Chương 1705: Sóng lớn (1)
“Đã dùng pháp thuật liên lạc với đối phương, vị pháp sư kia sẽ lập tức đi ra. . .”
Tả Na đứng ở sau lưng Kiệt Phất Lý Tư, vẻ mặt còn hơi nghi hoặc một chút: “Với thân phận cùng địa vị của đại nhân, còn cần phải long trọng như vậy sao?”
Nhưng Kiệt Phất Lý Tư cũng không có ý muốn giải thích gì, dù sao hắn cũng cố ưỡn sống lưng lên đến mức thẳng tắp, cả người giống như một thanh trường thương đâm thủng bầu trời, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa chính của tháp phù thủy tháp.
“Đi ra ngoài rồi!” Kiệt Phất Lý Tư khẽ nói một tiếng.
Ầm ầm! Cửa lớn tháp pháp sư mở rộng, Lôi Lâm mặc pháp sư bào màu tím vàng, trên mặt là nụ cười áy náy: “Không ngờ Kiệt Phất Lý Tư đại nhân lại đích thân đến đây. . .”
“Ồ? Tại sao ta cảm thấy Lôi Lâm trở nên khác. . .”
Tả Na dùng ánh mắt nghi ngờ không thôi đánh giá pháp sư trẻ tuổi trước mặt, mặc dù dáng vẻ đối phương vẫn tuổi trẻ tuấn lãng như trước đây, nhưng cô ta lại luôn cảm thấy dường như đối phương có biến hoá rất lớn.
“Đúng rồi! Là khí thế! Hắn lại có thể một mình đối mặt với Kiệt Phất Lý Tư đại nhân, thậm chí cho ta cảm giác hai bên có địa vị ngang nhau, sao có thể có chuyện đó? Kiệt Phất Lý Tư là truyền kỳ. . . a. . .”
Tả Na dường như nghĩ tới điều gì, rồi chợt dùng sức lắc lắc đầu, giống như muốn ném ý tưởng kia ra sau đầu.
“Ta đang nghĩ gì thế? Làm sao có khả năng chứ?”
“Quả nhiên! Các hạ đã tiến vào lĩnh vực truyền kỳ!”
Chỉ có điều, lúc này Kiệt Phất Lý Tư lại đột nhiên nói ra một câu, nhất thời làm toàn bộ đội ngũ đều rối loạn.
“Quả nhiên. . . Hắn quả nhiên đã tiến vào cảnh giới truyền kỳ, khoảng cách lần gặp mặt trước đó mới được bao lâu?”
Tả Na bưng miệng nhỏ, trên mặt là vẻ giật mình.
So với vẻ thất thố của cô ta, thì biểu hiện của những người khác ở phía sau càng lớn hơn.
Cấp độ truyền kỳ có ý nghĩa như thế nào? Không chút khách khí mà nói chính là sau khi Pháp Áo Lan gia tộc sinh ra vị cường giả truyền kỳ này. Toàn bộ ngoại hải đều sẽ phát sinh biến hóa kịch liệt!
Mỗi một vị cường giả truyền kỳ đều đứng trên đỉnh của toàn bộ thế giới các thần. Thậm chí bọn họ có thể phát huy tác dụng quan trọng khi vương quyền thế tục thay đổi, thậm chí tầm quan trọng đối với với vương quốc còn vượt qua quốc vương! Một vương quốc không có truyền kỳ bảo vệ thì không thể kéo dài.
“Tuy rằng trước đó ta cảm nhận được gợn sóng đột phá truyền kỳ, nhưng nói thật, trước đó ta cũng không cho rằng người kia sẽ là Lôi Lâm các hạ, dù sao tuổi của ngài. . . Thực sự là. . .”
Trên mặt Kiệt Phất Lý Tư hiện ra một nụ cười khổ: “. . . Thực sự là làm lão gia hỏa chúng ta khó có thể tin. . .”
“Tuổi tác! ! !”
