Chương 1593: Hải Luân (1)
Liều lĩnh thôn phệ thần lực là chuyện vô cùng nguy hiểm.
Cho dù là lĩnh vực cường giả truyền kỳ, cũng không thể chống lại ý thức thần linh chất chứa trong thần lực, dù cho là tàn khuyết!
Nếu là có mạo hiểm thôn phệ lực lượng thần linh còn tồn tại, cuối cùng không phải bị ý chí mạnh mẽ trong thần lực làm cho biến thành người điên, chính là hoàn toàn bị thần lực thôn phệ ngược lại, biến thành hóa thân của thần linh.
Nhưng Lôi Lâm lại khác, bản thể hắn chính là bán thần! Có trí nhớ cùng ý chí lĩnh ngộ của bản thể, đối với ý chí tàn khuyết của thần linh hoàn toàn không hề sợ sệt!
“Tê tê. . .”
Mmột hư ảnh dực xà khủng bố theo bản nguyên linh hồn của Lôi Lâm xông ra, thụ đồng to lớn nhìn chằm chằm hầu tử tàn khuyết trước mặt.
“Chít chít. . .” Cho dù chỉ là một đoạn ý chí, khi nhìn đến hư ảnh dực xà cũng bốc lên tâm tình thất kinh.
Ầm! Trong thụ đồng của hư ảnh Tháp Cách Lợi An dực xà lóe qua vẻ xem thường, sau đó há miệng hút ý chí tàn khuyết vào.
Cả người Lôi Lâm chấn động mạnh một cái, tiếng nhắc nhở từ chíp trực tiếp truyền tới:
Keng! Cchủ thể hấp thu năng lượng không rõ! Phán đoán là tinh hoa thần lực! Hiệu quả tương tự thần ân cao cấp! Tinh thần lực gia tăng. . . )
Keng! Chủ thể hấp thu thần lực! Tinh thần lực +1! )
Sau khi hoàn toàn thôn phệ đồng thời tiêu hóa thần lực của Mã Lạp, trị số tinh thần lực của Lôi Lâm trong nháy mắt đã biến thành 13!
Tinh thần của hắn tăng cao, chạm tới một tầng to ma võng lớn hơn.
Chíp nhắc nhở còn đang không ngừng tiếp tục.
Chủ thể đột phá tinh thần lực lên 13 điểm! Lên cấp pháp sư cấp 13!
Chủ thể thu được pháp thuật vị cấp 6- 1, pháp thuật vị cấp 5- 1, pháp thuật vị cấp 4- 1! )
“Rốt cục đã đột phá sao?”
Lôi Lâm nhìn cột thuộc tính của mình, lúc này nơi đó đã đã biến thành:
Lôi Lâm Pháp Áo Lan; tuổi tác: hai mươi; chủng tộc: nhân loại là pháp sư cấp 13 có lực lượng: 10; nhanh nhẹn: 10; thể chất: 10; tinh thần: 13; trạng thái: khỏe mạnh; nắm giữ thiên phú: cường tráng, học rộng tài cao, thân thể hoàn mỹ sơ cấp; nắm giữ pháp thuật vị: pháp thuật vị cấp 6 (2), pháp thuật vị cấp 5 (4), pháp thuật vị cấp 4 (6), pháp thuật vị cấp 3 (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 2 (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 1 (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 0 (? ? ? ) )
Tiến độ phân tích ma võng: ma võng tầng 0: 100%! Ma võng tầng 1- 100%! Ma võng tầng 2- 100%! Ma võng tầng 3- 100%! Ma võng tầng 4- 56. 77%! Ma võng tầng 5- 12. 15%! Ma võng tầng 6- 0. 01%! )
“Hai mươi tuổi tới pháp sư cấp 13, cho dù ở thành Ngân Nguyệt cũng không có bao nhiêu đâu nhỉ? quả thực chính là tuyển dân của thần linh, tuy rằng ta thật sự dựa vào thần ân mà tăng lên. . .”
Lúc này thần lực của Mã Lạp đã bị Lôi Lâm hoàn toàn tiêu hóa, thậm chí ngay cả bản thể của nó cũng chỉ là biết mất đi bộ phận thần lực này, nhưng hoàn toàn không biết tại sao.
“Có điều, từ đây thì ta cùng giáo hội thần săn giết cũng coi như là không chết không thôi chứ?”
Cho dù không có cử động thôn phệ thần lực, ngày hôm nay tiêu diệt tín đồ của đối phương, còn giết nhiều thú hóa nhân như vậy. Hai bên đã không đội trời chung từ lâu.
“Đồng thời. . . Dù sao cũng nên đối đầu với một thần linh, thần săn giết sao? Thần chức lĩnh vực của ngài, ta cũng rất yêu thích đây. . .”
Khóe miệng Lôi Lâm mang theo một nụ cười tà dị.
“Đại nhân!”
Đề Pháp chờ đợi ở ngoài tế đàn rõ ràng phát hiện Lôi Lâm khác biệt, nhưng không lộ ra vẻ gì.
“Chúng ta đã dựa theo ngài dặn dò, giữ lại một nhóm tù binh, toàn bộ đã giam giữ lại. . . Còn có, ở phong giam ở trung tâm, ta phát hiện một thứ. . .”
“Ô? Mang ta đi xem thử nào!”
Lôi Lâm giật mình. theo Đề Pháp đi tới một lao tù được tầng tầng phong ấn.
“Trong này chỉ có một thuộc hạ đi vào! Ta cảm thấy chuyện này càng ít người biết càng tốt!” Đề Pháp khom mình hành lễ, sau đó đứng cạnh cửa, giống như một thủ vệ trung thành.
“Lẽ nào. . .” Trong lòng Lôi Lâm có suy đoán, có điều vẫn không do dự đẩy cửa đi vào.
Loảng xoảng! Cửa sắt dày nặng phát ra tiếng vang trầm trầm.
Ánh sáng trong phòng rất mờ, đồng thời còn dùng phù văn đặc biệt của thú hóa nhân vẽ phù hào tràn ngập khí tức dã man, nhìn từ hiệu quả thì đây là phản ma pháp trận cao cấp ngăn cản năng lượng nguyên tố liên hệ ma võng.
Rất hiển nhiên, nơi này là một gian nhà lao, mà người bên trong khẽ nhúc nhích rồi bỗng nhiên ngẩng đầu.
“Ngươi. . . Không phải thú hóa nhân!”
Người kia trầm thấp nói, giọng nói yếu ớt đến mức hầu như không thể nghe thấy.
Leng keng leng keng! Khi tên tù binh kia nhúc nhích còn khiến xích sắt trên người khẽ động, lúc này Lôi Lâm mới nhìn thấy trên tay tù binh kia có một chuỗi xiềng xích đặc biệt.
“Cấm ma thủ hoàn? Xem ra bọn chúng rất cảnh giác về ngươi. . .”
Lôi Lâm tỉ mỉ quan sát tù binh trước mặt—— Đối phương có vẻ ngoài tương tự nhân loại, nhưng lại có phong cách của bán tinh linh hỗn huyết, mái tóc dài màu xanh lục, bên dưới là ngọc da thịt trắng nõn như, đôi mắt như hai viên đá quý màu đen tinh khiết, cho dù bị giam cầm lâu dài, cũng không thể xóa đi khí chất đặc biệt trên người đối phương.
Một vòng sóng năng lượng nhàn nhạt từ theo trên người đối phương lan ra, lại rõ ràng bị cấm ma thủ hoàn phong ấn lại, đại biểu vị tù binh này là một pháp sư.