “kẻ trộm”, cuối cùng vẫn là không cam lòng ném một tấm thẻ vàng cho Lôi Lâm.
“Đây là toàn bộ tích trữ của ta, không có càng hơn nhiều. . .”
“Không tệ. . .” Lôi Lâm liếc mắt con số bên trên, rất là hài lòng huýt sáo: “Thành giao! Nó là của cô!”
Sau đó Lạp Phỉ Ni Nhã lại phiền muộn phát hiện, bởi thương thế nên cô vẫn không thể cưỡi lấy Ni Khắc, tất cả vẫn giữ nguyên dạng.