Chương 1566: Bắc địa (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1566: Bắc địa (2)

“Quý tộc mới quật khởi, quý tộc lâu năm không muốn từ bỏ quyền lực trên tay, càng không muốn giao ra lãnh địa của mình, nhất định sẽ khởi xướng phản công! Mà thú nhân cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này! Hiện tại toàn thể thế giới nhân loại cũng phi thường hỗn loạn, bắc địa được trợ giúp từ bên ngoài rất ít. . . Dựa theo các dấu hiệu này, mấy chục năm tiếp theo ở nơi này sẽ không quá thái bình a. . .”

Khóe miệng Lôi Lâm treo lên nụ cười: “Không yên ổn được! Không yên ổn mới tốt!”

Làm một tên quý tộc từ bên ngoài, cho dù Lôi Lâm có thân phận pháp sư trung cấp, nếu muốn xen chân vào trung tâm quyền lực thành Ngân Nguyệt, thu được tri thức về pháp sư cao cấpthậm chí là pháp sư truyền kỳ, cũng là một chuyện không thể!

Dù là quý tộc cùng pháp sư ở nơi nào, đều có tính bài ngoại rất mạnh, dù cho là thành Ngân Nguyệt có tiếng cởi mở cùng tự do cũng tương tự như thế!

Nếu như dựa theo tình huống bình thường, trừ phi Lôi Lâm định cư ở đây mấy trăm năm, lại vào sinh ra tử vô số lần cho thành Ngân Nguyệt, kí nhiều điều ước bất bình đẳng, thì mới có hi vọng tiến vào vòng trung tâm của đối phương!

Nhưng sau khi chiến tranh kéo đến thì tất cả sẽ khác!

Ở thời kỳ chiến tranh, tất cả đều nhất định phải vì đạt được thắng lợi mà đi đường vòng! Quy tắc lên cấp nghiêm khắc bình thường cũng bị đánh vỡ, chỉ cần có quân công, là có thể nhanh chóng tăng lên, thậm chí một đường đến thẳng trung tâm —— Tiền đề là không ngã xuống trước khi thành công!

Bởi vậy, đối với Lôi Lâm hiện tại, chiến tranh chính là một cơ hội cực lớn!

Có thể giúp hắn tiết kiệm vô số thời gian lẫn vào vòng trung tâm thành Ngân Nguyệt, là con đường tốt nhất để hắn thu được tư liệu về pháp thuật cao cấp thậm chí pháp thuật truyền kỳ!

Còn nguy hiểm cái gì thì ha ha. . . Lôi Lâm sẽ sợ sao?

“Việc của Đề Pháp bên kia nhất định phải nắm chặt , còn bản thân ta lại cần thay đổi kế hoạch trước đó, không trà trộn vào công hội pháp sư, mà là cố gắng tiến vào thành vệ quân. . .”

Ciến tranh là bắt đầu khổ nạn của bình dân, nhưng là vũ đài anh hùng!

Thông qua khảo nghiệm của máu và lửa, rửa sạch những thế lực mục nát, không thích hợp lâu năm đi, thế lực mới quật khởi, có là vô số cơ hội!

Lôi Lâm đương nhiên cần phải nắm chắc cơ hội này, còn việc bởi vậy mà bình dân phổ thông gặp phải khổ nạn thì mắc mớ gì đến hắn?

“Chỉ cần trà trộn được vào hệ thống thành vệ quân, ta rất chắc chắn có thể thông qua chiến tranh nhanh chóng thu được công huân, đồng thời đổi lấy tư liệu pháp thuật cao cấp. . . Tốc độ so với từ từ tích lũy ở tháp pháp sư thì sẽ nhanh hơn nhiều. . .”

Đồng thời, thành vệ quân thuộc riêng về vị thành chủ kia, cũng chính là trực tiếp nương nhờ vào dưới trướng vị tuyển dân thành chủ kia, có cái đùi lớn là ma võng nữ thần để ôm, tự nhiên tính an toàn cũng càng được bảo đảm một .

“Lần này vận khí không tệ. . .”

Trong khi Lôi Lâm đang suy tính trong lòng thì biểu hiện trên mặt hắn lại đột nhiên biến đổi.

Sau đó, lão Ba Nhĩ cũng dừng xe lại, giọng nói hùng hổ truyền tới: “Đáng chết! Phía trước có phiền phức!”

“Ừm!”

Lôi Lâm trực tiếp xuống xe ngựa, ưng nhãn thuật kết hợp với tố chất thân thể bây giờ của hắn khiến hắn rất dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng phía trước.

Đó là ba chiếc xe ngựa đồng thời trước sau, hiện tại đã bị một đám quái vật vây quanh.

Đđó là một đám quái vật có da xanh biếc, không khác nào một đám người lùn bị mắc bệnh cơ nhục héo rút, đầu lâu rất lớn, mũi và miệng nhô ra phía trước, hơn nửa để trần thân thể, trên tay cầm chày gỗ và hòn đá làm vũ khí, đang tiến hành vây công xe ngựa.

“Đám địa tinh đáng chết này, lại đi ra, đây là đang chuẩn bị đồ ăn qua mùa đông hoang sao?”

Lão Ba Nhĩ mắng một câu, đối với Lôi Lâm: “E là chúng ta gặp phiền phức, đám địa tinh kia đã chú ý tới chúng ta. . .”

Trong tầm nhìn của ông ta, phía đám địa tinh phía trước đang vây công xe ngựa kia đã phát hiện ra Lôi Lâm, đồng thời phân ra một đám xông tới đây vây quanh.

Tuy rằng địa tinh trong truyền thuyết đều đánh không lại ngay cả đứa bé mười mấy tuổi, nhưng hiện tại Lôi Lâm nhìn ra đàn địa tinh này có số lượng vượt qua năm trăm!

Cho dù là nhuyễn trùng cấp thấp nhất, nếu như một khi thành đàn có hàng vạn hàng trăm triệu con, vậy cũng là một luồng sức mạnh kinh khủng! Càng không cần phải nói Lôi Lâm còn nhìn thấy ba địa tinh lớn trong đàn cùng hùng địa tinh.

Hai loại địa tinh này thể trạng tương đương nhân loại phổ thông, thậm chí trên người còn có khải giáp rách rưới cùng với vũ khí, nhất định phải chiến sĩ nhân loại tinh nhuệ mới có thể giải quyết.

“Qua mùa đông? ! Đông hoang?”

Lôi Lâm nhớ tới trước đó có đọc qua một quyển sách địa lý có nội dung: “Mùa đông ở bắc địa phi thường lạnh giá, thậm chí có thể đóng băng mặt đất, bất kỳ hành vi ra ngoài nào đều là muốn chết! Mà địa tinh hoang dã còn có dã thú du đãng khác, thậm chí là thú nhân bên kia sơn mạch nhật xuất, đều sẽ vì dự trữ đồ ăn mà tấn công nhân loại, thậm chí không tiếc vì thế khởi xướng chiến tranh. . .”

Bởi vì cuộc chiến sinh tồn, vì thế sinh vật tới gần mùa đông thường thường sẽ càng thêm phát điên, bởi vì cướp không đủ đồ ăn, cuối cùng kẻ chết chính là chúng nó!