Chương 1545: Tên thật (1)
“Cho hắn đi vào!”
Sau nhiều lần cân nhắc, Địch Mỗ vẫn truyền lệnh.
Mang theo tâm tình bi tráng, hắn nhìn thấy Lôi Lâm, đối phương có gương mặt trẻ tuổi mặt hắn ngẩn ra.
“Lần đầu gặp gỡ, Địch Mỗ tử tước! Nhưng trước đó chúng ta đã liên hệ rất nhiều lần, ta là Lôi Lâm! Lôi Lâm Pháp Áo Lan, thật hân hạnh gặp ngươi!”
Người đến chính là Lôi Lâm, trên mặt hắn mang theo nụ cười nhiệt tình, nhưng lại khiến Địch Mỗ như nhìn thấy ma quỷ.
“Các ngươi đều đi ra ngoài đi!” Địch Mỗ thô bạo đuổi đám hạ nhân ra ngoài, sau đó hung hang mà khép cửa phòng cùng cửa sổ lại, mà Lôi Lâm còn tri kỷ đánh ra một tầng màn chắn pháp thuật.
“Ta đã dựa theo yêu cầu của cậu để làm, cậu còn tới làm gì?”
Địch Mỗ nổi giận đùng đùng nói, nhưng Lôi Lâm có thể nhìn thấy hoảng sợ cùng suy yếu dưới vẻ cứng rắn mặtcủa hắn bên dưới.
“Đừng tức giận như thế sao? Địch Mỗ tử tước, dù sao lần trước chúng ta hợp tác cũng phi thường vui vẻ, không phải sao?” Lôi Lâm cười nhạt nói.
“Tên cường đạo đáng chết, kẻ hung ác. . .”
Trên mặt Địch Mỗ nổi gân xanh: “Cậu không sợ ta mật báo với quốc vương cùng thần điện sao?”
“Ta có gì phải sợ?”
Lôi Lâm càng nở nụ cười lớn hơn, nói nhỏ ở bên tai Địch Mỗ: ” Dù sao, người sát hại lão hầu tước cũng không phải ta!”
Câu này vừa ra khỏi miệng, Địch Mỗ giống như bị đánh gãy hết xương cốt, lập tức cuộn mình trên ghế khóc rống lên: “Là các ngươi! Là các ngươi buộc ta. . .”
“Không có ai buộc mày cả. . . Chỉ cần mày thẳng thắn với lão hầu tước, các ngươi hoàn toàn có thể đào tẩu trước khi hải tặc đến. . .”
Trên mặt Lôi Lâm mang theo cười lạnh”Đồng thời, cũng không cần giả bộ đáng thương với ta, mày nên đổi một thầy dạy diễn kỹ đi. . .”
Nhìn ánh sáng lạnh trong con ngươi Lôi Lâm, Địch Mỗ hiểu rõ đối phương đã nhìn ra rồi.
“Đã như vậy, cậu còn muốn tìm ta làm cái gì?”
Địch Mỗ lấy ra một tấm khăn lau đi nước mắt trên mặt. vẻ mặt cũng bình tĩnh lại, thậm chí còn mang theo âm trầm.
“Ha ha. . . Được! Đây mới là đối tượng mà ta muốn đàm phán!”
Lôi Lâm vỗ tay: “Đương nhiên vẫn là giao dịch như lần trước.! ! !”
“Giao dịch? Nói đi!” Lúc này Địch Mỗ nào còn dáng vẻ nhát gan lúc trước nữa?
“Ta ủng hộ cậu thu được tước vị cùng lãnh địa, mà cậu giúp ta tẩy thoát hiềm nghi!” Lôi Lâm nói rất thoải mái, Địch Mỗ chính là người mấu chốt nhất trong kế hoạch giúp hắn tẩy thoát hiềm nghi.
Dù sao, nếu như người bị hại đều chứng minh chính mình là trong sạch vậy người khác còn có gì để nói?
“Tẩy thoát hiềm nghi? Chà chà. . . Xem ra đoàn điều tra từ thần chính nghĩa đã làm cậu gặp phiền phức lớn!” Địch Mỗ hai tay ôm ngực.
