Chương 1706: Sóng lớn (2)
. .
Ở Đan Bố Lôi Tư vương đô.
Quốc vương bệ hạ đã có vẻ già nua hiếm thấy từ bỏ giải trí ở buổi chiều để nghe thân tín của mình báo cáo chuyện gì đó.
Sau khi nghe xong, quốc vương bệ hạ trầm mặc một lúc lâu, mới phát ra tiếng nói trầm thấp: “Nói như vậy thì pháp sư kia đã lên cấp truyền kỳ sao?”
“Phải! Bệ hạ! Có Kiệt Phất Lý Tư các hạ của tài phú giáo hội làm chứng! Lôi Lâm các hạ đúng là đã lên cấp truyền kỳ pháp sư!”
Người nói chuyện là thân tín của quốc vương bệ hạ, đồng thời cũng là thống lĩnh pháp sư cung đình, một pháp sư cấp cao có con ngươi màu bạc .
Chỉ là lúc này, trong miệng đối phương cũng đẩy vẻ cay đắng, tuổi tác của Lôi Lâm thực sự là quá đả kích người.
“Ngài cũng là pháp sư, hiểu rõ nhất đối với những người này, ngài nói thẳng đi! Ta tin tưởng ngài!” Quốc vương bệ hạ xoa xoa lông mày, sau đó phất phất tay.
“Tuân mệnh, bệ hạ!”
Pháp sư cấp cao suy nghĩ một chút, sau đó nói: ” Sức mạnh truyền kỳ đã là đỉnh cao thế tục, thậm chí có thể. . .”
“Ta biết! Ta biết! Nói trọng điểm !” Quốc vương mất kiên nhẫn nói.
“Tuân mệnh!” Pháp sư cấp cao hít sâu một hơi.
“Đầu tiên, nên lấy tiền đề là không nên chọc giận đối phương, may là từ tình huống trước mắt thì có thể thấy đối phương vẫn ôm thiện ý đối với chúng ta, dù sao, bây giờ hắn còn có thân phận pháp sư cung đình mà bệ hạ ngự ban cho đây. . . Sau đó, ta cho rằng chuyện lần trước Kim Thứ Hoa hầu tước đề nghị cũng có thể tiến hành rồi. . . Trên thực chất, một vị truyền kỳ pháp sư của bổn quốc cũng rất có ích lợi đối với việc ngoại giao của chúng ta. . .”
“Phong tước sao?”
Quốc vương bệ hạ hít sâu một hơi, sau đó hạ quyết tâm: “Cứ quyết định như vậy đi, ngài tự mình đi làm chuyện này!”
. . .
Một tòa thành thị ở phía bắc, trong thần điện của thần chính nghĩa.
Một vị kỵ sĩ có đôi chân thon dài đang thành kính cầu khẩn trước mặt tượng thần.
Hào quang từ thần lực chính nghĩa không ngừng dập dờn ở trên người cô, khiến trên người thiếu nữ kỵ sĩ như tỏa ra ánh vàng.
“Lạp Phỉ Ni Nhã, giáo hội có một nhiệm vụ cần cô đi làm!”
Vào lúc này, một lão mục sư hiền lành khác đi vào.
“Bà Mã Lợi Á!” Lạp Phỉ Ni Nhã lập tức tiến lên đỡ vị mục sư già nua mới đi vài bước đã muốn thở dốc kia, trong miệng còn lầm bầm: “Lạp Phỉ Ni Nhã cũng là một phần của giáo hội, chớ nói chi tới chuyện trước đó các ngài còn đã cứu mạng ta, có nhiệm vụ gì cứ việc nói thẳng đi!”
“Tốt lắm. . .” Mã Lợi Á nói qua chuyện ở Pháp Áo Lan đảo, cuối cùng nói: “Giáo hội muốn cho cô đảm nhiệm chức sứ giả lần đi nước ngoài này, dù sao cô cùng vị các hạ kia cũng có hữu nghị. . .”
