Chương 1554: Quay ngược (2)
“Đa tạ! Đa tạ ngài! Địch Mỗ hầu tước đại nhân, còn có Lôi Lâm tử tước! Đa tạ ngài trợ giúp. . .”
Đan Ni Nhĩ đã kích động đến mức nói cũng không rõ ràng, chỉ có thể lộn xộn cảm tạ Lôi Lâm cùng Địch Mỗ.
“Khà khà. . . Nghe nói Á Lạp Ni này là vị hôn thê của đối phương đấy! Lại có thể lấy ra đổi lấy chút lợi ích này. . .”
Trong lòng Địch Mỗ rất là xem thường Đan Ni Nhĩ, nhưng không biểu hiện ra.
Hắn càng cảm thấy hứng thú hơn với quan hệ giữa Lôi Lâm cùng Hách Lạp tỷ muội.
Đối với hắn mà nói, phụ nữ tính là gì? Không còn người này có thể lại tìm người khác, nhưng nếu như có thể thông qua Hách Lạp tỷ muội để phát hiện nhược điểm của Lôi Lâm hoặc là người hắn quan tâm, vậy thì thực sự quá hoàn mỹ. . .
“Tạ. . . Cảm tạ. . .”
Bởi Lôi Lâm cố ý ngắt lời, chuyện xảy ra tự nhiên không thể tiến hành.
Hách Lạp cùng Á Lạp Ni nhanh chóng thu dọn quần áo trên người mình, khi đi ngang qua Lôi Lâm, một tiếng cám ơn thấp như muỗi kêu từ trong miệng Hách Lạp nói ra.
“Hừm, không có gì. . .”
Lôi Lâm nhìn mặt Hách Lạp đỏ như máu, còn có Á Lạp Ni rõ ràng trầm mặc, khóe miệng đột nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị: “Nếu như cảm giác không ở lại được ở chỗ đối phương, các ngươi có lẽ có thể đi tìm Lộ Dịch Toa hầu tước phu nhân!”
“Hầu tước phu nhân! ?” Hách Lạp rõ ràng chú ý tới hậu tố này.
“Ừ. . .” Nhìn cô gáu vừa bò ra khỏi cạm bẫy nhưng lại phải rớt xuống vực sâu càng to lớn hơn này, Lôi Lâm phải cố nhịn xuống kích động muốn cười: “Hừm, còn có Đức Lai phu nhân, cô có thể trực tiếp tìm tới bọn họ, tương tin bọn họ nhất định sẽ trợ giúp cô. . .”
“Cảm tạ ngài! Cảm tạ ngài! Lôi Lâm, ngài đúng là một người tốt!”
Hách Lạp nhìn Lôi Lâm “toàn tâm toàn ý” trợ giúp mình như thế, lại nghĩ đến thái độ trước đó của mình, rốt cục khóc không thành tiếng.
Nhìn theo đôi tỷ muội kia rời đi, thậm chí không lâu sau đó lại truyền đến tiếng Á Lạp Ni kinh sợ cãi vã cùng Đan Ni Nhĩ, ý cười nơi khóe miệng Lôi Lâm càng lúc càng lớn.
“Đức Lai nha! Đừng có phụ lòng ta tìm được cho cô một kẻ có linh hồn ham hư vinh này. . . Sau khi lợi dụng xong xuôi, đối phương sẽ biến thành dáng vẻ gì đây? Du duyệt ma? Hay là dục ma. . . Ta rất chờ mong. . .”
“Xin lỗi! Địch Mỗ, quấy rầy chuyện tốt của ngài!”
Lôi Lâm nhìn Địch Mỗ hầu tước bên cạnh.
“Nào có! Có thể giúp được các hạ là vinh hạnh của ta!” Địch Mỗ nhìn trạng thái này của Lôi Lâm, trong lòng không biết tại sao đột nhiên phát lạnh, cảm giác mình muốn nhòm ngó suy nghĩ của Lôi Lâm thực sự là một quyết định phi thường ngu xuẩn.
