Chương 1556: Bản đồ (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1556: Bản đồ (2)

“Thiên phú như thế, chúng ta thực sự không so sánh được. . .”

Những pháp sư khác cũng phần lớn đều là bồi hồi ở cấp 5, nghe vậy cũng chỉ có thể nhìn nhau cười khổ.

“Tây Mai Nhĩ đại sư!”

Vận khí Lôi Lâm rất tốt, lúc đi vào trong, đối phương cũng không phải đang tiến hành thí nghiệm, mà là ở bên ngoài phòng giải trí nghỉ ngơi.

“Là Lôi Lâm a! Đến đây nào! Ngồi đi!” Tây Mai Nhĩ là một ông lão rất có tinh thần, cả người chỉ cao chưa tới 1 mét, trên mặt tràn ngập vẻ hiền lành.

Quan hệ giữa Lôi Lâm cùng ông ta cũng không phải sư đồ, trái lại có chút tương tự nghiên cứu sinh hỗ trợ đạo sư tiến hành thí nghiệm ở thời hiện đại, bởi vậy khá là tự do.

Lôi Lâm nghe vậy không chút khách khí ngồi xuống ở bên cạnh, quay sang nói với Tây Mai Nhĩ: “Tây Mai Nhĩ đại sư! Ta hi vọng có thể thu được quyền hạn vào phòng luyện kim số một!”

Nói rồi hắn còn đặt một tấm thẻ vàng lên bàn.

Đi kèm tự do đương nhiên cũng nhất định phải trả giá thật lớn, Lôi Lâm hiểu rất rõ những chuyện này.

“Ừm! Xem ra rốt cục cậu đã chuẩn bị bắt đầu rồi! Tài liệu đều thu thập đủ rồi sao?”

Tây Mai Nhĩ cười nhìn tay phải Lôi Lâm một chút.

“Nhờ có đại sư trợ giúp, đã thu thập đủ, hiện tại còn cần hoàn cảnh thí nghiệm trong tháp pháp sư tiến hành bước gia công cuối cùng. . .”

Lôi Lâm sờ sờ giới chỉ trên tay trái mình.

“Ừm! Ta sẽ trao quyền tháp linh, còn có, mấy người Chu Lợi Á cũng phải xin cậu chỉ đạo thêm một hồi, ta không có nhiều thời gian như vậy. . .”

Tây Mai Nhĩ nói rằng.

Pháp sư cấp thấp bình thường thậm chí pháp sư học đồ nào có xa hoa bằng Lôi Lâm?

Bọn hắn mỗi ngày cũng chỉ có thể tích góp pháp thuật vị, sau đó tiến hành gia công dược tề hoặc là luyện kim vật phẩm sơ cấp khác, từ đó thu được thù lao là mấy kim tệ.

Càng thảm hại hơn là nhất định phải sao chép lượng lớn quyển trục pháp thuật, mới có thể chậm rãi tích góp tài nguyên, đổi lấy sách pháp thuật và các tư liệu đột phá khác.

Có đạo sư dứt khoát hoàn toàn bỏ quên những học sinh kia, Tây Mai Nhĩ vẫn có thể nghĩ đến để Lôi Lâm tùy ý giúp một chút đã xem như tâm địa không sai.

“Ừm! Ta biết rồi!” Lôi Lâm đứng dậy cáo từ.

Trong phòng luyện kim, Lôi Lâm cởi nhẫn pháp sư xuống.

Giới chỉ này có thể tăng cường thêm 1 pháp thuật vị từ cấp 5 trở xuống, đối với pháp sư cấp thấp quả thực chính là thần khí, đồng thời chất liệu có vẻ rất đặc thù, có khả năng tiến thêm một bước.

Lôi Lâm cũng thông qua ở nơi này của Tây Mai Nhĩ học tập, còn có ý tưởng của chính mình, rốt cục định ra phương pháp cường hóa.

“Tháp linh? Ta đã được ban quyền hạn chưa?”

