Chương 1567: Triệu hoán thuật (1)
Trước khi mùa đông đến, cho dù là địa tinh nhu nhược cùng nhát gan nhất cũng sẽ trở nên điên cuồng.
Lôi Lâm nhìn thấy trên mặt đám địa tinh vẻ điên cuồng và hai mắt vằn vện tia máu.
Mặc dù đối phương có thể hình rất nhỏ, giống như một đám trẻ con lùn tịt da xanh nhào tới, nhìn thật sự có chút khôi hài, nhưng trong mắt chúng nó lại như mắt sói đủ khiến lão Ba Nhĩ là quân nhân xuất ngũ đều không rét mà run.
Chết ở trên tay kẻ địch nhiều nhất cũng chỉ là chết đi, nhưng chết ở trên tay địa tinh, e rằng ngay cả thi thể đều sẽ bị chúng nó kéo về làm đồ ăn!
Cách chết không toàn thây này, cho dù là lão Ba Nhĩ nghĩ tới đều có chút tay chân run rẩy.
“Quý khách, ngài cưỡi ngựa đi trước đi thôi!”
Vào lúc này, trên mặt lão Ba Nhĩ lóe lên vẻ kiên nghị, rút từ dưới đáy xe ra một thanh trường kiếm loang lổ rỉ sét, đồng thời cởi dây buộc ngựa kéo xe ra.
“Cho dù là ngựa tồi, nhưng đám lùn kia cũng không đuổi kịp ngài, sau khi thoát khỏi vòng vây thì một đường chạy trở về, không tới cảng khẩu thì đừng có ngừng. . .”
Lão Ba Nhĩ đưa dây cương cho Lôi Lâm, xoay người lại làm tư thế phòng ngự: “Làm một thiếu gia quý tộc, ngài nhất định đã học được kỵ thuật nhỉ?”
“Ừm!”
Lôi Lâm gật gù, nhưng không trực tiếp rời đi, dù sao trên xe ngựa còn có hành lý của hắn đây.
“Có thể nói cho ta biết tại sao lại giao hi vọng sống cho ta sao?”
Hắn có chút ngạc nhiên hỏi lên.
“Máu nóng lên là làm, quý tộc các ngài thực phiền phức. . . Nhanh lên một chút! Nhanh lên một chút, không kịp rồi! ! !”
Lão Ba Nhĩ quát lớn, lúc này địa tinh đã sắp hoàn toàn vây quanh bọn họ, thậm chí có thể nhìn thấy vết dơ bẩn trên lớp da xanh biếc của đối phương, mùi tanh tưởi phả vào mặt.
“Ông là một quân nhân chân chính! Có điều. . . Ta cũng không phải loại tộc nhu nhược kia quý. . .”
Lôi Lâm lạnh nhạt đi lên trước, hai mắt đột nhiên nhắm lại, đe dọa khủng bố từ trên người hắn thả ra.
Thuật uy hách! ! !
Lĩnh vực không khác nào long uy bạo phát, nhất thời làm đám địa tinh hơi ngưng lại.
“Đám dơ bẩn chúng mày, tạp chủng thấp kém! ! ! Lại dám nhiễu loạn con đường của pháp sư vĩ đại, quả thực là chết không hết tội! ! !”
Ầm! Ầm! Ầm!
Một đoàn lửa chói mắt đột nhiên ở bên người Lôi Lâm nổi lên.
Năng lượng hỏa cầu thứ cấp!
Mấy viên quả cầu năng lượng rất nóng bắn mạnh ra, sau đó nổ tung trong đội ngũ địa tinh.
Ầm ầm! Ầm ầm! Ngọn lửa xé rách thân thể địa tinh. Hỗn hợp bùn đất bắn tung toé, ngay cả những hùng địa tinh đó cũng không thể ngăn cản lực lượng pháp thuật!
Mấy hố to nổi lên, sau đó đám địa tinh lập tức tan vỡ!
