Chương 1553: Quay ngược (1)
Lôi Lâm vẫn khá thoả mãn đối với tình thế ngoại hải hiện tại.
Nhưng nếu như dẫn các thế lực khác từ bên ngoài vào thì cũng rất dễ tạo thành biến số, bởi vậy, dù sao hắn biết rõ gốc rễ Địch Mỗ hầu tước cũng không phải không thể tiếp thu.
Địch Mỗ đã biết rõ thế lực Pháp Áo Lan gia tộc chắc chắn sẽ không ngu xuẩn tự ý mở ra chiến sự như thế, trên thực tế, Lôi Lâm tự tin, chỉ là thế lực hoạt động hắn triển lộ ra trong lần này đã đủ để chấn nhiếp đối phương.
Mà dưới tình huống Địch Mỗ đã hoàn toàn khuất phục, hắn cũng không ngại phân ra một chút ngon ngọt cho Địch Mỗ nếm thử.
Đối phương dù sao cũng là đại quý tộc ở ngoại hải, đồng thời lại là lá cờ vương thất, nếu như có thể thông qua liên minh lợi ích để buộc chặt đối phương lên thuyền của chính mình thì đây cũng là một chuyện không sai.
Dù cừu hận lớn hơn nữa nhưng ở trước mặt khoản lãi kếch sù cũng có khả năng tan thành mây khói, càng không cần phải nói giữa hai người vốn chỉ có một ít “hiểu lầm” mà thôi!
Đương nhiên, cho dù Địch Mỗ đã biểu thị ý thần phục, Lôi Lâm cũng sẽ không buông bỏ cảnh giác với đối phương.
“A. . . Không muốn. . .”
“Ô ô. . . tỷ tỷ. . . Đan Ni Nhĩ. . . Cứu ta!”
Tiếng hô quen thuộc từ trong một gian phòng truyền ra ngoài, vệ binh chung quanh còn có thị nữ tự nhiên nhận ra Lôi Lâm, cũng thoáng biết quan hệ giữa chủ nhân mình cùng Lôi Lâm, cũng biết trước đó bất động sản đã đổi chủ, bởi vậy cũng không dám ngăn cản.
“Thú vị! Nên chơi thế nào đây?”
Khóe miệng Lôi Lâm mang theo nụ cười cân nhắc, rồi đột nhiên đẩy ra cửa phòng đang đóng chặt.
“Xảy ra chuyện gì? Địch Mỗ, bạn của ta? Hình như ta nghe được tiếng hô không giống bình thường!”
Lôi Lâm “nghi hoặc” mà nhìn cảnh tượng trong phòng —— Đan Ni Nhĩ đỏ mặt đứng ở một bên, quần Địch Mỗ đã cời một nửa, mà trên bàn làm việc còn có một đôi tỷ muội khóc lóc như mưa.
“Ô! Lôi Lâm!”
Trên mặt Địch Mỗ không hề thấy lúng túng chào hỏi Lôi Lâm, đồng thời giới thiệu với Đan Ni Nhĩ ở một bên: “Vị này chính là pháp sư cung đình, tử tước vinh dự: Lôi Lâm Pháp Áo Lan các hạ! Là bạn tốt nhất của ta!”
“Vị này chính là Đan Ni Nhĩ tử tước!” Địch Mỗ lại giới thiệu với Lôi Lâm.
“Lôi. . . Lôi Lâm các hạ!”
Đan Ni Nhĩ nhìn Lôi Lâm cảm thấy hơi nhìn quen mắt, nhưng hắn đã sớm quên người lính đánh thuê lúc trước, bởi vậy vẫn rất bình tĩnh đi ra hành lễ.
Cung đình pháp sư! Tử tước vinh dự! Tuy rằng đều là hư danh, nhưng cũng đại diện cho vinh dự khó được!
Đặc biệt đối phương có thể có thể được quốc vương bệ hạ ưu ái, càng có Địch Mỗ hầu tước là bạn tốt, đối với Đan Ni Nhĩ thì đã đủ hình thành thế nghiền ép.
