Chương 1532: Ám Sâm Lâm Bảo (2)
“Chúng ta chuẩn bị ở đây nghỉ ngơi một quãng thời gian, có lẽ còn cần mua một chiếc xe ngựa cùng chiêu mộ mấy lính đánh thuê. . .”
Sau khi đến một gian khách sạn còn mở, trên mặt Hách Lạp mang theo vẻ uể oải, nói với đám Lôi Lâm.
“Hừm, chúng ta đúng là cần một chiếc xe ngựa mới!” Đối với đề nghị này, Lạp Phỉ Ni Nhã đương nhiên là giơ cao hai tay tán thành, đồng thời thật vất vả mới đến một thành thị của nhân loại, cô đã không thể chờ đợi được muốn muốn nghỉ ngơi một hồi thật tốt.
Đối với một vị nữ sĩ quý tộc, không có gì khó chịu hơn so với dơ bẩn cùng ô uế, đáng tiếc là những thứ này này xưa nay chưa từng không trong hành trình dài, đặc biệt đối với lính đánh thuê.
Lạp Phỉ Ni Nhã đáng thương không bị dằn vặt đến phát điên, đã là do kỵ sĩ tu luyện được ý chí cứng cỏi.
Ba Mỗ cũng rất tán thành chuyện này, nó đã không thể chờ đợi được muốn dùng lỗ tai thực nhân ma mà chính mình tích góp được để đổi lấy tiền thuê, thuận tiện lại mua rượu rum mới.
“Tốt lắm, ba ngày sau chúng ta lại hội hợp ở đây!”
Lôi Lâm gật gật đầu, hắn cũng khá hiếu kỳ về chuyện xảy ra ở ám sâm lâm bảo.
“Lôi, chờ chút! Bằng hữu cần cậu trợ giúp! Thương thế của ta cần mục sư trị liệu. . .”
Đến lúc chuẩn bị tách ra, lão Ba Mỗ trực tiếp kéo tay Lôi Lâm, nước mắt lưng tròng.
Nhìn dáng vẻ này của đối phương, Lôi Lâm cũng chỉ có thể nhún nhún vai, đồng thời mang theo lão Ba Mỗ đã gãy chân, dù sao nó thờ phụng thần chiến sĩ, thần điện cùng nghiệp đoàn lính đánh thuê cũng không cách nơi này bao xa.
“Thần thuật —— ( trì liệu trung thương )!”
Trong chiến sĩ thần điện, thần thánh quang mang ở trên tay một vị mục sư chiếu xuống, vết thương trên đùi Ba Mỗ rất nhanh đã khôi phục như lúc ban đầu, thậm chí mọc ra một tầng da non.
“Tiền chữa bệnh là 5 Khắc La!”
Trên mặt mục sư có thánh khiết, nhưng tiền chữa bệnh cũng không hề hạ thấp.
Triển khai thần thuật để trị liệu thương thế tín đồ, rồi thu phí làm báo lại, là phương thức vận hành của đa số thần điện.
Thần linh cũng cần tài phú, dùng để xây dựng thần điện tráng lệ, càng quan trọng là lấy điều kiện hậu đãi để thu hút tín đồ.
Bình thường lão Ba Mỗ cực kỳ keo kiệt đến lúc này phi thường nhanh nhẹn trả tiền, một chút lợi lộc cũng không dám chiếm, chỉ khi rời khỏi ngẩn điện đối phương mới tỏ vẻ tiếc nuối.
“Nếu không phải cố chủ của chúng ta muốn mấy ngày sau đã xuất phát, lão Ba Mỗ thà rằng đi tìm y sư hoặc dược sư, đáng chết, năm Khắc La, số tiềng này đủ để đổi được bao nhiêu bình rượu rum. . . Nha! Thần linh trên cao ơi, lão Ba Mỗ không phải cố ý. . .”
lão Ba Mỗ không ngừng lầm bầm: “Không được! Món nợ này nhất định phải tính tới tiền thuê của cố chủ chúng ta! Cậu sẽ ủng hộ ta, đúng không? Lôi?”
