Chương 1595: Giả tạo (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1595: Giả tạo (1)

Hải Luân Khải Nhĩ Đặc

Đây chính là tên của bán tinh linh nữ pháp sư trước mặt Lôi Lâm.

Dựa theo lời nói của đối phương, cô ta là di dân từ ảo thuật sư đế quốc thời thượng cổ, đồng thời cũng là một ảo thuật sư gà mờ!

Sở dĩ nói là gà mờ, đó là bởi vì bị giáo hội các thần âm thầm áp chế, bôi nhọ, hãm hại, còn có chiến loạn lâu dài và di chuyển khiến truyền thừa ảo thuật sư trong gia tộc cô ta đã thiếu đi hơn nửa, trên thực tế, bản thân cô ta cũng chỉ là một vị pháp sư cấp 1, còn áo thuật? Ngoại trừ ( áo thuật chi hỏa vừa nãy dùng để biểu thị thân phận ra thì cô ta không biết thêm bất kỳ mẫu áo thuật nào, dựa vào trình độ cỡ này thì cô ta còn không sánh bằng Lôi Lâm.

Mà lần này đối phương đến bắc địa chính là vì trong sách cổ của gia tộc đã tìm được một phần ghi chép nghi là điểm truyền thừa của ảo thuật sư thượng cổ, cô ta mang theo khao khát muốn chấn hưng gia tộc nên muốn tới thử vận may.

“Nói như vậy. . . Ở thế giới các thần này, tuy rằng ở mặt ngoài đưa ra lệnh cấm chỉ rất lợi hại, nhưng ảo thuật sư vẫn tồn tại sao?”

Lôi Lâm sờ sờ cằm.

Trên thực tế, đây là chuyện tốt, đại diện cho việc cho dù sau này dù hắn thật sự chuyển thành ảo thuật sư, cũng không cần tiêu hao quá nhiều công sức để che giấu chính mình.

“Đúng vậy. . . Tuy rằng có giáo hội chống lại, nhưng bất kỳ pháp sư nào một khi tiến vào truyền kỳ lĩnh vực, vì muốn tiến thêm một bước thì tất nhiên đều đặt chân vào phạm trù không cần ma võng vẫn có thể thi pháp, mà truyền thừa của Nại Sắt đế quốc viễn cổ, cũng không phải chỉ có một chỗ, cho dù bị thời gian cùng chiến loạn hủy diệt phần lớn, vẫn thỉnh thoảng sẽ có người may mắn thành công khai quật di tích. . .”

Ngón tay Hải Luân vân vê như vành tai bạch ngọc, vén vài ngọn tóc ra phía sau, nhìn lại có một loại vẻ đẹp khác.

“Đương nhiên, cho dù là cường giả truyền kỳ, cũng chỉ có thể âm thầm lén lút nghiên cứu nội dung có quan hệ tới áo thuật, đối với những pháp sư chưa đạt tới truyền kỳ, một khi liên quan tới ảo thuật sư thì chính là ngập đầu tai ương. . .”

Nói tới đây, Hải Luân lại cười khổ, giống như nhớ ra một chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.

Xem ra, cô ta cùng gia tộc của mình cũng đã không có ít khổ từ thần điện.

“Cảm tạ cậu cứu ta từ tay đám thú hóa nhân ra, để báo đáp lại, ta có thể nói cho cậu những chuyện về truyền thừa ảo thuật sư mà gia tộc ta có!”

Hải Luân nói với Lôi Lâm.

Đây là một quyết định rất sáng suốt, cho dù cô ta phản kháng, Lôi Lâm cũng có thủ đoạn thu được đồ vật mình muốn, pháp thuật rút ra ký ức đối với pháp sư đạt tới cấp bậc này như hắn căn bản không phải vấn đề gì.

Hải Luân tự nhiên cũng nhìn thấy điểm này, đồng thời, đối phương còn là một vị có liên quan cùng ảo thuật sư! Chỉ dựa vào điểm này đã khiến cô ta có cảm giác thân cận.

“Cảm tạ! Đến lúc thu được văn kiện cùng tư liệu, ta cũng sẽ sao chép một phần cho cô!”

Lôi Lâm cũng không từ chối ý tốt của đối phương, dù sao đây là thứ hắn nên được: “Mà trước khi khai quật ra di tích ảo thuật sư, ta cần cô duy trì ở trong phạm vi mà ta có thể thấy, được chứ?”

“Được! Không có vấn đề gì!”

So với bị thú hóa nhân giam cầm, cuối cùng thậm chí sẽ bị xem là tế phẩm, thì kết cục như vậy đã tốt hơn rất nhiều, Hải Luân tự nhiên cũng không dám cò kè mặc cả gì, hiện tại sinh mệnh của cô ta trên thực tế vẫn đang nằm trong tay Lôi Lâm.

“Đại nhân!”

Đề Pháp thấy Lôi Lâm mang theo Hải Luân đi ra, trên mặt không có bất kỳ kinh ngạc nào.

“Ừm! Vị này chính là Hải Luân pháp sư, sau này xem như là khách nhân của chúng ta. . .” Lôi Lâm hàm hồ nói, nhưng ý tứ đã rõ ràng, lão hồ ly Đề Pháp tự nhiên biết phải làm như thế nào.

Đáy lòng Hải Luân có chút nhụt chí, há miệng muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả.

“Mặt khác. . . Toàn bộ nơi đóng quân đã được chúng ta xử lý một lần, bắt được một tù binh là thú hóa nhân cao cấp, còn có mấy chục con thú hóa nhân phổ thông, đều đã hôn mê nằm ở một bên!”

Lúc này Đề Pháp giống như một vị đại quản gia, đang cẩn thận tỉ mỉ báo cáo tất cả với chủ nhân.

“ở trong doanh địa còn có đủ đồ ăn cho 200 người ăn trong nửa năm, cùng vũ khí đủ để cung cấp vũ trang cho một đại đội tinh nhuệ! Ngoài ra, trong phòng thủ lĩnh, chúng ta còn tìm được một số bố ma pháp dược tề cao cấp cùng các vật phẩm pháp thuật khác, đều có độ công kích rất mạnh, có lẽ cố ý chuẩn bị cho hành động đồ long lần này. . .”

“Ừm! Mang toàn bộ vũ khí khải giáp đi, lương thực thì lưu lại non nửa!”

Lôi Lâm thu cẩn thận tài liệu cao cấp mà Đề Pháp đưa đến, những vật này cho dù không thể sử dụng trong hành động đồ long kia nhưng cũng có giá trị rất cao.

“Mang tù binh tới! Ta có việc!”

Chuyện sau đó lại càng đơn giản, gặp một số thủ hạ đã lập công trong lần tham chiến này, đồng thời giúp đối phương tiến hành cải tạo giả huyết mạch, cuối cùng Lôi Lâm để Đề Pháp mang theo Hải Luân, dẫn dắt những thủ hạ kia áp giải vật tư rời đi, mà hắn lại biến trở về dáng vẻ trước đó.

“Làm sao lại đi lâu như vậy?”

Vừa về tới nơi đóng quân của thành vệ quân, bên tai Lôi Lâm đã vang lên tiếng oán giận của Lạp Phỉ Ni Nhã: “Nếu như cậu trở lại chậm một chút, ta đã đi ám chi sâm tìm cậu rồi.