“Lôi Lâm sao? Ta muốn suy nghĩ thật kỹ. . .”
Lạp Phỉ Ni Nhã cắn môi.
Chờ đến sau khi đối phương rời đi, trước mặt thiếu nữ kỵ sĩ dường như lại hiện ra dáng dấp một vị pháp sư trẻ tuổi, thời gian cùng đối phương trải qua đều hiện rõ trước mắt.
Lúc trước sau khi lôi kéo Lôi Lâm cùng đi tiếp viện thành Ngân Nguyệt thất bại, Lạp Phỉ Ni Nhã lập tức nổi giận rời đi, đồng thời cũng đuổi tới thành Ngân Nguyệt tham gia cuộc chiến cuối cùng.
Trong chiến loạn, cô ta bị thương nặng sau đó được thánh võ sĩ của thần chính nghĩa tới cứu viện cứu được , đồng thời được đối phương cảm hoá, tín ngưỡng thần chính nghĩa, gia nhập Đề Nhĩ giáo hội.
Có lẽ là bản chất hấp dẫn , khiến Lạp Phỉ Ni Nhã tiến bộ rất nhanh, thậm chí đã trở thành một tên thánh võ sĩ chính thức!
Khi tu hành không ngừng tinh tiến, cô ta vốn là cho rằng qua khứ đã không hề quan trọng, nhưng không nghĩ tới ngày hôm nay những cảnh tượng này lại hiện ra trước mắt mình.
“Cậu. . . Đã lên cấp truyền kỳ sao?”
Lạp Phỉ Ni Nhã yên lặng thì thầm, lại nghĩ đến kỵ sĩ nhiệt huyết theo cô ta đồng thời trợ giúp thành Ngân Nguyệt, hiện tại hài cốt của bọn hắn cũng đã biến thành tro.
“Dứt khoát lựa chọn tiếp viện hiện tại phần lớn đã tử vong, mà cậu lý trí lại một đường lên cấp truyền kỳ, cậu là đang cười nhạo ta sao?”
Lạp Phỉ Ni Nhã đột nhiên trầm thấp nở nụ cười, bóng người dưới ánh đèn soi sáng trở nên vặn vẹo.
“Thần chủ! Xin hãy tha thứ cho ta vì trước đó không kiên định, ta tất nhiên thủ vững chính nghĩa, tử vong cũng không thể làm ta sợ hãi!”
Sau đó Lạp Phỉ Ni Nhã lập tức quỳ gối trước mặt tượng thần bắt đầu cầu khẩn, khuôn mặt kiên định mà lạnh lẽo cứng rắn.
“Cho dù cậu đã lên cấp truyền kỳ, ta cũng sẽ không bỏ qua giấc mơ cùng con đường trước đó của ta, đến cuối cùng, ta nhất định sẽ chứng minh, khi đó lựa chọn của cậu là sai lầm! Trên thế giới này, thứ chân chính đáng giá bảo vệ chỉ có tinhd yêu cùng chính nghĩa!”
. . .
Khi tin tức Lôi Lâm lên cấp truyền ra, càng ngày càng nhiều thế lực phái sứ giả đi tới Pháp Áo Lan đảo , khiến cảng Sao Kim trở nên càng thêm phồn vinh .
Cùng sứ giả đồng thời còn có đoàn đội thương nhân cỡ lớn, hầu như thương nhân ở hải vực chung quanh đều lựa chọn nơi này tiến hành mậu dịch.
Dù sao, một vị cường giả truyền kỳ bảo vệ, ở thế giới các thần vẫn rất đáng tin.
Đối với thương nhân phổ thông, bọn họ chỉ cần công bằng cùng hoàn cảnh giao dịch an toàn, mà chỉ khi có thực lực đủ mạnh, mới là tiền đề của tất cả những thứ này!
Mà còn có cái gì có thể còn có sức thuyết phục hơn so với truyền kỳ đây?