“Xin chào! Đan Ni Nhĩ các hạ!” Lôi Lâm chỉ chỉ tỷ muội Hách Lạp quần áo không chỉnh tề, trên mặt hiện ra vẻ nghi hoặc.
“Ô! Đây là một đôi tỷ muội quý tộc Đan Ni Nhĩ đưa tới, thế nào? Nếu như cậu yêu thích thì sẽ đưa cho cậu chơi trước một quãng thời gian. . .”
Trong vòng quý tộc, chuyện như vậy rất bình thường. Địch Mỗ rõ ràng đã hiểu lầm cái gì.
“Ừm! Tuy rằng muội muội đã bị ta ăn, nhưng tỷ tỷ thì ta chưa động tới, nói không chừng vẫn là xử nữ đấy. . .”
Đan Ni Nhĩ rõ ràng cũng là một nhân vật quen thuộc dạo chơi trong khóm hoa
Chỉ là lập trường rất có chút vấn đề, đương nhiên, có lẽ đối phương căn bản cũng không có chuẩn bị thật sự kết hôn cùng đối phương, chỉ muốn vui đùa một chút mà thôi, bởi vậy có thể không chút do dự mà đưa đi.
Hách Lạp nhìn thấy điểm ấy đã hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ là, khi cô ta nhìn thấy Lôi Lâm, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi: “Lôi! Ngài là Lôi! Ngài tới cứu chúng ta sao?”
“Lôi?” Á Lạp Ni đứng một bên cũng dùng quần áo rơi trên đất che trước ngực chính mình, đánh giá quý tộc mạo muội xông vào này.
Đối phương thật sự rất giống người lính đánh thuê trước đó, chỉ là lúc này trên người đối phương lại tản ra khí chất quý tộc.
“Lính đánh thuê. . . Lôi?”
Vào lúc này, Đan Ni Nhĩ rốt cục cũng biết vì sao lại thấy Lôi Lâm muen mắt, Lôi này không phải là lính đánh thuê trước đó hộ tống Hách Lạp tỷ muội đi đến nhà hắn sao?
Chỉ là. . . Pháp sư cung đình! Tử tước vinh dự so với lính đánh thuê như cùng bùn nhão là đẳng cấp xã hội tầng thấp nhất, đây rõ ràng là hai thái cực trái ngược nhau.
Cho dù là Đan Ni Nhĩ, cũng không thể lập tức liên hệ hai người này với nhau.
Trên mặt Hách Lạp không khác bị hỏa thiêu, có cảm giác xấu hổ muốn chết, cuối cùng cũng phản ứng lại.
Thiệt thòi trước đó cô ta còn rộng lượng ban ân cho đối phương một lối thoát, không ngờ Lôi này lại thâm tàng bất lộ như thế, thậm chí ngay cả Địch Mỗ hầu tước mà Đan Ni Nhĩ cố ý lấy lòng đều có vẻ rất sợ đối phương.
Chính mình trước đó coi là thành tựu, ở trong mắt đối phương, chỉ sợ cũng giống như trò cười thôi?
Không biết tại sao, trước đó cho dù Hách Lạp gặp bất hạnh cũng phi thường kiên cường, mà lúc này hai hàng nước mắt lại không thể khống chế chảy ra như thế.
“Ây. . . Các ngươi quen nhau sao?”
Địch Mỗ nhìn mọi người có chút lúng túng, gãi gãi da đầu.
“Ừm! Trước đó có gặp một lần! Trên đường đến đây vương đô này. . .” Lôi Lâm nói với vẻ phi thường hàm hồ: “Đan Ni Nhĩ tử tước cũng là bằng hữu của ta, nếu như không có phiền toái đặc biệt lớn. . .”
“Không thành vấn đề! Chuyện khi trước ta đáp đồng ý với ngài!”
Trên những chuyện nhỏ này, Địch Mỗ không ngần ngại bán cho Lôi Lâm chút mặt mũi này, hắn vỗ vỗ vai Đan Ni Nhĩ nói, lập tức làm đối phương lộ ra vẻ mừng rỡ như điên.