Chúng nó vì đồ ăn có thể điên cuồng, nhưng cũng không có nghĩa là có thể khiêu khích cự long! Nếu như chúng nó lại tiếp tục tiến lên, ea là toàn bộ sẽ chết ở chỗ này, đây là cáo cáo trong tâm linh chúng nó!
“Âu khắc! ! !” “Âu khắc! ! !”
Trong tiếng kêu kinh hoàng, trong 100 địa tinh vừa xông lên kia đầu tiên bị Lôi Lâm dùng pháp thuật đánh giết mười mấy con, còn lại toàn bộ gào thét quay đầu bỏ chạy, dọc theo đường đi là mộc côn cùng hòn đá mà chúng nó vứt bỏ, thậm chí còn xảy ra tình huống đạp lên nhau, địa tinh bị trọng thương ngã xuống đất đều liều mạng bò tới phương hướng ngược lại với chỗ Lôi Lâm, going như đang tránh né ác ma.
“Hóa ra ngài là pháp sư đại nhân tôn kính!”
Lão Ba Nhĩ lau đi mồ hôi lạnh trên đầu, làm lĩnh dân gần thành Ngân Nguyệt, ông ta cũng không xa lạ gì đối với lực lượng pháp thuật.
“Đa tạ ngài!” Sau đó, lão Ba Nhĩ lập tức thực lòng cảm tạ, nếu là không có Lôi Lâm ở đây, e rằng ông ta chỉ có vận mệnh trở thành phân bón nước tiểu cho đám địa tinh kia, chư thần ở trên, đây không phải là cái chết vinh quang gì.
“Đồng thời, thực lực như vậy, e rằng không phải pháp sư học đồ cùng những pháp sư cấp thấp, ít nhất cũng có lực lượng pháp sư trung cấp. . .”
Lão Ba Nhĩ âm thầm nghĩ trong lòng.
Mmà ngay tại lúc này, thùng xe phía trước quay cuồng một hồi vỡ tan, lộ ra vài thiếu nữ học đồ với vẻ thất kinh.
“Tỷ tỷ. . . Ta đã dùng hết pháp thuật vị!”
Vẻ mặt Hải Táp Đóa Lạp đưa đám, pháp thuật vị của pháp sư học đồ vốn không nhiều, mấu chốt là uy lực còn không ra sao, nếu như không phải đánh trúng vào chỗ yếu thì cũng không giết chết được một con địa tinh, bởi vậy pháp thuật cấp 0 còn được gọi là pháp thuật đồ chơi.
“Cố chịu đi! Chúng ta rất nhanh là có thể đợi được cứu viện từ thành Ngân Nguyệt!”
Bội San Ni cắn răng, trên tay bắn ra một tầng ánh sáng mông lung.
Thuật huyễn vựng! Bên cạnh có một con đại địa tinh xông lên bị đánh choáng váng, gậy gỗ trong tay cũng rơi xuống mặt đất, nó sờ sờ đầu mình, nhưng chưa kịp phản ứng lại thì một người trông như quản gia lại dùng một cây búa to chặt đầu lâu của nó.
“Làm rất khá. . .” Trên mặt Bội San Ni lộ ra vẻ vui mừng, nhưng sau đó lại thấy đối phương bị càng nhiều địa tinh ấp xuống đất, vài con địa tinh mở ra miệng rộng màu nâu, lộ ra hàm răng sắc bén. . .
“Không. . .” Bội San Ni gào khóc, tiếng gặm nuốt kia càng làm cô ta suýt chút nữa tan vỡ.
“Chúng ta sẽ chết ở chỗ này sao? Ta không muốn! Ta là quý tộc, ta còn là pháp sư. Ta không nên như vậy, ta. . . vận mệnh của ta. . .”
Hải Táp Đóa Lạp gần đó cũng sắp tan vỡ, cũng chỉ có Y Na tuy rằng bình thường trầm mặc ít lời, nhưng tới thời khắc mấu chốt còn có thể kiên trì, vừa nãy nếu không là có cô ta chăm sóc, Hải Táp Đóa Lạp sớm đã bị địa tinh tha đi.