Chương 1571: Tinh linh pháp sư (1)
“Sau khi nhận chế phục, cậu chính là một thành viên thành vệ quân của thành Ngân Nguyệt chúng ta, trên pháp sư sáo trang, chúng ta đã bổ sung pháp sư hộ giáp có thể sử dụng ba lần, còn có một lần trị liệu vết thương trung bình, hãy sử dụng cẩn thận. . .”
“Rõ! Trưởng quan!” Lôi Lâm nhập vai rất nhanh, đồng thời giơ tay nhận lấy quân trang.
Cảm xúc mềm mại lại mang theo cứng cỏi, còn có ánh sáng pháp thuật trên y phục đều khiến Lôi Lâm không khỏi cảm thán thành Ngân Nguyệt tài đại khí thô.
Đương nhiên, vật phẩm phụ ma vĩnh cửu vẫn phi thường trân quý, bởi vậy chế phục pháp sư vẫn có số lần sử dụng, có điều hàng năm đều có phúc lợi thay đổi quần áo, cũng coi như không tệ.
“Nói cho ta biết, tại sao cậu muốn gia nhập thành vệ quân?”
Đến cuối cùng, lão pháp sư nghiêm túc hỏi, thậm chí Lôi Lâm cảm giác được một gợn sóng pháp thuật dò xét bí ẩn.
“Kiểm tra nói dối sao? Còn do pháp sư cao cấp tự mình triển khai. . . Đáng tiếc, đối thủ của các ngươi là ta!”
Lôi Lâm cười lạnh ở trong lòng, đồng thời ngẩng đầu ưỡn ngực, sắc mặt hơi đỏ lên nói: “Bởi vì ta muốn nhanh chóng nâng cao đẳng cấp pháp sư của mình, thu được càng nhiều tư liệu về pháp sư để tiến hành nghiên cứu cùng học tập, chỉ có thành vệ quân mới có phúc lợi này! Trưởng quan!”
“Ừm! Cậu rất thành thực! Đi xuống đi!”
Lão pháp sư cảm nhận được phản hồi từ pháp thuật của mình, đôi mắt và vẻ mặt cũng nhu hòa hơn không ít.
“Tuân mệnh!”
Lôi Lâm chào theo kiểu nhà binh, sau đó cung kính mà lui ra, loại động tác lôi lệ phong hành này càng khiến lão pháp sư thầm gật đầu: “Rất lâu rồi chưa từng thấy người tuổi trẻ như thế này!”
Chờ đến sau khi Lôi Lâm đi ra ngoài, một ánh sáng truyền tống sáng lên trong gian phòng, lại trực tiếp mở ra một cánh cửa truyền tống.
Một vị pháp sư cao cấp tinh linh tộc trực tiếp đi vào, trên người mặc pháp sư bào màu xanh lục, còn dùng rết nhiều hoa văn thực vật trang trí, nhìn như là trang phục hoa mỹ.
“Thế nào? Có vấn đề gì sao?” Lão pháp sư hơi nhướng mày.
“Không có, ta điều tra nội tình của đối phương, là người thừa kế của Pháp Áo Lan ở Đan Bố Lôi Tư, hình ảnh pháp thuật cũng đúng!”
Tinh linh pháp sư gật đầu, giọng nói đầy tao nhã: “Đồng thời, từ nhỏ đối phương đã lộ ra thiên phú pháp thuật cường đại, mười tám tuổi đã thông qua chứng thực đẳng cấp pháp sư cấp 10. . .”
“Không! Hiện tại hắn đã tới cấp 11, loại tốc độ tiến giai này thực sự làm mấy người thế hệ trước chúng ta cảm thấy thẹn thùng. . .”
Lão pháp sư cười khổ: “Nói như vậy chính là không có vấn đề?”
