Chương 1544: Vương Đô (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1544: Vương Đô (2)

Khi còn ở ngoại hải, người của gia tộc hắn ở bên cạnh nên không thích hợp thí nghiệm , còn những hải tặc kia, linh hồn của bọn chúng càng tương tự ác ma hỗn loạn!

Cũng chỉ có mấy người Lạp Phỉ Ni Nhã mới khiến Lôi Lâm có cảm giác sáng mắt lên.

Chính vì như thế, hắn mới hạ dấu ấn ma quỷ lên người đối phương, thuận tiện sau này theo dõi điều tra bất cứ lúc nào.

. . .

“Những chuyện này cũng có thể tạm bỏ qua một bên, lần này đi tới vương đô, còn có chuyện càng quan trọng hơn cần làm!”

Rửa sạch hiềm nghi hải tặc trên người! Đây là vấn đề hiện tại Lôi Lâm nhất định phải giải quyết trước tiên!

Bằng không, những mục sư của thần chính nghĩa cùng thánh vũ sĩ kía sẽ mãi mãi như con ruồi bay theo ở phía sau, khiến hắn khó lòng phòng bị.

Cho dù diệt đi một nhóm người này , tương tự sẽ có những người khác nhảy ra.

cCó điều, bàn về đổi trắng thay đen cùng che giấu tội ác, dù là Lôi Lâm hay những quý tộc kia đều rất thành thục.

“Chuyện này nói đơn giản cũng đơn giản, chỉ cần quốc vương đưa ra một lời kết án là đủ rồi! Sau khi xác định hung thủ, cho dù là giáo hội thần chính nghĩa cũng không thể tiếp tục truy tra được. . .”

Lôi Lâm hiểu rất rõ hiện tại hắn cũng không tính là kẻ tình nghi, cho dù là mục sư của thần chính nghĩa cùng thánh các võ sĩ cũng chỉ có thể mời hắn đi “hỗ trợ điều tra” .

Nhưng thật sự như vậy mới là hoàn toàn xong đời! Có người quý tộc nào trên người không làm chuyện vi phạm hoặc là liên lụy đến khu vực màu xám chứ?

Một khi bị bắt được, vậy thì sẽ liên lụy tới càng nhiều, cuối cùng đừng nghĩ có thể sống mà rời khỏi thần điện.

Biện pháp duy nhất chính là chặt đứt cánh tay đối phương đưa ra từ gốc rễ!

“Một khi vương quốc đưa ra kết luận cho chuyện này, vậy cho dù là thần điện cũng rất khó lật đổ. . . Dù sao ở khu vực này bọn hắn cũng nhất định phải tôn trọng vương quyền, muốn làm được chuyện này, mối quan hệ của Pháp Áo Lan gia tộc ta còn chưa đủ. . .”

Lôi Lâm đang trầm tư: “Tốt nhất có thể có một cận thần của bệ hạ nói giúp ta, còn phải tìm được một người mấu chốt nhất. . . Ở phương diện này, mạng lưới tín đồ của Bối Lỗ Tắc Ba Bố có lẽ cũng có chút tác dụng. . .”

Càng là quý tộc,lại càng dễ dàng sa đọa, cấu kết với ma quỷ, ở Đan Bố Lôi Tư vương đô cũng là như thế, thậm chí còn có một người phụ trách mà Bối Lỗ Tắc Ba Bố tự mình ra lệnh trước khi ngủ say, không thể không nói, chuyện này đối với chư thần đúng là một sự mỉa mai.

“Để ta xem một chút. . . Danh sách người tổng phụ trách địa khu ở Đan Bố Lôi Tư, ở Đan Bố Lôi Tư vương đô là. . .”

Lôi Lâm xem lướt qua tư liệu mà chíp ghi chép xuống, dần dần, trên mặt hắn tràn ngập một nụ cười kỳ dị: “Thú vị. . . Một con ma quỷ sao?”

Trong trí nhớ của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, ở Đan Bố Lôi Tư vương đô rõ ràng là nơi ma quỷ tàn phá nặng lề, thậm chí để tiện khống chế, nó còn cố ý phái ra một ma quỷ lại đây.

Đối phương tuy rằng bị chủ thế giới áp chế, nhưng còn có thực lực chức nghiệp giả cao cấp.

Thậm chí, còn nắm giữ một ít kỹ xảo ẩn nặc đặc biệt, trợ giúp tín đồ Bối Lỗ Tắc Ba Bố thành công tránh thoát vô số lần giáo hội thần linh lục soát.

“Một kẻ rất thông minh!”

Lôi Lâm thoáng bình luận, nếu như dựa vào thực lực chân thật thu phục đối phương, đó là chuyện đừng mơ tới nữa, đáng tiếc chuyện này từ lúc vừa bắt đầu đã không tồn tại công bằng.

Trong trí nhớ của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, Lôi Lâm có thể trong nháy mắt nắm giữ át chủ bài của đối phương!

“Có điều, trước khi thu phục đối phương, vẫn nên đi gặp gỡ bạn cũ đã đi!”

Trên mặt Lôi Lâm xẹt qua một ý cười kỳ dị.

. . .

“Đáng chết! Đáng chết! Những quý tộc đáng ghét kia đều nhìn chằm chằm lãnh địa của ta, hoàn toàn quên mất tình nghĩa với Kim Thứ Hoa gia tộc trước kia. . .”

Cũng đang ở vương đô là người quen cũ của Lôi Lâm- Vị Địch Mỗ tử tước kia xám xịt từ vương cung trở về.

Lúc trước khi xảy ra biến cố, bởi nguyên nhân không thể nói rõ, hắn may mắn tránh được hải tặc chi triều, đồng thời mang theo một phần tài phú gia tộc trở lại đại lục.

Sau đó, hắn ở vương đô bắt đầu trên dưới hoạt động, ước ao có thể thu được tước vị hầu tước cùng ba quần đảo lãnh địa của Kim Thứ Hoa, nhưng hiện thực đã cho hắn một gậy!

Từ khi lão hầu tước chết đi, những quan hệ kia toàn bộ hết hiệu lực, những quý tộc vương đô tham lam kia thậm chí đã đánh chủ ý muốn chia cắt ba quần đảo——Lợi nhuận mậu dịch trên hải dương đủ khiến những quý tộc này đỏ mắt.

Mấy lần tiến cung yết kiến, vị quốc vương bệ hạ kia dường như cũng không để ý đến thỉnh cầu của hắn.

“Tuy rằng có quan hệ thân duyên, nhưng vẫn không bù đắp được lợi ích, trừ phi có phái thực quyền đồng ý ủng hộ ta. . . Lượng kim tệ ta mang theo không hơn nhiều, rốt cuộc nên lựa chọn vị nào đây. . .”

Ngay khi Địch Mỗ tử tước đang suy nghĩ, một người làm đi vào xin chỉ thị: “Tước gia, có một vị quý tộc khác thỉnh cầu gặp ngài, đối phương đưa ra huy chương quý tộc của Pháp Áo Lan gia tộc. . .”

Cạch! Một cái chén tinh xảo trong tay Địch Mỗ tử tước trực tiếp rơi trên mặt đất.

“pPháp. . . Pháp Áo Lan gia tộc!”

Địch Mỗ bưng cái trán: “Còn không buông tha ta sao?”

Ở trong mắt hắn, đối phương đã trực tiếp có địa vị như ác ma cùng ma quỷ, tuy rằng trên thực tế cũng đúng là như thế.