Chương 1555: Bản đồ (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1555: Bản đồ (1)

Thân thể số liệu cùng đẳng cấp pháp sư đều không có bao nhiêu biến hóa, việc này đã sớm trong dự liệu của Lôi Lâm, dù sao trước đó hắn đều dùng ma quỷ huyết chủy mạnh mẽ tấn cấp, hiện tại ở trong vương đô tự nhiên không thể giống lớn lối như trước, tiến vào bình cảnh cũng có thể hiểu được.

Thu hoạch duy nhất chính là có lượng lớn tư liệu pháp sư trợ giúp nên ma võng tầng 2 rốt cục bị phân tích toàn bộ, tránh thoát khỏi hạn chế từ pháp thuật vị.

“Mặc dù để tránh hiềm nghi, không cố gắng tăng cấp pháp sư, nhưng ta tích lũy đã đầy đủ, lên tới pháp sư cao cấp không có bất cứ vấn đề gì, một khi rời đi vương đô thì đẳng cấp có thể nhanh chóng tăng lên. . .”

Đối với việc thực lực tiến bộ, Lôi Lâm còn phi thường hài lòng, chỉ là vẫn có 1 chuyện làm hắn cau mày.

Bắt đầu từ hai năm trước, hắn luôn cảm giác được một luồng ác ý xoay quanh ở vương đô, thậm chí có cảm giác bị giám thị, hắn có linh cảm, nếu như hắn mạo muội đi ra ngoài, e là sẽ lập tức bị tập kích khủng bố.

“Là đám thánh vũ sĩ không hết lòng gian của thần chính nghĩa kia sao?”

Nơi này dù sao cũng là vương đô, một khi Lôi Lâm cố ý ở lại đây, vậy đối phương cũng chỉ có thể trợn mắt nhìn.

Đối với những thân ảnh trong bóng tối kia, Lôi Lâm cũng đại khái suy đoán được, chuẩn bị đợi đến khi mình rời đi lại một lưới bắt hết.

” Ở trong công hội pháp sư có thể thu được tư liệu nào đã gần đủ rồi, còn có mấy hạng nghiên cứu, hiện nay cũng đều tiếp cận xong, Đan Bố Lôi Tư dù sao cũng chỉ là nước nhỏ, tri thức dự trữ có thể đến pháp sư cao cấp cấp 15 đã rất đáng gờm rồi. . .”

Qua hai năm tích lũy, Lôi Lâm có dự định lần thứ hai lên đường.

Còn mục đích? Lôi Lâm đã có mấy lựa chọn, thành Ngân Nguyệt ở phía bắc hiện nay là mục tiêu thích hợp nhất.

“Có điều, trước lúc rời đi còn có mấy chuyện cần phải đi giải quyết. . . thuận tiện nhìn lại nơi đó một chút. . .”

Trước mắt Lôi Lâm hiện ra một tờ bản đồ, đó là đồ mà đoàn trưởng xui xẻo của Thương Bạch Chi Ưng cống hiến.

“Phạm vi đại thể của bản đồ là vương đô, nhưng vị trí cụ thể cùng địa danh đã sớm thay đổi, cho dù là ta cũng phải đến hiện tại mới ngẫu nhiên tìm hiểu ra. . . Không ngờ lại là ở nơi đó, không biết có thể cho ta kinh hỉ gì. . .”

Lôi Lâm lẩm bẩm, đứng dậy rời khỏi phòng.

“Thiếu gia!” “Thiếu gia!”

Dọc theo đường đi, khi nô bộc cùng thị nữ nhìn thấy Lôi Lâm đều rất cung kính hành lễ.

Bọn họ đều biết thiếu gia nhà mình không chỉ là một vị quý tộc, mà còn là một pháp sư cường đại! Quả thực không hề khác gì nhân vật trong truyền thuyết.

“Ừm!”

Sắc mặt Lôi Lâm bình tĩnh, tình cờ đáp vài tiếng đã đủ khiến những hạ nhân kia cảm kích.

