Chương 1531: Ám Sâm Lâm Bảo (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1531: Ám Sâm Lâm Bảo (1)

“Lôi! Cảm tạ cậu!”

Sau khi đi thêm một đoạn đường, Lạp Phỉ Ni Nhã mới khẽ nói một câu.

Thiếu nữ kỵ sĩ cũng không phải người ngu, biết nếu như không có Lôi Lâm bì ba người các cô e rằng lần này thật sự sẽ mất mạng trong miệng đám thực nhân ma, kiểu chết này hiển nhiên cô không thể chấp nhận được, bây giờ suy nghĩ một chút đều đã thấy sợ hãi không thôi.

Tất cả tiểu thuyết mạo hiểm đều là lừa người, những anh hùng rực rỡ kia cùng công chúa mỹ lệ căn bản không tồn tại, trái lại chỉ có đám trộm cắp, cùng với thực nhân ma ăn người sống!

“Như vậy. . . Sau khi ảo tưởng bị đánh vỡ. . . Cô muốn tiếp tục cuộc thám hiểm kia sao?”

Lôi Lâm có chút ngạc nhiên hỏi lên.

“Đương nhiên, đây là đạo kỵ sĩ của ta! ! !” Trong giọng nói của thiếu nữ kỵ sĩ tràn đầy vẻ kiên định: “Chỉ cần ta có thể tiếp tục kiên trì, đến một ngày nào đó tà ác sẽ toàn bộ biến mất trên tay ta. . . Thế giới sẽ khôi phục lại vẻ đẹp vốn có!”

“. . .” Lôi Lâm không biết nói gì chỉ có thể trợn trắng mắt, cô nàng ngu ngốc này hoàn toàn không có xu thế tỉnh ngộ.

“Vẻ mặt này của cậu có ý gì?”

“Không, ta chỉ đang nghĩ là cô rất thích hợp trở thành thánh vũ sĩ của thần chính nghĩa! Thật! ! !”

. . .

Cũng may lần này thần may mắn rốt cục đã quan tâm tới đám người Lôi Lâm, khiến đoàn xe nho nhỏ rốt cục bình an chạy khỏi khu vực bị thực nhân ma tàn phá.

Bằng không, một khi bị thực nhân ma vây quanh, Lôi Lâm cũng chỉ có thể bỏ lại tất cả mọi người một mình phá vòng vây rời đi.

Mà tất cả mọi người trừ hắn ra, bao gồm cả chiến mã Ni Khắc kia, cuối cùng đều sẽ biến thành khẩu phần lương thực cho thực nhân ma.

“Là do thủ lĩnh tử vong nên rơi vào hỗn loạn sao?”

Ở trên đường, bọn hắn cũng gặp phải mấy thành viên thất tán thương đội, thậm chí còn có một số kẻ trộm.

Đáng tiếc lần này cho dù là Lạp Phỉ Ni Nhã cũng học được phải cứng rắn, mà thiếu nữ thoáng khôi phục một phần thực lực kỵ sĩ cấp cao, muốn đối phó với những người này quả thực không cần tiêu tốn khí lực gì.

Mãi đến tận ngày này, một tường thành màu đen của thành thị loại nhỏ xuất hiện ở trước mặt Lôi Lâm.

“Đến rồi, ám sâm lâm bảo, sau khi đi qua nơi này chính là Đan Bố Lôi Tư đại bình nguyên, cũng là lãnh địa trực thuộc quốc vương. . .”

Nhìn thấy sau khi tới thành phố này, Lạp Phỉ Ni Nhã trực tiếp hoan hô một tiếng,

Hách Lạp cùng Á Lạp Ni cũng lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng.

Hành trình dài lâu này mặc dù mới tiến hành được một nửa, nhưng khổ cực cùng kinh hãi mà bọn họ phải chịu cũng đủ khiến hai người sợ hãi không thôi.

“Đứng lại! Dừng xe kiểm tra!”