“Chỉ có thể nói tạm thời không có! Dù sao chúng ta cùng chư quốc nhân loại ở phương nam cũng không có mâu thuẫn gì, đồng thời với tính cách của đối phương, vì nghiên cứu pháp thuật cao thâm mà gia nhập vào chúng ta, nói thế còn nghe được. . .”
Pháp sư tinh linh gật gật đầu: “Vì chuẩn bị cho tương lai, thành vệ quân thu nhận loại pháp sư thiên tài này, đối với chúng ta cũng là một chuyện rất có lợi. Bởi vậy, quyền hạn cơ bản một số tư liệu pháp thuật hãy mở ra cho đối phương đi. . .”
“Ta biết rồi!” Lão pháp sư nghiêm túc gật đầu.
Làm pháp sư cao cấp của thành Ngân Nguyệt, ông ta đã mơ hồ có dự liệu về nguy hiểm trong tương lai.
. . .
“Chúc mừng cậu! Lôi Lâm pháp sư!”
Ở bên ngoài, Áo Lan nhìn Lôi Lâm cầm quân trang đi ra thì lập tức biểu thị chúc mừng.
“Hiện tại cậu đã là pháp sư theo quân thành vệ quân chúng ta, làm phúc lợi mới gia nhập, ở trong quân doanh cậu có một nhà trọ thuộc về mình, có thể bố trí một phòng thí nghiệm nhỏ ở bên trong, đồng thời cơ sở dữ liệu pháp sư ở thành Ngân Nguyệt cũng mở với cậu, cậu có ba ngày kỳ nghỉ, sau đó lại đi quân doanh báo danh. . .”
Sau đó Áo Lan bắt đầu giảng giải một số điểm cần chú ý cho Lôi Lâm.
Bởi pháp sư theo quân trên thực tế đã chính thức gia nhập thế lực này. Thậm chí còn có một số hạn chế về mặt tự do, bởi vậy các phúc lợi cùng đãi ngộ cũng rất tốt.
M Lôi Lâm thậm chí nhận được đãi ngộ càng thêm phong phú hơn, có thể là do thân phận quý tộc của hắn, còn có danh tiếng thiên tài.
“Tuy rằng gia nhập thành vệ quân, nhưng bình thường chúng ta trừ việc tuần tra cùng thị sát ra, cũng không có chuyện gì khác, Lôi Lâm, năm ngày sau ta chuẩn bị tổ chức một tiệc rượu, trình độ làm bánh của ta có thể là vô cùng tốt. . . Ta hi vọng cậu cũng có thể đến, đến lúc đó ta còn có thể giới thiệu cậu với những người khác!”
Làm một tinh linh, Áo Lan vừa có sinh mệnh lâu đời đồng thời cũng không hề từ bỏ khát cầu nghệ thuật cùng mỹ thực, còn có hưởng thụ đối với sinh hoạt.
Từ trang phục của đối phương và các phương diện khác, Lôi Lâm có thể dễ dàng đọc ra những tin tức này. Chỉ là giới tính tinh linh thực sự có chút khó nhận biết, nếu như không phải thông qua chíp hoặc tinh thần lực quét hình, Lôi Lâm cũng không thể nhận ra đối phương là nam là nữ.
Hiện tại Áo Lan rõ ràng đã coi Lôi Lâm là đồng liêu chân chính, bởi vậy đưa ra lời mời thiện ý.
“Đương nhiên, đa tạ ngài đã mời!”
Lôi Lâm rất thành tâm cảm tạ.
Sau khi chào từ biệt Áo Lan, Lôi Lâm cầm một phần bản đồ thành Ngân Nguyệt do đối phương đưa, bắt đầu đi dạo xung quanh.
Bởi vì là thành pháp sư nên nơi này tỷ lệ nhìn thấy pháp sư ở trên đường rất cao, trong các cửa hàng chung quanh cũng có rất nhiều nơi đang tài liệu bán ma pháp.
Lôi Lâm tùy ý đi vào một cửa tiệm, cách thủy tinh trong suốt nhìn tài liệu ma pháp được bày bên trong.