Chương 1652: Pháp Sư chi kiếm (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1652: Pháp Sư chi kiếm (2)

Sau đó, trong tiếng rít gào điên cuồng, đầu lâu của tên hải tặc xui xẻo này giống như trái dưa hấu vỡ nát trong tay Âu Cát Đức.

Xì xì! Ánh sáng trắng cực nóng lóe qua, sau đó vài tên hải tặc ở chung quanh bị ánh sáng đấu khí từ trảm mã đao trực tiếp biến thành hai đoạn.

Làm đệ nhất cường giả của dã man nhân bộ lạc, Âu Cát Đức vốn có thực lực chiến sĩ cấp cao, hơn nữa bản thân có huyết mạch dã man nhân bổ trợ cùng vật phẩm phép thuật trợ giúp, thực lực dưới cấp truyền kỳ cũng ít có địch thủ.

Đáng tiếc, những điều này ở trước mặt Phi Hồng Hổ đều nhỏ bé không khác nào hạt cát.

Một bóng người màu đỏ đột nhiên từ thuyền đối diện bay lên, ở giữa không trung phát ra tiếng kêu khủng bố.

“Hống hống ~~~~~! ! !”

Long uy lĩnh vực mạnh mẽ tản ra, tầng uy thế này bắt nguồn từ huyết mạch, lập tức khiến Đế Luân phu nhân phải lui mấy bước.

Sau đó, cô ta nhìn thấy một bán long nhân mọc ra cánh từ không trung lao xuống, trường kiếm thiêu đốt lửa cháy hừng hực trực tiếp chém lên trảm mã đao của Âu Cát Đức, đồng thời khiến trên thân đao xuất hiện một lỗ thủng lớn.

“Bán long nhân? Không! Là long huyết mạch giả! ! ! Loại sức mạnh này. . .”

Đế Luân phu nhân ngơ ngác nhìn trên người Y Toa Bội Nhĩ trải rộng vảy màu đỏ, trên mặt hơi thất thần: “Lẽ nào là huyết mạch của những cự long cấp độ truyền kỳ khác? Nhưng làm sao có thế? Cô ta không phải bị ác ma ô nhiễm sao?”

Người kế thừa huyết mạch của truyền kỳ hồng long nắm giữ sức mạnh thế nào, Đế Luân phu nhân vốn không biết, nhưng hiện tại đã rõ.

“Phi Hồng Ma Nữ? !”

Âu Cát Đức nhìn trảm mã đao ma hóa của mình xuất hiện lỗ hổng, trên mặt hiện rõ vẻ đau lòng, dù sao đây cũng là vũ khí thuận tay nhất của hắn, đã từng trợ giúp hắn chặt đầu vô số kẻ địch khó chơi.

Nhưng hiện tại, chỉ một lần giao phong, đã làm trường đao xuất hiện một lỗ hổng.

“Vật phẩm truyền kỳ!” Âu Cát Đức nhìn trường kiếm liệt diễm màu đỏ trên tay Y Toa Bội Nhĩ, sắc mặt lập tức khó coi, từ trên thanh trường kiếm kia, hắn cảm nhận được nguy hiểm trước nay chưa từng có!

“Đừng tiếp xúc cùng vũ khí của đối phương! Đồng thời cẩn thận cô ta dùng long tức công kích! Ta đến giúp ngài!”

Đế Luân phu nhân quýnh lên, trên tay muốn đánh ra mấy pháp thuật hỗ trợ.

“Đối thủ của cô là ta! Lại gặp mặ rồi, nữ sĩ mỹ lệ!”

Ầm ầm! Quả cầu lửa pháp thuật cực nóng bao phủ, cản đường của Đế Luân phu nhân, toàn bộ chung quanh đều là dã man nhân loạn chiến với thủy thủ hải tặc, thỉnh thoảng lại có dã man nhân ngã trên mặt đất, ngay cả đầu lâu đều bị cắt đứt.