Lôi Lâm làm như không nghe, cùng lão Ba Mỗ đi vào cửa nghiệp đoàn lính đánh thuê.
Llão Ba Mỗ nhanh chóng dùng lỗ tai thực nhân ma để đổi lấy thù lao để cứu vãn tổn thất, mà Lôi Lâm lại đi tới đại sảnh nhiệm vụ.
Đại sảnh ở nơi này có diện tích nhỏ hơn so với thành Ngải Mông rất nhiều, bên trong có mấy lính đánh thuê thưa thớt ngồi, dù là số lượng hay chất lượng đều có vẻ hơi thua kém.
Loại bầu không khí không bình thường này lập tức được giải thích khi Lôi Lâm nhìn thấy bảng nhiệm vụ.
“Nhiệm vụ cao cấp —— Điều tra tung tích ma quỷ tín đồ! Nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm, xin cẩn thận xuy xét rồi lại tiến hành lựa chọn!”
” Nhiệm vụ cao cấp —— Điều tra nghi thức tà thần ở quý phủ Ốc Khắc Đa huân tước!”
“Nhiệm vụ cao cấp —— Điều tra nguyên nhân cái chết của Phí Luân nam tước. . .”
Rất nhiều nhiệm vụ cao cấp hạ xuống, có vẻ phi thường nhiều, đáng tiếc lính đánh thuê dám nhận rất ít ỏi.
“Thú vị, ma quỷ sao?”
Khóe miệng Lôi Lâm đột nhiên treo lên một nụ cười, liên tưởng đến trước đó quân đội điều động không bình thường, còn có vẻ ưu lo của vị quân nhân trung cấp kia, tất cả đều có lời giải thích.
Hóa ra toàn bộ ám sâm lâm bảo dị thường như thế lại là do ma quỷ tín đồ hoạt động.
Loại nhiệm vụ cao cấp khó khăn thế này, luôn luôn là chuyện của thần điện cùng quân đội quốc gia, cũng khó trách những lính đánh thuê này không hứng lắm.
Có điều, bọn hắn không có hứng thú, cũng không có nghĩa là Lôi Lâm không có hứng thú.
Trên thực tế, đối với địa ngục cùng ma quỷ ở thế giới này, Lôi Lâm vẫn luôn vô cùng hiếu kỳ.
Tuy rằng thông qua trí nhớ của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, khiến cho hắn hiểu về ma quỷ cũng không kém mấy vị ma quỷ đại công, nhưng lý luận cùng thực tế đều là hai việc khác nhau.
“Dựa theo trí nhớ của đối phương, toàn bộ địa ngục tổng cộng có chín tầng, do từng lĩnh chủ thống trị, cũng có vài khi vực công cộng. . . Mà có thể đột phá hạn chế vị diện, đi tới chủ thế giới vật chất để truyền bá tín ngưỡng. . . Ít nhất cũng nhất định phải là cùng cấp với địa ngục lĩnh chủ mới có thể làm được. . .”
Bạo thực quân vương —— Bối Lỗ Tắc Ba Bố ở thời điểm toàn thịnh tuyệt đối là có thực lực của phù thủy quy tắc, ít nhất có thể thần linh có thần lực cấp thần so với thế giới các thần.
Cũng khó trách chỉ phát hiện một chút dấu vết, làm cả thành thị như gặp đại địch.
Lúc trước tình cảnh mà linh hồn hạt giống thu được, lại hiện lên ở trước mặt Lôi Lâm.
“Cũng không biết lúc trước tên tiểu tử Đề Pháp kia hiện tại thế nào rồi? Dù sao hắn đã tiếp nhận sức mạnh linh hồn từ bản thể, nếu như có thể thích ứng được, thực lực bây giờ cũng phải rất khá. . .”