Lôi Lâm trực tiếp hỏi.

“Chủ nhân trao quyền cho Lôi Lâm Pháp Áo Lan pháp sư sử dụng phòng luyện kim số một, cùng với ao nguyên tố, hạt căn bản gia tốc khí, ma hóa khôi lỗi cấp 2. . . Quyền lực!”

Một giọng nói máy móc vang lên, là tháp linh của toàn bộ tháp pháp sư.

Có tháp pháp sư trợ giúp, năng lực một pháp sư có thể được phát huy đến cực hạn, nhưng chi phí đắt đỏ cũng khiến đông đảo pháp sư chùn bước.

Lôi Lâm khẽ lật tay, bí ngân, tinh kim, còn có đủ loại tài liệu trong túi thứ nguyên rơi ra.

“Ta tốn thời gian dài như vậy, rốt cục đã nghĩ ra biện pháp lợi dụng. . .”

Trên mặt Lôi Lâm có nụ cười, để nhẫn pháp sư lên trên đài gia công, tia sáng chói mắt bao vây giới chỉ.

. . .

Sau bảy ngày, Lôi Lâm nhìn chiếc nhẫn mới trên tay, trên mặt lộ ra vẻ thoả mãn.

Chíp cũng đúng lúc mà biểu hiện ra số liệu của nó:

(Tên vật phẩm: Trọng lượng nhẫn pháp sư: 15 khắc; tài liệu: hắc diệu thạch, pháp sư hợp kim, long huyết, bí ngân, tinh kim, thất thải lông chim; hiệu quả: 1- Khiến tất cả pháp thuật vị cấp 6 trở xuống thêm một (chuyên môn cho pháp sư), 2- Bổ sung thuật gào thét cấp 5 (bảy ngày một lần), uy lực tương đương với bản đơn giản của nữ yêu gào thét! Miêu tả: đây là một chiếc nhân cường đại, thậm chí dễ dàng khiến các tồn tại khác mơ ước, chất liệu làm ra đã được tận dụng hết! Thậm chí tiếp cận cấp bậc vật phẩm truyền kỳ! )

Lúc này chiếc nhẫn pháp sư có vẻ càng ngăm đen, ánh sáng pháp thuật vốn cường đại lại biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

“Ừm! Sau khi luyện hóa linh hồn lực lượng vốn ở trên chiếc nhẫn lại thu được năng lực pháp thuật cấp 5 sao? Ai khấp gào thét, pháp thuật âm công cấp 5? Không tệ!”

Lôi Lâm rất hài lòng về vật đã được mình cải tiến kia.

Chiếc nhẫn trở nên nặng hơn một chút một lần nữa đeo lên tay trái Lâm Lôi, hắn đứng dậy rời đi tháp pháp sư.

Những gì có thể làm ở đây hắn đều đã làm, hắn cũng không có gì phải lưu luyến nữa.

“Còn lại, cũng chỉ có tấm bản đồ này. . .”

Lôi Lâm nhìn tin tức mà chíp ghi chép xuống, trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm.

“Địa danh ghi trên này đều phi thường nguyên thủy, có thậm chí mấy nơi đã biến mất từ ngàn năm trước. . . Bây giờ nhìn lại thì đây cũng không phải tàng bảo đồ của Tây Cách Phất Lý Đức, mà là đồ vật càng thần bí. . .”

Thậm chí, Lôi Lâm hoài nghi đối phương căn bản cũng không hề thăm dò hoàn toàn tấm bản đồ kho báu này, bởi vì bí ẩn lưu lại phía trên này hơn nhiều, đến mức khiến Lôi Lâm đều phải vò đầu.

Có điều may là trong hai năm qua Lôi Lâm có thời gian nhàn rỗi rất nhiều, lúc rảnh rỗi cũng thường phá giải bản đồ xem như giải trí, rốt cục đến gần nhất mới nhìn thấy bí mật chân chính!