Chương 1657: Dây chuyền (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1657: Dây chuyền (1)

“Xin lỗi! Biểu tỷ đại nhân! Nhưng hiện tại chúng ta vẫn nên xử lý hết những chuyện này trước rồi nói những chuyện này nhé. . .”

Lôi Lâm vẫy vẫy tay, một cánh cửa truyền tống khác trực tiếp mở ra.

Long uy lĩnh vực!

Hỏa cầu thuật!

Y Toa Bội Nhĩ bước ra cánh cửa truyền tống, lập tức nghe được chung quanh truyền đến tiếng rối loạn, còn có tiếng kêu gào kinh nộ, không có bất kỳ động tác dư thừa nào, cô trực tiếp khởi động năng lực huyết mạch của chính mình và pháp thuật cố hóa trên hồng long chi kiếm.

Ầm! Tinh thần lĩnh vực của cự long truyền kỳ, còn có ánh lửa cực nóng trong nháy mắt khiến đám hải tặc chung quanh kêu lên thảm thiết rồi bay ngược ra ngoài, trên người đâu đâu cũng có dấu vết bị cháy khét.

Mà đám hải tặc khác ở xa cũng gào lên, ngã quỵ ở trên mặt đất ——Tinh thần lĩnh vực long uy, đối với những kẻ có thực lực thấp thì khó mà chịu đựng được, chỉ có thể mặc cho kẻ địch giết chóc.

Trên thực tế, long uy của cự long thành niên cũng chỉ như vậy, nếu như là cự long thượng cổ thậm chí cự long thái cổ, chỉ dựa vào long uy là có thể giải quyết phần lớn chức nghiệp giả cấp cao, thậm chí là truyền kỳ đều bị ảnh hưởng rất lớn.

“Cánh cửa truyền tống? Pháp sư cấp cao? Còn có huyết mạch giả cự long!”

Giáo chủ thần mưu sát kinh hô, trên người lấp lóe ánh sáng.

Sau đó, sau khi nhìn thấy Lôi Lâm cũng vượt qua cánh cửa truyền tống đi ra, con ngươi của ông ta lập tức co rút lại: “Là mày! Mày đã đột phá cấp cao?”

“Quá phí lời. . .”

Lôi Lâm rất khinh thường liếc tên giáo chủ này một chút, ảo thuật đã chuẩn bị kỹ càng trực tiế bắn ra.

Thuật liệt giải cao cấp!

Ầm! Ầm! Bùm bùm! Rất nhiêu ánh sáng phép thuật vỡ nát, sau đó chính là vật phẩm phép thuật, bắt đầu từ nhẫn trên tay, lại tới dây chuyền, cuối cùng là quần áo hào hoa phú quý trên người.

Từng phép thuật vật phẩm ở trên người giáo chủ trực tiếp vỡ ra, thậm chí bởi phép thuật vật phẩm trên người giáo chủ quá nhiều nên ông ta thật bất hạnh mà biến thành trần truồng.

” Đại liệt giải cấp 9? Pháp sư cấp cao cấp mười chín trở lên?” Không để ý đến hình tượng của chính mình, giáo chủ trực tiếp rơi vào khiếp sợ to lớn.

Trong mấy năm ngăn ngắn mà đối phương đã trở thành pháp sư cấp cao khiến ông ta phi thường kinh ngạc, càng không cần phải nói là đạt tới cấp mười chín, tiếp cận truyền kỳ.

Nhưng sức mạnh thuật liệt giải lại chân thật biểu diễn trước mặt ông ta. Làm ông ta hoàn toàn không thể lý giải.

“Đây chính là uy lực ảo thuật. . .”

Nhìn giáo chủ trực tiếp biến thành trần truồng, ở trong lòng Lôi Lâm thầm than, dù sao đối phương cũng là mục sư cấp cao, đẳng cấp nghề nghiệp ít nhất đạt tới cấp mười bảy trở lên. Chỉ dựa vào đẳng cấp pháp sư thì căn bản không có cách nào đấu được với đối phương, càng không cần phải nói đối phương vẫn là mục sư cấp cao, trên người có lượng lớn phép thuật vật phẩm cao cấp.