Đến lúc này, đám người Tả Na mới phản ứng được: “Đúng rồi, Lôi Lâm các hạ hiện tại còn chưa tới hai mươi lăm tuổi! Trời ạ! Truyền kỳ hai mươi lăm tuổi ! ! Thậm chí còn là pháp sư truyền kỳ nổi tiếng với việc gian nan khi muốn lên cấp! ! !”
Quá nhiều tin tức bùng nổ khiến hiện trường rơi vào hoàn toàn yên tĩnh, dường như tất cả mọi người bị kỳ tích mà Lôi Lâm biểu hiện ra dọa sợ.
“Trời. . . Các thần. . . Chuyện này. . .”
Lúc này Tả Na cũng không biết nên dùng từ ngữ gì hình dung thiên phú của đối phương: “Ta hoàn toàn có thể khẳng định, đối phương tuyệt đối sẽ trở thành kỳ tích của pháp sư giới! Đồng thời được vĩnh viễn ghi chép lại để hậu nhân truyền tụng. . .”
“Chỉ là may mắn mà thôi!” Lôi Lâm nở một nụ cười hiền lành.
Dù nói thế nào thì tài phú nữ thần giáo hội có thể phái ra một vị cường giả truyền kỳ đến đây bảo vệ hắn, thiện ý đưa ra cũng khiến Lôi Lâm cảm nhận được.
“Đến nào! Chúng ta đi vào nói chuyện!” Lúc này trong mắt Lôi Lâm dường như chỉ có một mình Kiệt Phất Lý Tư.
“Vậy ta cũng không khách khí nữa!” Đối với cường giả cùng cấp bậc, thái độ của Kiệt Phất Lý Tư có vẻ phi thường bình dị gần gũi, mà Tả Na cùng đám tùy tùng khác ở phía sau đều là vẻ tập mãi thành quen.
Có thể khiến một vị truyền kỳ coi trọng, vĩnh viễn chỉ có một vị truyền kỳ khác! Thực lực ngang nhau mới là tiền đề để bình đẳng kết giao. Đây là chân lý ở mọi nơi!
. . .
Tin tức có tính chấn động này giống như biển gầm, rất nhanh đã truyền ra bốn phương tám hướng.
Bởi đúng luccs có một vị cường giả truyền kỳ- Thánh đường chi thương Kiệt Phất Lý Tư làm chứng. Nên tin tức này là thật hay giả hoàn toàn không cần nghi vấn, nhất thời gợi ra từng đợt sóng lớn ở trên đại lục.
. . .
Giáo hội thần mưu sát.
Giáo hoàng già nua nhìn tình báo trên tay, rơi vào trầm ngâm.
” Thực lực cấp bậc truyền kỳ, lại có lá bài tẩy bí mật có thể khiến các cường giả truyền kỳ khác chết đi, xem ra. Pháp Áo Lan gia tộc hưng khởi ở ngoại hải đã chuyện không thể ngăn cản. . .”
“Phân phó xuống! Để người của chúng ta khi điều tra thì cẩn thận! Cố gắng đừng để đối phương phát hiện!”
“Tuân mệnh! Giáo hoàng đại nhân!”
Một mục sư áo bào đen nhanh chóng khom người rồi đi ra ngoài, trong lòng hiểu rằng giáo hoàng đại nhân đã tạm thời từ bỏ dự định lập tức báo thù.
Dù sao, cho dù là ở trong giáo hội thần mưu sát cũng không có bao nhiêu cường giả cấp bậc truyền kỳ, trước đó Tác La Tư ngã xuống đã tạo thành đả kích rất lớn cho thế lực giáo hội, trước khi điều tra rõ nội tình của đối phương, thực sự là không nên mạo hiểm.
Dù sao xưa nay thần mưu sát không để ý danh dự gì đó, âm thầm bày ra âm mưu mới là sở trường.
Chỉ cần cho bọn họ đủ thời gian, tin tưởng nhất định có thể thông qua không ngừng thu mua cùng phân hoá, khai quật ra tất cả bí mật của vị truyền kỳ pháp sư trẻ tuổi kia!
.