. . .
Cuối cùng Địch Mỗ vẫn rời đi vương đô, trở lại lãnh địa mình, về ba quần đảo.
Có điều, có thư đích thân Lôi Lâm viết cho hắn, hiện tại rốt cục có một chút sức lực điểm sống tiếp đồng thời khai thác ở ngoại hải.
Chờ đến sau khi đối phương rời đi, phủ đệ hoa lệ to lớn cũng hoàn toàn thuộc về Lôi Lâm, đồng thời Địch Mỗ còn rất có ánh mắt lưu lại một lượng kinh phí hoạt động để Lôi Lâm tiêu xài, làm Lôi Lâm rất thoả mãn.
Cầm thư giới thiệu của Âu Ni Tư Đặc, hắn rất thuận lợi gặp mặt một vị cao cấp pháp sư khác —— Tây Mai Nhĩ, đồng thời còn thu được quyền lực đơn độc tiến hành thí nghiệm ở tháp pháp sư của đối phương.
tuy rằng vừa bắt đầu công hội pháp sư hội trưởng Mai Lý Ba Đức cũng tương tự có ý này, nhưng Lôi Lâm cân nhắc sau một hồi lâu, cuối cùng vẫn là lựa chọn Tây Mai Nhĩ.
Dù sao, làm hội trưởng công hội pháp sư, Mai Lý Ba Đức đại diện cho rất nhiều phiền phức, mà Tây Mai Nhĩ cũng chỉ có quan hệ công danh lợi lộc thuần túy.
Đồng thời, vị Tây Mai Nhĩ này đại sư, ở thuật luyện kim cũng có trình độ rất cao, cũng có sức hấp dẫn to lớn đối với Lôi Lâm.
Thông qua học tập, hắn cũng dần dần không ngừng dung hợp kỹ thuật luyện kim ở thế giới phù thủy với thế giới các thần này làm một, khôi phục mấy phần thực lực luyện kim tông sư của chính mình.
Mà sau khi xem hết các pháp thuật mới nhất được nghiên cứu cùng tư liệu ở thư viện trong công hội pháp sư, Lôi Lâm hiểu rõ về pháp thuật cũng đang không ngừng sâu sắc.
Thời gian dần dần trôi qua, trong chớp mắt đã qua hai năm.
Lúc này vừa vặn đến cuối đông đầu xuân, thời tiết khắc nghiệt vừa mới qua đi, cây xanh trong hoa viên đã không thể chờ đợi được bắt đầu nảy mầm trồi búp, cảnh tượng tràn ngập sinh cơ bừng bừng.
Ở phủ đệ của Lôi Lâm, trong thư phòng, Lôi Lâm nửa nằm ở trên ghế, hai mắt hơi khép kín, đang liên hệ cùng chíp.
“Chíp! Điều ra số liệu hiện tại của ta!” Lôi Lâm âm thầm ra lệnh.
( Lôi Lâm Pháp Áo Lan; tuổi tác: mười tám; chủng tộc: nhân loại là pháp sư cấp 10 có lực lượng: 8. 1; nhanh nhẹn: 7. 8;thể chất: 9. 2; tinh thần: 10; trạng thái: khỏe mạnh; nắm giữ thiên phú: cường tráng, học rộng tài cao; nắm giữ pháp thuật vị: pháp thuật vị cấp 4 (3), pháp thuật vị cấp 3 (5), pháp thuật vị cấp 2 (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 1 (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 0 (? ? ? ) )
( Tiến độ phân tích ma võng: ma võng tầng 0- 100%! Ma võng tầng 1- 100%! Ma võng tầng 2- 100%! Ma võng tầng 3- 53. 71%! Ma võng tầng 4- 31. 99%! )
Chíp trung thực địa chấp hành mệnh lệnh của Lôi Lâm, biểu hiện ra một loạt số liệu.