Chương 1572: Tinh linh pháp sư (2)
“Ừm! Tài liệu pháp thuật của ta trước đó đều đã tiêu hao gần hết rồi, cũng có thể bổ sung một đợt!”
Lôi Lâm nhìn mấy vật màu lam như thủy tinh: “Loại thủy lam chi xuyên có độ tinh khiết này, rất tốt, không ngờ trong cửa hàng bình thường ở thành Ngân Nguyệt lại có thể nhìn thấy cái này. . .”
Lôi Lâm gọi nhân viên bán hàng tới, bổ sung những tài liệu pháp thuật thiếu hụt trên người, đương nhiên, chỉ là những tài liệu cơ bản nhất, sau đó lại nhìn sang dược tề pháp thuật cùng vật phẩm luyện kim.
” Dược tề cấp thấp và vật phẩm luyện kim có hạn chế số lần sử dụng có rất nhiều, tinh phẩm chân chính cũng rất ít, có lẽ sau này mình có thể bỏ thêm chút công sức ở phương diện này. . .”
Nhìn những vật phẩm luyện kim cao cấp đó cùng với giá cả trên trời kia, Lôi Lâm thầm gật gật đầu.
Pháp sư cấp 11, nắm giữ pháp thuật cấp 5, là một ngưỡng cửa rất quan trọng trong việc học luyện kim! Bởi vì thuật cố định ma pháp có thể cố định hiệu quả pháp thuật lên vật phẩm chính là pháp thuật cấp 5!
Nếu muốn luyện chế luyện kim hoặc là pháp thuật vật phẩm vĩnh cửu thì, thuật cố định ma pháp là thủ tục không thể thiếu.
Cho dù ở thành Ngân Nguyệt, pháp sư có thể triển khai pháp thuật cấp 5 cũng không phải tùy ý là có, mà còn nhất định phải nắm giữ trình độ luyện kim học cực cao, điều kiện này đã loại bỏ một nhóm người, bởi vậy giá cả vật phẩm pháp thuật cao cấp cao như thế cũng có thể hiểu được.
“Đồng thời, hiện nay lại sắp xảy ra chiến tranh, một số cao đẳng dược tề, ma pháp vật phẩm thành phẩm là những thứ đều có thể nhanh chóng tăng cao thực lực thì giá trị sẽ tăng cao là điều tất nhiên, hơn nữa giá cả nguyên liệu sẽ giảm xuống. . .”
Lôi Lâm không khỏi sờ sờ nhẫn pháp sư trên tay phải, chiếc nhân trên tay hắn gần tới cấp truyền kỳ này nếu như đấu giá ở chỗ này, e là cũng có thể hình thành một cơn bão nhỏ.
“Có lẽ, ta cũng nên luyện chế một số đồ chơi nhỏ tới đây bán lấy tiền. . .”
Đối với pháp sư, bọn họ sẽ vĩnh viễn không ghét bỏ tài phú của chính mình có nhiều, Lôi Lâm cũng là như thế.
Muốn lên cấp truyền kỳ cũng nhất định phải có lượng lớn tài phú cùng tài nguyên chống đỡ, những tiểu tử nghèo kia yên lặng khổ tu sau đó nhất phi trùng thiên, hoàn toàn chỉ là mơ mộng mà thôi.
“Từ đây suy ra, pháp sư cấp thấp hay học đồ cũng chỉ có thể làm mấy việc gia công sơ cấp, kiếm tiền cũng không được nhiều, sau khi đủ để duy trì sinh hoạt, muốn tiến tu lại phi thường miễn cưỡng. . .”
Trong lòng Lôi Lâm lạnh nhạt nghĩ, tiện tay vứt ra một tấm thẻ của tài phú thần điện để tính tiền.
Ngay khi thị nữ cung kính lui lại, mấy người quen khác lại đi vào.
“Lôi Lâm pháp sư!”
Bội San Ni hơi kinh ngạc kêu lên, đi cùng với cô ta vẫn là tỷ muội Y Na.
“A! ! ! Là thẻ của tài phú nữ thần! ! ! Ít nhất phải có 10 ngàn viên Khắc La mới có thể có được. . .” Hải Táp Đóa Lạp đứng cạnh nhìn chòng chọc vào thẻ vàng trên tay Lôi Lâm, trong mắt dường như bắn ra vô số ánh sao.
Dáng vẻ này lập tức khiến Y Na đứng bên cạnh thầm bấm một cái, mới để Hải Táp Đóa Lạp khôi phục như cũ.
“Ừm! Là các ngươi à! Đã tiến vào học viện sao?” Lôi Lâm thuận miệng hỏi.
“Đã báo danh, là Tượng Mộc Chi Diệp, ở đó thu học phí tương đối thấp, cũng mà còn có ký túc xá giá rẻ cho học đồ, lần này chúng ta đi ra chính là muốn chọn mua một ít tài liệu. . .”
Bội San Ni cũng bị nọi tình của Lôi Lâm dọa sợ, có điều dưới cái nhìn của cô ta, một vị pháp sư trung cấp, hoàn toàn xứng với tài phú này.
Tuy rằng trong lòng vẫn còn có chút cay đắng, nhưng trên mặt Bội San Ni vẫn lộ ra ý cười: “Không biết Lôi Lâm đại nhân ngài đã gia nhập thành vệ quân chưa?”
“Gọi ta là Lôi Lâm đi!”
Biểu hiện của Lôi Lâm rất dễ thân cận: “Còn thành vệ quân thì đương nhiên, ta đã là một pháp sư theo quân, hi vọng sau này có thể nhìn thấy các ngươi!”
Ở thành Ngân Nguyệt, mỗi học viện pháp sư cũng có nhiệm vụ, thậm chí còn có phối hợp thành vệ quân tiến hành tuần tra, thù lao cũng phi thường phong phú.
Nếu như ba người này vẫn ở lại chỗ này thì đúng là có cơ hội gặp mặt Lôi Lâm.
“Thật sao? Quá tốt rồi! Không biết Lôi Lâm tiên sinh ở nơi nào? Ta muốn sau này đến bái phỏng!”
Bội San Ni cắn răng, quyết định nắm lấy cơ hội này.
“Bái phỏng? !”
Lôi Lâm nhìn Bội San Ni vẫn là tiểu nữ sinh, lắc đầu cười cợt: “Nơi ở của ta là doanh ở trong quân, e là không có giấy thông hành thì không vào được. . .”
Nghe vậy, trong đôi mắt cô gái nhỏ rõ ràng có một tia thất vọng.
“Có điều, ta chuẩn bị mua một bất động sản ở thành Ngân Nguyệt, đồng thời tiến hành một ít thí nghiệm luyện kim, nếu như cô đồng ý, chúng ta có thể gặp mặt ở nơi đó. . .”
Lôi Lâm nhìn thất vọng trong đôi mắt cô gái, đột nhiên đổi đề tài.
“Ta đồng ý! Ta đương nhiên đồng ý! !”
Bội San Ni lập tức kêu lên, chợt mặt đỏ lên: “Ta là nói. . . Ta cùng đám Y Na đều rất đồng ý!”
Có thể bấu víu quan hệ cùng một vị pháp sư trung cấp, đương nhiên là lựa chọn không sai, tỷ muội Y Na cũng đỏ mặt gật đầu.
“Vậy thì tốt!”
Muốn luyện chế pháp thuật vật phẩm, thu thập tài liệu còn có bán ra sau đó đều là việc phi thường rườm rà, Lôi Lâm đã sớm chuẩn bị thuê mấy học đồ tiến hành nhiệm vụ, có người quen thì càng tiện.