Máu đỏ dính đầy mặt đất, mà ngay trong cảnh tượng như địa ngục này, toàn thân Lôi Lâm lại không nhiễm một hạt bụi, còn nho nhã lễ độ chào hỏi Đế Luân phu nhân, không khác nào quý tộc thủ lễ nhất.

“Lôi Lâm Pháp Áo Lan ~~~~” Đế Luân nghiến răng nghiến lợi gọi ra tên của pháp sư đối diện, trong mắt thậm chí mơ hồ có sợ hãi.

Đối phương nắm bắt nhân tính quả thực còn khủng bố hơn cả ma quỷ.

Chính là chân chính ma quỷ Nạp Uy trước đây không lâu vừa mới gặp, Đế Luân cũng không có cảm giác tà ác cùng thâm trầm như Lôi Lâm.

“Từ lần tạm biệt trước đó, đã bốn, năm năm không gặp rồi nhỉ? Phu nhân vẫn cứ mỹ lệ như trước. . .”

Trên mặt nam tước quý tộc đối diện mang theo nụ cười khiêm tốn, thậm chí Đế Luân cảm giác nếu như mình đưa tay ra, đối phương sẽ không chút do dự mà tiến lên tiến hành hôn tay một cái.

Chỉ là lúc này, trong mắt pháp sư đối diện hoàn toàn là lạnh lẽo, ánh mắt cô ta không mang theo tình cảm chút nào.

“Xin lỗi. . . Nữ sĩ mỹ lệ! Hiện tại thời gian của ta không có nhiều, có thể mời cô nhanh chóng đi chết sao?”

Một giây trước còn như gió nhẹ phất qua, một giây sau đã biến thành mưa to gió lớn. Trong nụ cười nhạt của Lôi Lâm, năng lượng phép thuật khủng bố hội tụ, công kích che ngợp bầu trời mang theo quyết tuyệt, đó là không thèm để ý tới mỹ lệ của Đế Luân, muốn dồn cô ta vào chỗ chết.

Loại cảm giác khổ sở này khiến Đế Luân phu nhân cảm thấy trước ngực bị đè nén.

Kkhổ sở chỉ là trong nháy mắt, sau đó cô ta cũng không có sức để lại suy nghĩ những chuyện này.

Hạt năng lượng căn bản cuồng bạo đột nhiên hội tụ thành một thanh trường kiếm xán lạn, mũi kiếm như có linh tính vọt thẳng đến Đế Luân, mang theo kình phong thậm chí trực tiếp cắt vỡ da trên mặt cô ta.

“Pháp sư chi kiếm! ! ! Phép thuật cấp 7! Mày đã là pháp sư cấp cao rồi!”

Từng giọt máu nhỏ xuống, mà trên mặt Đế Luân phu nhân vẫn tràn đầy vẻ không thể tin tưởng, cô ta rốt cuộc biết vì sao phía bên mình thua.

Một vị pháp sư cấp cao gia nhập, đối với dã man nhân tuyệt đối là tính nghiền ép.

“Nhưng hắn mới hai mươi tuổi? Lại có loại sức mạnh này, quả thực là thiên tư khiến các thần cũng vì thế mà đố kị. . .”

Đế Luân phu nhân đã không thể lại suy nghĩ thêm nữa.

Pháp sư chi kiếm sắc bén trong nháy mắt đâm thủng mấy tầng phòng ngự mà cô ta bày ra, trực tiếp xuyên qua ngực hồ nữ.

Cho dù là huyết mạch giả, lại là thủ tịch thư pháp sư của nhóm hải tặc Dã Man Nhân, nhưng trình độ phép thuật của Đế Luân bản thân cũng chỉ tương đương Âu Ni Tư Đặc, đồng thời vẫn dựa vào sức mạnh huyết mạch, ở trước mặt Lôi Lâm căn bản không đỡ nổi một đòn.