Chương 1653: Đánh giết (1)
Lúc này, một chiến trường khác cũng đã phân ra thắng bại.
Long chi thổ tức!
Lúc này Y Toa Bội Nhĩ vẫn là trạng thái biến thân thành bán long nhân, vảy màu đỏ trên người giống như áo giáp hoa tươi xán lạn, cả người đều như nữ võ thần hạ phàm.
Mà thấy cuộc chiến đánh mãi không xong, Y Toa Bội Nhĩ không chút do dự mà khởi động huyết mạch năng lực của chính mình!
Long mạch thuật sĩ đương nhiên cũng sẽ kế thừa năng lực pháp thuật của hồng long, Y Toa Bội Nhĩ nắm giữ là huyết mạch hồng long truyền kỳ, ở phương diện này còn có bổ trợ khủng bố.
Hỏa diễm cuồng bạo trong nháy mắt bao phủ Âu Cát Đức, cho dù là dã man nhân có ý chí cứng cỏi như thế nào, lúc này cũng phát ra tiếng gào thét đau đớn.
Phong lợi! Phá giáp!
Thấy thế, Y Toa Bội Nhĩ không chút do dự kích phát năng lực trên hồng long trường kiếm.
Ánh sáng lóe lên, sau đó là tiếng nứt vỡ lanh lảnh, luyện kim trảm mã đao của Âu Cát Đức vốn đã đến cực hạn đột nhiên gãy vụn.
Hồng long trường kiếm mất đi ngăn cản không chút do dự đâm thủng trái tim Âu Cát Đức, hỏa kình cực nóng trong nháy mắt phá hủy tất cả sinh cơ trong cơ thể đối phương.
“a. . .”
Âu Cát Đức gian nan cúi thấp đầu, nhìn ngực mình cháy đen, ánh sáng trong đôi mắt chậm rãi tiêu tan.
“Ồ. . . Không! ! !” Đế Luân phu nhân phát ra tiếng gào thét thê thảm, cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh, lại giẫy giụa bò tới bên người Âu Cát Đức.
“Thân. . . yêu. . .”
Cô ta nắm bàn tay lớn của Âu Cát Đức đã mất đi sức sống, trong đôi mắt đều là vẻ thỏa mãn, giống như bắt được trân bảo gì trên thế giới, từ từ nhắm mắt lại.
” Ái tình rất thê mỹ. . . không phải sao?”
Đối với tình cảnh này, Lôi Lâm cùng Y Toa Bội Nhĩ đều không có ý ngăn cản, lẳng lặng mà nhìn đôi uyên ương đồng mệnh muốn cộng phó hoàng tuyền này.
“Ta luôn cảm thấy hiện tại cậu cũng không thích hợp nói câu như thế này!”
Sau khi nghe thấy Lôi Lâm trêu chọc, Y Toa Bội Nhĩ lại không nói gì trợn mắt một cái.
“Còn nữa. . . Tại sao cậu lại gấp gáp như thế. . .” Y Toa Bội Nhĩ nhìn chung quanh một chút, lúc này nhóm hải tặc Dã Man Nhân đã hoàn toàn nằm rơi vào thế yếu.
Đặc biệt sau khi Âu Cát Đức cùng Đế Luân phu nhân bị giết, tuy rằng dã man nhân còn lại đều trở nên càng thêm điên cuồng,nhưng cũng chỉ là giãy dụa cuối cùng trước khi sắp chết.
Theo vài tên dã man nhân cuối cùng ngã xuống, toàn bộ nhóm hải tặc Dã Man Nhân đã biến mất trên thế gian.
Dưới áp lực nặng nề, dã man nhân tàn dư rốt cục tan vỡ, đều vội nhảy xuống biển đào mạng, lại bị La Tân Hán đã sớm chuẩn bị mang theo người bắn tên không ngừng bắn giết.
Đây chính là chỗ xấu khi chiến đấu ở trên biển, một khi thất bại thì rất khó thoát đi, hoặc là toàn thắng, hoặc là toàn thua, một khi thất bại thì rất khó lần thứ hai trở mình.
