Chương 1594: Hải Luân (2)
“Nữ bán tinh linh pháp sư? ! Nói cho ta biết tại sao bán thú nhân muốn giam cầm cô?”
Lôi Lâm lặng lẽ hỏi.
” Vừa nãy ta nghe được tiếng la giết. những bán thú nhân kia đã bị ngài tiêu diệt sao?” Nữ pháp sư ngẩng đầu lên, sóng nước trong mắt như cuốn lấy Lôi Lâm.
“Tiêu diệt. . . Xem như là thế đi!” Lôi Lâm gật gù.
“Vậy ngài không thả ta ra sao?” Nữ pháp sư giơ giơ xích sắt trong tay lên.
“Không được! Dựa theo quy định, hiện tại cô đã trở thành tù binh của ta, trừ phi có vật có giá trị chuộc thân cho mình. . .” Lôi Lâm lắc lắc đầu: “Đồng thời. . . Một bán tinh linh nữ pháp sư. cái giá này chắc cô cũng rõ ràng. . .”
Tuy rằng đây cơ bản là thường lệ ở đại lục các thần, nhưng thành Ngân Nguyệt lại có điểm khác, vị thành chủ kia cũng là người hảo tâm hiếm thấy, thậm chí nếu như biết tình huống nơi này, nói không chừng còn có thể chính mình ra tiền giúp đối phương chuộc thân, nhưng Lôi Lâm chắc chắn sẽ không báo cáo chuyện này.
“Chuộc thân? Ha ha. . . Nói vậy cậu cũng bị vật kia hấp dẫn đến đây nhỉ? Kẻ vô tri ngu muội, cậu cũng không biết, nó sẽ mang tới cho cậu khổ nạn lớn đến cỡ nào. . .”
Nữ pháp sư bật cười, trong con ngươi còn có tâm tình rất phức tạp, giống như khoái ý xen lẫn. . . Hối hận?
“Cô chỉ là truyền thừa ảo thuật sư ở dãy núi Nại Sắt có hồng long chiếm giữ ở gần sao?”
Lôi Lâm chẳng muốn đi vòng vèo cùng đối phương, trực tiếp nói ra.
Quả nhiên, khi mấy chữ dãy núi Nại Sắt, ảo thuật sư, hồng long vừa vang lên, sắc mặt đối phương lập tức cuồng biến: “Cậu quả nhiên biết. . .”
“Trên thực tế. . . Ta hiểu biết còn vượt qua tưởng tượng của cô. . .”
Lôi Lâm nhìn pháp bào tinh xảo trên người đối phương, đột nhiên vỗ tay cái độp.
Một chum sáng cực nóng bắn tới giữa hai tay nữ pháp sư, thiêu đốt cấm ma thủ hoàn.
Nước thép cực nhiệt rơi trên mặt đất, phát ra tiếng vang xì xì và sương mù màu trắng, nhưng nữ pháp sư lại không chú ý chút nào, cô ta nhìn chằm chặp Lôi Lâm, trong con ngươi còn có vẻ không thể tin tưởng: “Pháp thuật thuấn phát? ! Không! Gợn sóng này. . . Cậu là ảo thuật sư ! ! !”
“Ảo thuật sư? Hiện nay ta còn chưa phải, chỉ là tình cờ được mấy mẫu áo thuật tàn khuyết. . . Nên giống như cô!”
Lôi Lâm cười nhạt nhìn nữ pháp sư trước mặt.
Triển khai áo thuật đương nhiên không giống pháp thuật phổ thông, điểm khác biệt lớn nhất chính là không cần thông qua ma võng, mà trực tiếp dẫn động ” năng lượng” áo thuật trong không khí!
Trước đó Lôi Lâm sớm có ý nghĩ này, tuy rằng chíp dùng phần lớn lượng giải toán lên võng ma, nhưng khi nhàn hạ vẫn thôi diễn ra mấy mẫu áo thuật cấp thấp.
Trước đó triển khai ra tia sáng cực nóng chính là một loại trong đó.
Lấy nhãn lực của Lôi Lâm, nếu như cho hắn có đủ thời gian, cũng không phải không thể đem hoàn chỉnh phục chế ra chức nghiệp ảo thuật sư. chỉ là khả năng cần mấy ngàn năm thậm chí hơn vạn năm.
Dù sao, chỉ là vu thuật chuyển hóa thành mẫu áo thuật đã đủ khiến Lôi Lâm bận rộn một hồi lâu.
Nhưng đã có sẵn có thì tại sao còn cần tự mình thôi diễn? Lôi Lâm chân chính coi trọng vẫn là thành quả nghiên cứu của những ảo thuật sư kia, thậm chí là truyền thừa của các phù thủy quy tắc thượng cổ!
Trong cuộc chiến chung kết, không chỉ có một vị phù thủy quy tắc hàng lâm, thậm chí tồn tại cấp 8 đỉnh phong như địa tâm chi mẫu đều không phải số ít!
Con đường cùng lĩnh ngộ quy tắc, đối với Lôi Lâm hiện tại cũng có ích rất lớn.
Mà làm phù thủy bản thổ hóa, các ảo thuật sư cũng từng thu được giáo dục từ những thượng cổ phù thủy kia, khả năng còn có bộ phận tư liệu này vô cùng lớn.
“Quan sát con đường quy tắc của các tồn tại khác nhau, chỗ tốt thì không cần nhiều lời, tuy rằng con đường của mỗi phù thủy cuối cùng khẳng định đều khác nhau, nhưng ít ra có thể để ta có phương hướng đại thể. . .”
Rất nhiều suy nghĩ theo lững lờ trôi qua trong đầu, Lôi Lâm lẳng lặng nhìn nữ pháp sư trước mắt này.
Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm thi pháp, cảnh giác trên mặt đối phương đã hoàn toàn thả xuống, biến thành vẻ mặt khác: thả lỏng, thương hại, lại mang theo một tia ỷ lại, giống như nhìn thấy đồng loại của chính mình.
Bồng!
Một đoàn hạt căn bản năng lượng hỏa diễm màu xanh sẫm cháy hừng hực lên trên ngón tay nữ pháp sư, lúc này hai tay nữ pháp sư làm ra một thủ thế kỳ dị, vẻ mặt tràn đầy thận trọng.
“Dùng áo thuật chi hỏa chứng kiến! Ta nhất định tuân theo con đường chân lý! Vứt bỏ hoang mang, nhát gan, thống khổ. . . Kế thừa con đường áo thuật. . . Ánh sáng vĩnh hằng không tiêu tan. . .”
“Ta là Hải Luân! Không biết các hạ?”
Sau khi hoàn thành một trận nghi thức cổ điển, Hải Luân nhìn Lôi Lâm, trên mặt có chút chờ mong.
” Lễ nghi ra mắt giữa các ảo thuật sư cổ đại sao? Xin lỗi! Ta không biết. . .”
Lôi Lâm giơ tay, trên mặt có cười khổ bất đắc dĩ.
“Trên thực tế, ta chỉ là một pháp sư phổ thông, chỉ là trùng hợp tìm được một chút truyền thừa linh tinh về ảo thuật sư mà thôi. . .”
Trải qua một phen giải thích rườm rà, thậm chí còn lấy ra bản bút ký có ghi chép ảo thuật sư chính mình thu được trước đó làm chứng, Lôi Lâm mới chứng minh được thân phận mình.
Mà lai lịch của thiếu nữ tên là Hải Luân này cũng dần dần hiện ra ở trước mắt Lôi Lâm