Chương 1656: Thích khách (2)
. .”
Trong lòng giáo chủ còn đang ảo tưởng, miệng ôn gta bỗng nhiên mở lớn, nhìn vô số lá buồm ở nơi chân trời.
Phi Hồng Hổ hào xông lên trước, lá cờ in bộ xương cùng chủy thủ trên đỏ như màu máu khiến hải tặc đối diện phát ra tiếng hô rối loạn tưng bừng.
Các thần trên cao! Nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ là hải tặc hàng đầu ở ngoại hải! Những người này hầu như nghe uy danh của đối phương mà lớn lên, hiện tại lập tức muốn đối địch cùng đối phương, muốn nói không có áp lực hầu như là chuyện không thể.
Ầm! Ầm! Ầm!
Nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ không chút do dự nã pháo, rất nhiều thuyền như dao ăn nóng bỏng, trong nháy mắt đã chia tách đội tàu to lớn kia thành từng miến nhỏ.
So với tinh nhuệ cùng sĩ khí của đám hải tặc tầng dưới chót, nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ không thể nghi ngờ gì đã vượt xa đối diện tám quãng, đây là tự tin vô địch sau bao lần chiến đấu không ngừng cắt lấy đầu lâu kẻ địch bồi dưỡng được!
“Nhìn ra rồi sao?”
Ngón tay của Lôi Lâm vung lên giao cho La Nại Nhĩ Đức cùng La Tân Hán, dù sao việc hắn chân chính am hiểu vẫn là thi pháp, đồng thời mấy năm không về, ở phương diện quen thuộc cùng bộ hạ cũng cũng có vấn đề.
Biết rõ chính mình thiếu hụt, đồng thời nỗ lực bù đắp, mới thật sự là người bề trên.
Tuy rằng ta không thích hợp với một số cương vị, nhưng ta có thể tuyển ra người thích hợp, đồng thời quản lý bọn họ.
Bằng không một người phải làm tất cả mọi chuyện thì cuối cùng chỉ có thể bị mệt đến chết.
“Bây giờ nhìn lại mới thấy La Tân Hán cùng La Nại Nhĩ Đức đều làm rất tốt!” Lôi Lâm cười nói với Y Toa Bội Nhĩ bên cạnh.
“Bọn hắn đều do cậu một tay đề bạt lên, cậu muốn khoe ánh mắt cậu siêu phàm sao?” Y Toa Bội Nhĩ kỳ thực cũng rất là kinh ngạc, Lôi Lâm dường như có một đôi mắt phi thường đặc biệt, ở phương diện nhìn người này xưa nay không hề sai lầm.
Nhưng cô không muốn để đối phương đắc ý, bởi vậy vẫn thở phì phò nói rằng.
“Không! Ta chỉ là. . .”
Ngay khi Lôi Lâm chuẩn bị nói cái gì, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, đột nhiên đẩy Y Toa Bội Nhĩ ra.
Một bóng đen nửa trong suốt dường như xuyên qua không gian đi tới trước mặt hắn.
Âm ảnh khiêu dược! Năng lực mạnh mẽ của thích khách cấp cao, thậm chí là kỹ năng cao cấp chỉ có nhân tài tiếp cận cấp độ truyền kỳ mới có thể lĩnh ngộ! Thông qua âm ảnh vị diện tiến hành dịch chuyển không gian, trong nháy mắt công kích kẻ địch.
Năng lực như vậy, quả thực là ác mộng của tất cả kẻ địch!
Mà một khi Lôi Lâm là pháp sư lại bị đạo tặc như vậy tiếp cận, đồng thời làm một phương bị tập kích, kết cục như thế nào quả thực không cần nhiều lời.
Tên thích khách cấp cao này cũng không có bất kỳ động tác dư thừa nào, thậm chí ngay cả vẻ mừng rỡ khi nhiệm vụ thành công đều không có, trong mắt chỉ có tử vong cùng hờ hững, chủy thủ màu đen mang theo nguyền rủa mạnh mẽ đã liên tục đột phá phòng ngự, đâm vào vị trí trái tim của Lôi Lâm.
“Không!” Trong nháy mắt Y Toa Bội Nhĩ rơi vào điên cuồng, cả người biến thành trạng thái bán long nhân đột nhiên nhào tới.
Xúc cảm huyết nhục chân thực truyền đến, còn có máu tươi nóng bỏng bắn tung toé , khiến trong mắt tên thích khách này rốt cục xuất hiện một tia gợn sóng, tay phải hắn hơi dùng sức, muốn rút chủy thủ rời đi.
Dù sao, tác chiến cùng một vị kiếm sĩ cấp cao cũng không phải việc một thích khách nên làm, hắn thành công ám sát thủ lĩnh của đối phương là đủ rồi!
Động tác rút chủy thủ thuận lợi nằm trong dự liệu cũng chưa thành công, tên thích khách này thoáng sửng sốt, sau đó ngạc nhiên nhìn thấy từ ngực “Lôi Lâm” hiện ra lượng lớn khối thịt, giống như dây leo thực vật, giữ chặt lấy chủy thủ kia.
Mà chính là trong giây lát ngạc nhiên này, đã làm hắn mất đi cơ hội đào mạng.
Oành! Lồng ngực “Lôi Lâm” nổ tung, lượng lớn xúc tu màu máu đột nhiên bắn ra, trói chặt tên thích khách kia, thậm chí giác hút bên trên đã bắt đầu thử nghiệm đâm thủng da dẻ rồi hút lấy máu tươi.
“Thuật hủ nang? Không! Không đúng. . .” Giọng nói kinh ngạc mà khàn khàn từ trong khăn che mặt thích khách truyền ra.
“Một khôi lỗi huyết nhục mà thôi, phép thuật ta chuyên môn sáng tạo ra vì mày!”
Cánh cửa truyền tống mở ra, Lôi Lâm chân chính trực tiếp đứng dậy.
“Mày hẳn là thích khách cấp cao trong thần điện ám sát lúc trước tham gia hải tặc chi triều kia chứ? Đây cũng thật là một lễ vật không sai đâu!”
“Hóa ra. . . Mày đã lên cấp pháp sư cấp cao!”
Trong mắt thích khách không có một chút gợn sóng nào, mặc cho dây leo màu máu ký sinh, dường như mất đi tất cả ý chí đào mạng.
“Không cần ngụy trang nữa, tất cả thủ đoạn của mày dưới ánh mắt ta đều không chỗ che thân!”
Lôi Lâm lạnh lùng nói, mấy phép thuật bắn ra, có thứ nguyên miêu khóa chặt, thậm chí còn chuyên môn phong tỏa đối với âm ảnh vị diện.
“Đáng chết. . . Mày!”
Lá bài tẩy cuối cùng bị vạch trần, cuối cùng thích khách không còn vẻ nhẹ như mây gió nữa, nhưng sau đó lập tức bị Lôi Lâm dùng tử vong nhất chỉ trực tiếp giết chết.
“Khốn nạn! Cậu có biết vừa nãy ta có bao nhiêu lo lắng sao?Chí ít cũng có thể thương lượng với ta trước chứ!”
Sau khi nhìn thấy kẻ địch tử vong, Y Toa Bội Nhĩ lại quay sang gào với Lôi Lâm.