“Đúng là thế ! Có điều cậu cũng không cần nghĩ tới chuyện cò kè mặc cả, trừ cậu ra ta còn có rất nhiều lựa chọn khác, chỉ là sẽ khiến chuyện này trở nên phiền phức hơn một chút, nhưng có thể ủng hộ để cậu thu được tước vị, ở vương đô này cũng chỉ có ta thôi!”
Lôi Lâm nói với vẻ phi thường cao thâm khó dò.
“Ta muốn nhìn thấy thực lực của cậu!” Địch Mỗ không lập tức đồng ý. dù sao Pháp Áo Lan gia tộc mới chỉ là một nam tước! Chỉ có ở ngoại hải mới có lực lượng, hắn còn có chút không tin tưởng.
“Cậu sẽ thấy được!”
Lôi Lâm cười nhạt, đứng dậy rời đi.
Hiện tại, chính là thời điểm vận dụng những mạng lưới ma quỷ đó.
Lôi Lâm quẹo trái quẹo phải ở trong vương đô giống như đang đi dạo, sau đó đi tới trước một hội sở giải trí.
“Vị thiếu gia này, hiện tại còn chưa tới thời gian kinh doanh. . .” Người bảo vệ lộ ra vẻ áy náy nói.
Lôi Lâm nhìn chung quanh một chút, nơi này rõ ràng là một con đường giải trí ở vương đô, chung quanh đều là kiến trúc tương tự, chỉ là trên đường phố có chút vắng vẻ —— Dù sao không phải quý tộc nào cũng có thời gian rảnh rỗi ban ngày tới đây vui đùa.
“Ta biết. . .”
Lôi Lâm giơ tay trái lên người bảo vệ, ở giữa bàn tay hắn, một đồ án pháp thuật kỳ dị nổi lên —— Đó là một đóa bụi gai hoa hồng, cánh hoa theo thời gian trôi qua mà không ngừng thay đổi màu sắc.
Sau khi nhìn thấy dấu ấn này, sắc mặt người bảo vệ kia hoàn toàn thay đổi.
“Ngài theo ta đi vào!” Khí chất trên người hắn thay đổi, trong mắt cũng không còn vẻ lười biếng trước đó, mà có thêm vài tia sáng, sau khi cảnh giác nhìn chung quanh Lôi Lâm một chút, hắn mới mở cửa lớn ra để Lôi Lâm đi vào.
Bên trong cánh cửa đâu đâu cũng có lều vải màu phấn hồng. Trong không khí còn có mùi nước hoa nồng nặc, trên mặt đất là bình rượu cùng cánh hoa, thậm chí thỉnh thoảng còn có cánh tay bóng loáng hoặc là bắp đùi từ khe cửa lộ ra, tràn ngập bầu không khí kỳ dị.
Người bảo vệ trực tiếp đưa Lôi Lâm đến nơi sâu nhất trong hội sở, đi vào một gian mật thất bí mật .
“Để người phụ trách của các ngươi tới đây gặp ta!” Lúc này Lôi Lâm cũng không che giấu nữa, hai mắt đều đã biến thành đỏ như máu, một tia khí tức ma quỷ từ trên người hắn lộ đi ra.
“Tuân mệnh! Đại nhân!” Người bảo vệ làm một một lễ nghi của riêng tín đồ ma quỷ, rồi cung kính lui đi ra ngoài, thậm chí trên người còn có hơi run rẩy.
Ở trên người Lôi Lâm, hắn cảm nhận được rất rõ khí tức của đại ma quỷ.
Đối phương làm việc rất nhanh, đồng thời, gợn sóng ma quỷ đặc hữu trên người càng khiến khóe miệng Lôi Lâm lộ ra nụ cười.
“Ôi! Tiểu thiếu gia anh tuấn, là ngài tìm đến ta sao?”
Một tiếng nói lười biếng truyền đến, sau đó Lôi Lâm lập tức nhìn thấy một người phụ nữ nóng bỏng đi vào mật thất.