Chương 1716: Hiểu biết (2)
. .” Biểu hiện của Lôi Lâm rất giống những dê béo cùng khách hàng hào phóng kia: “Được rồi! Chỗ ông có thu phiếu của tài phú thần điện không, vẫn là cùng ta đi lấy kim tệ?”
. . .
Tài phú nữ thần được xưng là mở tài phú thần điện ở khắp các chợ trên đại lục, tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua thị trường lớn như tây mạc, ở trấn nhỏ có một thần điện chuyên môn phục vụ cho các thương nhân.
Sau khi từ thần điện đi ra, Lôi Lâm trực tiếp đuổi lão Kiệt Pháp thiên ân vạn tạ đi, sau đó đi tới một góc đường phố.
“Không ngờ trong tay những kẻ bán hàng rong kia lại thật sự có mấy đồ tốt. . .”
Loảng xoảng! Loảng xoảng! Lôi Lâm trực tiếp đưa tay hất bao lớn lên, những vật phẩm di tích mạ vàng kia rơi tán loạn trên mặt đất, giống như một đống rác vậy.
“Một khối da ma thú cấp độ truyền kỳ, bên trên dường như còn ghi chép vài thứ. . .”
Lúc này Lôi Lâm đang nhìn chằm chằm tấm vải than màu đen bóng mỡ trên tay, trong mắt có tia sáng màu lam không ngừng lấp loé.
Đúng thế, vật mà hắn chân chính coi trọng là tấm vải trên tay bị đối phương xem là vải bày hàng này.
“Cũng không biết lúc trước sao tấm da thú này lại rơi vào tay đối phương, lẽ nào Kiệt Pháp kia thật sự đã từng là một kẻ mạo hiểm sao?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, nhưng cũng không quan tâm phương diện này, nếu hắn đã trả tiền, vậy vật này chính là của hắn , còn Kiệt Pháp làm sao kiếm được thì hắn lười quan tâm.
“Ừm! Chỉ là chất liệu tấm vải này đã đủ giá trị, còn tin tức ẩn giấu bên trên, còn cần chíp phân tích. . .”
Lôi Lâm hiểu rất rõ lịch sử của tây mạc trước đây.
Bởi vì trên thực chất, nơi này đã từng là khu vực trung tâm của ảo thuật sư đế quốc hạch, đã từng cực kỳ huy hoàng ở thời đại Nại Sắt áo thuật, có thổ địa dồi dào cùng rất nhiều nhân khẩu.
Đáng tiếc, sau khi Nại Sắt áo thuật đế quốc tiêu vong, đồng thời sau đó liên mien xảy ra chiến loạn, thậm chí là các thần ra tay, mới khiến tây mạc hoàn toàn biến thành hoang vu.
Nếu không phải vậy thì vị khiêu dược ảo thuật sư tiến hành dị thứ nguyên kia lại dừng phù không thành ở nơi này?
“Từ kết cấu bí tỏa, thì đây dường như không phải đồ mà ảo thuật sư lưu lại, nhưng cũng có sức mạnh lưu giữ siêu phàm. . . Thậm chí có khả năng ẩn chứa huyền bí của một văn minh đã thất truyền. . .”
Hai mắt Lôi Lâm càng ngày càng sáng lên.
Nếu như Kiệt Pháp biết được bí mật của tấm da thú này, e là đối phương sẽ trực tiếp ảo não đến mức đập đầu vào tường tự sát ấy.
Dù nói thế nào, tâm tình Lôi Lâm đạt được bảo vật thật tốt, sau khi từ góc phố đi ra còn tiện thể để tâm kiểm tra đồ vật trên quầy hàng.
Với kiến thức cùng kinh nghiệm hắn, những vật tốt đều không thể thoát khỏi ánh mắt hắn được.
Đáng tiếc, thứ tốt chân chính cũng chỉ có vật kia, sau đó cũng không còn thứ gì có thể khiến Lôi Lâm sáng mắt lên nữa.
. . .
“Ô ô. . . Giúp chúng ta với, ai tới giúp chúng ta. . .”
Mà vào lúc này, một tiếng khóc hấp dẫn Lôi Lâm chú ý , khiến hắn đi về phía trước, dòng người phía trước đã tắc lại, hình thành một vòng tròn lớn, ở giữa còn có tiếng ầm ĩ âm truyền đến , khiến Lôi Lâm giật mình, xẹt tới.
Trong dòng người là một người mạo hiểm ngã trên mặt đất, bên cạnh còn có một bé gái đang gào khóc.
Trên mặt người mạo hiểm kia có nét phong sương, xem ra tuổi đã không nhỏ, lúc này môi đã tái xanh, hiển nhiên là đột phát bệnh tật.
“Đại thúc! Đại thúc! Chú tỉnh lại đi. . .” Bé gái gào khóc đầy bất lực trước mặt đám người vây xem.
“Hẳn là trúng độc, gần sa mạc có rất nhiều độc vật. . .”
Một lính đánh thuê có kinh nghiệm tiến lên, sờ sờ cổ người mạo hiểm đang nằm kia, sau đó vạch mí mắt kiểm tra: “Trừ phi có thuốc giải độc đặc biệt, bằng không ta cũng không có cách nào, cháu biết hắn trúng độc gì sao?”
“Ta. . . Ta không biết, Vi Vi An thật vô dụng, ô ô. . . Đại thúc. . .”
Bé gái nghe vậy thì sững sờ, rồi chợt khóc càng thêm thương tâm lên.
“Ai. . . Dưới tình huống này, trừ phi có mục sư cao cấp đi qua, đồng thời đồng ý triển khai thuật giải độc cấp cao, bằng không. . .”
Người mạo hiểm nhìn một vòng: “Có ai là mục sư cấp cao không?”
Dòng người nhanh chóng tách ra, hiển nhiên là lười chọc phiền toái gì.
Nếu như người chết đi, đội canh gác rất nhanh sẽ tới, đến lúc đó cho dù là đi vào hỏi đều sẽ rất tốn, nói không chừng còn bị những ngục tốt cùng quan chức vô liêm sỉ kia doạ dẫm, dòng người vây xem lập tức tản ra hơn nửa, có vẻ thưa thớt đi rất nhiều.
Người đi đường rộn rộn ràng ràng, làm như không thấy người mạo hiểm hơi thở mong manh nằm trên đất cùng bé gái gào khóc, tràn ngập vr lạnh lùng.
“Em gái! Chúng ta vẫn nên ngẫm biện pháp khác đi. . . Ít nhất cũng phải tìm khách sạn. . .”
Trên mặt lính đánh thuê cũng có ngượng nghịu, hiển nhiên là nhìn thấy vẻ mặt đồng bạn thiếu kiên nhẫn, sau đó tiếng nói chuyện lại hơi ngưng lại, hiển nhiên là nghĩ ra sẽ không có bất kỳ một quán trọ sẽ nhận một người mạo hiểm sắp tử vong để tự chọc phiền phức cho mình.
“Ai. . .”
Nghĩ tới đây, trên mặt lính đánh thuê cũng có cay đắng, đặt một túi tiền nhỏ ở trước mặt bé gái đang gào khóc: “Em cầm lấy để chôn đại thúc đi!”
Sau đó hắn nhanh chân rời đi, đi rất nhanh chóng, giống như đang sợ sệt cái gì.