Ở cửa thành, đám người Lôi Lâm này hoá trang thành mạo hiểm giả đặc dị lập tức bị vệ binh ngăn cản.

“Hả? Những vệ binh này có thực lực không kém đâu? Đồng thời còn là quân nhân đã từng thấy huyết?”

Lôi Lâm nhìn Hách Lạp đi tới giao thiệp, lông mày hơi nhíu lại.

Với kinh nghiệm của hắn đương nhiên có thể nhìn ra được, vệ binh nơi này có thực lực phổ biến hơi cao, thậm chí có thể chính là quân đoàn, hoàn toàn không phải mấy vệ binh trước đó có thể so sánh được.

Thậm chí, ở trong bóng tối, hắn còn có thể mơ hồ cảm nhận được mấy chục cung tiễn thủ tinh nhuệ đã nhắm vào nơi này, khiến hắn có cảm giác nguy hiểm.

“Có thể làm ta cảm thấy nguy hiểm, những cung tiễn thủ này ít nhất đều được trang bị phá ma tiễn, cũng thật có tiền. . .”

Lôi Lâm mịt mờ nhìn về phía trên tường thành, lại như không có chuyện gì xảy ra mà nhìn đáp Hách Lạp.

Sau khi kiểm nghiệm từng chứng minh của lính đánh thuê cùng quý tộc, một trung niên quân nhân rõ ràng là tiểu đầu mục đi tới.

“Gần đây trong ám sâm lâm bảo xảy ra chuyện ác, các ngươi không có chuyện gì thì không cần lán lại nhiều!”

“Đa tạ ý tốt của ngài, trưởng quan, là thực nhân ma sao?”

Trong con ngươi Hách Lạp có một tia hiếu kỳ.

“Thực nhân ma tính là gì? So với ma quỷ chân chính, chúng nó còn kém xa đấy. . .” Vị quân nhân trung niên kia cười nhạo một tiếng, chợt không nói thêm nữa.

Chỉ khi đi ngang qua mấy lính đánh thuê như Lôi Lâm, mới dùng ngữ khí cảnh cáo nói: “Sau khi tiến vào đừng có gây sự, bằng không. . .”

Một lời tràn ngập ý uy hiếp nhất thời làm Lạp Phỉ Ni Nhã giận dữ, nhưng Lôi Lâm cùng lão Ba Mỗ đã thấy rất nhiều tình huống như thế, chỉ thoáng nhún nhún vai, rốt cuộc có nghe được hay không thì rất khó nói.

“Hừ hừ. . .”

Đầu lĩnh quân nhân không tính toán với Lạp Phỉ Ni Nhã, trong đôi mắt dường như có vẻ thất vọng, hắn phất phất tay: “Đi thôi!”

“Loại quân đoàn này có thực lực không kém gì đàn thực nhân ma trước đó. . .”

Lôi Lâm cúi thấp đầu, trong đôi mắt không ngừng lấp loé tia sáng.

“Xem ra, quả nhiên thế lực quốc gia cùng quân đoàn mới là nhân loại chủ lưu ở thế giới các thần phổ thông, đám dong binh đoàn không chính hiệu trước đó hoàn toàn không thể so với. . .”

Ở trên người bọn họ, cuối cùng Lôi Lâm cũng nhìn thấy khí chất vạn quốc quân nhân, đao kiếm như rừng, trường thương như cức, thậm chí có lẽ còn có pháp sư cùng mục sư phụ trợ, cho dù là quân quan cấp trung kia, khí thế trên người rất gần gũi với chiến sĩ cao giai, đặc biệt đối phương rõ ràng đã trải qua khảo nghiệm trên chiến trường, loại sát khí từng thấy máu kia, đám lính đánh thuê bình thường càng không thể so sánh được.

“Chỉ là dựa vào lời đối phương vừa nói thì nơi này rõ ràng cũng đã xảy ra chuyện gì. . .”

Sau khi tiến vào thành thị, đường phố vắng tanh còn bị cảnh giới nghiêm ngặt nhất thời làm Lôi Lâm hơi nhướng mày.