Nhưng ảo thuật sư lại giúp hắn có thể trực tiếp vượt qua hạn chế của phép thuật vị cùng ma võng, chỉ cần áo năng trị đầy đủ, lại có mẫu phép thuật, thế thì bất kỳ phép thuật nào dưới cấp truyền kỳ đều có thể trả giá rồi thuận lợi triển khai ra.

Ví dụ như thuật liệt giải cao cấp cấp chín này, chính là phép thuật chuyên môn đối phó với chức nghiệp giả pháp hệ, độ công kích vô cùng cường đại, một số vật phẩm cấp bậc truyền kỳ đều có thể sẽ trực tiếp tan vỡ dưới sức mạnh của phép thuật.

Có thể nói, ảo thuật chính là thiên địch của tất cả pháp sư! Một phần sức chiến đấu rất lớn của pháp sư chính là ở phép thuật vật phẩm của mình, một khi bị tróc ra, quả thực chính là sự đả kích trí mạng!

Càng không cần phải nói, những pháp sư kia phải nhọc nhằn khổ sở tích góp được vật liệu cùng tài nguyên, tiêu hao lượng lớn tâm huyết làm thành vật phẩm phép thuật này, bây giờ trực tiếp bị phá hủy, loại đả kích này đã đủ khiến các pháp sư thổ huyết.

Giống như vị giáo chủ này.

Vốn dĩ với tài lực của ông ta, vật phẩm phép thuật cùng đào mạng trên người đếm không xuể, cho dù là Lôi Lâm tập kích lần này cũng không thể trực tiếp đánh giết đối phương.

Nhưng hiện tại, tất cả chuẩn bị của đối phương đều bị Lôi Lâm dùng phép thuật phá hủy hết, đến giờ sẽ không còn nửa điểm hiệu quả nào.

Mà đa số thần thuật của mục sư cấp cao đều có tính chất trợ lực cùng trị liệu, chân chính có thể tạo ra sát thương thì thật sự rất ít.

Có thể nói, Lôi Lâm đánh ra thuật liệt giải cao cấp kia, đã trực tiếp tiêu diệt phần lớn thực lực của giáo chủ.

“Đáng chết. . . Làm sao mày có thể lên cấp nhanh như vậy?”

Lúc này giáo chủ sầm mặt lại, trong mắt cũng che kín tơ máu. Cho dù đánh giá thực lực Lôi Lâm cao đến mức nào đi nữa, hắn cũng tuyệt đối sẽ không ngờ hiện tại Lôi Lâm thậm chí đã tiếp cận cấp bậc truyền kỳ.

Mà chính một sơ hở to lớn này lại trực tiếp làm ông ta thất bại.

“Đây chỉ là hiệu quả của liệt giải thuật cao cấp, nếu như là đại liệt giải thuật cấp độ truyền kỳ đừng thì quả thực chính là ác mộng của tất cả pháp sư truyền kỳ, không chỉ là vật phẩm truyền kỳ, ngay cả thần khí đều có thể tổn thương. . .”

Trong mắt Lôi Lâm có mê say cùng khát vọng, sau đó hai mắt trực tiếp nhìn chằm chằm vào giáo chủ.

“Mày. . . Mày muốn làm gì?”

Mãi đến tận hiện tại, trong lòng giáo chủ vẫn không hề sợ hãi khi đối địch cùng Lôi Lâm mà chỉ có hối hận. Hối hận vì trước khi đối địch đã không chuẩn bị sẵn sàng.

“Ta muốn làm gì? Đây là lời ta phải hỏi ngài chứ, giáo chủ đại nhân!”

Lôi Lâm cười nhạt nói, mà lúc này Y Toa Bội Nhĩ bỗng dưng đánh ra vài đạo long chi thổ tức, trực tiếp đốt cháy vài tên thích khách cấp cao thành tro.