Đi ở trên đường cái, pháp sư bào trên người Lôi Lâm rõ ràng thu hút không ít ánh mắt kính nể, đặc biệt là dấu án của pháp sư cấp 10 lại càng khiến đông đảo tiếng kinh ngạc thốt lên.

Loại đãi ngộ này, Lôi Lâm đã dần dần quen thuộc, không bao lâu sau hắn đã đi đến trước một toà tháp pháp sư cao lớn.

“Lôi Lâm!”

Ở nơi đó, mấy pháp sư cấp thấp cũng mặc pháp sư bào đã chờ ở nơi đó, một nữ pháp sư có dáng vẻ rất thanh tú nhìn thấy Lôi Lâm thì sáng mắt lên, chủ động đi tới bắt chuyện.

“Ừm! Chu Lợi Á! Và Á Lôi An Cách Lỗi học trưởng, chào buổi chiều!”

Lôi Lâm gật đầu, vẻ mặt nhu hòa mà bình tĩnh. Mấy người này đều là học sinh của Tây Mai Nhĩ, bây giờ cùng hắn đồng thời tiến tu dưới trướng Tây Mai Nhĩ, cũng coi như là nửa đồng môn.

“Lôi Lâm học trưởng! Anh giúp ta xem chai “bạo liệt dược tề” này một chút, người ta đã thử rất nhiều lần mà vẫn chưa thành công. . .” Chu Lợi Á móc ra một ống nghiệm màu đỏ rực, cả người càng hầu như dựa sát vào Lôi Lâm.

Đối với bối cảnh của Lôi Lâm, cô hiểu rất rõ ràng, không chỉ có thiên phú pháp thuật cực cao, trong nhà còn có lợi nhuận kinh doanh khổng lồ ở hải ngoại!

Loại thân phận này khiến Lôi Lâm trở thành bạch mã vương tử ở trong cảm nhận của rất nhiều quý tộc thục nữ ở vương đô, thậm chí khi vừa bắt đầu còn có người chủ động tỏ tình, đáng tiếc Lôi Lâm đều từ chối hết.

Đối với hắn, thứ này quá mức tẻ nhạt, nếu như muốn hưởng thụ thì tới chỗ Đức Lai là có, cần gì phải vì thế mà tốn tinh thần?

Tuy rằng đãi ngộ ôn hương nhuyễn ngọc này khiến những nam pháp sư khác lộ ra ánh mắt ước ao, nhưng Lôi Lâm lại không hề vì thế mà lay động.

Hắn tiếp nhận lấy ống nghiệm, tùy ý nhìn qua: ” Thời gian cho thuốc trung hoà để ổn định có sai lầm, mặt khác, thời điểm triển khai pháp thuật quá sớm. . .”

Tuy rằng chỉ là vài câu bình luận nhưng khiến trong đôi mắt rất nhiều pháp sư lộ ra ánh sáng.

“Được rồi! Không có chuyện gì thì ta đi vào trước!”

Sau khi lại tùy ý hàn huyên hai câu với những người khác. Lôi Lâm trực tiếp đi vào tháp pháp sư, chỉ để lại từng ánh mắt ước ao.

“Tây Mai Nhĩ đạo sư cho Lôi Lâm học trưởng quyền hạn trực tiếp tiến vào tháp pháp sư, đây chính là đãi ngộ của mấy chân truyền đệ tử đấy!”

Chu Lợi Á nhìn tháp pháp sư cao lớn, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng hâm mộ.

“Học trưởng dù sao cũng là một vị pháp sư trung cấp cấp 10, cũng là thiên tài pháp thuật mạnh nhất ở chỗ chúng ta! Nếu như em lên đến cấp 10, đạo sư cũng sẽ cho em quyền hạn. . .”

Một nam pháp sư bên cạnh nhìn huy chương ở ngực mình, dấu ấn đại diện cho pháp sư cấp 5 vốn là đầu nguồn sự kiêu ngạo của hắn, nhưng bây giờ nhìn lại có chút chói mắt.