Vận may của Lôi Lâm cũng không tệ, nhưng nói là vận may không bằng nói là bày mưu nghĩ kế cẩn thận.
Y Toa Bội Nhĩ nghiêng đầu nhìn Lôi Lâm, mà Lôi Lâm ở trạng thái như thế này lại theo đuổi tốc chiến, thậm chí không tiếc tàn sát bộ lạc dã man nhân, đồng thời dùng người mình làm mồi, làm như vậy có vẻ chỉ vì cái trước mắt.
“Chị nhìn ra rồi? Vậy không ngại lại đoán xem ta đề phòng người nào. . .”
Nhìn biểu tỷ cũng đã trưởng thành, tâm tình Lôi Lâm còn rất là vui mừng, đây cũng là trợ lực lớn nhất cho hắn ở ngoại hải.
“Lẽ nào. . . Là mục sư cùng đạo tặc lần trước!” Y Toa Bội Nhĩ chỉ thoáng suy nghĩ một chút, đã lập tức sáng mắt lên.
“Ừm!” Lôi Lâm gật gù, tiện tay vung lên.
Một chùm nước biển nửa trong suốt bay lên, hình thành một màn nước loại nhỏ ở trước mặt.
Trên màn ảnh nổi lên chân dung mông lung, có vẻ lúc ẩn lúc hiện, nhưng vẫn có thể nhìn rõ ràng một đội tàu tới gần.
Tuy rằng không ghi rõ thân phận, nhưng thủy thủ bên lại tràn ngập một loại khí chất đặc biệt đằng đằng sát khí.
“Những. . . hải tặc này? Là do giáo hội thần mưu sát bồi dưỡng được? Vốn vẫn ẩn núp ở cảng hải tặc, không nghĩ tới. . .”
Y Toa Bội Nhĩ hít một ngụm khí lạnh, cho tới nay, cô đều cho rằng thế lực hải tặc ở ngoại hải chỉ còn dư lại Phi Hồng Hổ cùng nhóm hải tặc Dã Man Nhân, lại bỏ qua hải tặc lẻ tẻ kia.
Nhưng thực tế, những hải tặc lẻ tẻ kia mới là sức mạnh quan trong chống đỡ toàn bộ cảng hải tặc! Trong hải tặc chi triều có ít nhất hơn một nửa đều là bọn họ đẩy lên.
Cho dù chỉ thu phục một phần nhỏ, kết hợp lại tạo thành sức mạnh cũng đủ khiến Y Toa Bội Nhĩ kiêng kỵ.
“May là cậu đã sớm có phát hiện, bằng không một khi chờ chúng ta cùng dã man nhân lưỡng bại câu thương, lại bị đàn châu chấu này vây quanh thì hậu quả khó mà lường được. . .”
Sắc mặt Y Toa Bội Nhĩ nghiêm túc nói.
Hiện tại cô đã không có một chút hoài nghi nào đối với tâm tư muốn làm ngư ông của giáo hội thần mưu sát.
“Ừm! Không sai!” Lôi Lâm tán thành quan điểm của Y Toa Bội Nhĩ.
“Trên thực tế, ta muốn tách khỏi cảng hải tặc làm địa điểm quyết chiến, ngoại trừ không muốn làm nhóm hải tặc Dã Man Nhân thu được địa lợi ra, chính là kiêng kỵ những giòi bọ trong bóng tối này. . .”
Khóe miệng Lôi Lâm có ý cười trào phúng: “Nhưng hiện tại chúng ta phát hiện kế hoạch của chúng trước, lại có phòng bị, đồng thời đã giết chết nhóm hải tặc Dã Man Nhân, vậy còn có gì phải lo lắng đây?”
“Ý của cậu là?” Y Toa Bội Nhĩ có chút chần chờ hỏi, cô cảm nhận được mùi vị đặc biệt khát máu trên người Lôi Lâm.