Chương 1717: Trồng vào (1)
Người đi trên đường cái rộn ràng, phi thường náo nhiệt, hình thành hai thái cực hoàn toàn đối lậ với bé gái đang gào khóc kia hồ.
Đoàn người vây xem liên tiếp tản ra, chuyện tử vong ở sa mạc này bọn họ đã thấy nhiều lắm rồi, hiện tại còn vội vàng đi để kiếm cơ hội phát tài đây, ai có sức mà quản tới đây? Thậm chí có mấy tên lưu manh rõ ràng là còn để ý tới túi tiền và chính bé gái kia.
Dù sao, bán cô bé này cho những con buôn kia, cũng có thể kiếm được không ít tiền.
Tuy rằng bé gái còn đang khóc, tuổi cũng rất nhỏ, nhưng không che giấu được khuôn mặt đẹp đẽ, tin tưởng nhất định sẽ có rất nhiều người yêu thích mặt hàng này.
“Thật là thú vị. . . Chuyện này sẽ phát triển theo hướng nào đây?”
Lôi Lâm ôm hai tay đứng một bên xem trò vui, trong mắt có lãnh đạm, giống một vị thần linh cao cao tại thượng đang giám thị toàn bộ thế giới vận chuyển, cũng không vì vận mệnh của một số cá thể mà lay động.
Đột nhiên, ánh mắt của hắn ngưng lại, nhìn về một hướng khác.
Ở nơi đó, một người khổ tu chậm rãi đi tới.
Vị khổ hạnh tăng này có tóc ngắn màu nâu, trên người có khí chất của khổ hạnh giả, lông mày rất thô, trong mắt dường như có một điểm sáng nhỏ.
Hắn mặc quần áo vải bố, trên quần áo đã đánh không ít miếng vá, có vẻ phi thường rách nát, một cái chân cũng không có giầy.
Trên người hắn còn có mùi thối truyền đến, khiến đám người chung quanh lập tức tách ra một khoảng.
“Khổ hạnh giả? !”
Dưới đáy mắt Lôi Lâm chợt lóe lên vẻ kiêng dè, thực lực đối phương rất mạnh! Thậm chí đã tiến vào cấp bậc truyền kỳ!
Những khổ hạnh giả kia là đối thể mà đám ma quỷ không muốn đối mặt nhất, bọn họ từ chối tất cả hưởng lạc, linh hồn kiên định căn bản sẽ không bị bất kỳ thứ gì ăn mòn.
Nếu như chỉ là một tên truyền kỳ thì chuyện này quả không khác gì trúng số độc đắc vậy.
“Lại là vào lúc này, có một tên khổ hạnh tăng đến đây, chẳng lẽ vẫn liên quan đến phù không thành kia sao?”
Lôi Lâm cau mày, hắn có thể không để vào mắt đội mạo hiểm gần tới cấp độ truyền kỳ kia, nhưng vị khổ hạnh tăng truyền kỳ này hiển nhiên cần chú ý.
Một khi mục đích của đối phương giống như hắn thì khẳng định sẽ khiến kế hoạch của hắn xuất hiện biến số rất lớn.
“Không biết có thể để ta đến thử xem. . .”
Vị khổ hạnh giả này đi tới trước mặt bé gái đang gào khóc, âm thanh khô khốc, giống như trong thời gian rất lâu rồi không uống nước vậy.
“Ô ô. . . Không được, vị lính đánh thuê đại thúc kia nói rồi, trừ phi là mục sư cấp cao. . .”
Vi Vi An gào khóc, nhưng vẫn đưa túi tiền trước đó cho đối phương, hiển nhiên cô bé đã coi vị khổ hạnh giả này là ăn mày.
“Đa tạ cháu! Cô bé tốt bụng, nhưng là ta không thể nhận bất kỳ biếu tặng cùng của cải nào. . .”
Khổ hạnh giả mỉm cười xuống, đi tới trước mặt người mạo hiểm đang hôn mê kia: “Là địa ngục thứ hoa, kịch độc rất thông thường ở sa mạc bên này, nhưng đã trải qua mấy lần biến dị, cho nên mới phiền toái như vậy. . .”
Một vầng sáng ấm áp màu trắng chậm rãi từ trên tay khổ hạnh tăng tản ra, lại chảy vào trong cơ thể người mạo hiểm nằm trên mặt đất.
Dưới ánh sáng chữa trị chiếu khắp, sắc mặt người mạo hiểm kia chuyển biến tốt lên với tốc độ lấy mắt trần cũng có thể thấy.
“Thuật giải độc cấp cao? Không! Đó là thuật phục nguyên! ! ! Là thuật phục nguyên ! ! !”
Cảnh tượng này tự nhiên khiến người đi đường chú ý, sau đó một người tinh mắt lập tức hô lớn lên.
“Ít nhất là mục sư cấp mười chín trở lên, thậm chí là mạnh hơn mới có thể triển khai thần thuật cấp chín. . .”
Người đi đường lập tức đều dại ra, đồng thời phóng ánh mắt đầy kính nể tới vị khổ hạnh tăng kia lấy, đây là sự cung kính đối với cường giả.
Còn mấy tên lưu manh vốn còn có ác ý kia, thấy tình huống không đúng lập tức chạy đi, trong nháy mắt đã biến mất.
“A. . .”
Sau khi maud tím xanh trên môi rút đi, mí mắt người mạo hiểm nhanh chóng động, sau đó chậm rãi mở ra, nhìn bé gái trước mắt: “Vi Vi An, đây là thế nào? Ta hiện tại ở nơi nào?”
“Đại thúc! Đại thúc tỉnh rồi!”
Trên mặt Vi Vi An mang theo giọt nước mắt óng ánh, trực tiếp nhào tới trong lồng ngực người mạo hiểm.
“Lúc trước đại thúc té xỉu ở trên đường, làm Vi Vi An thật lo lắng, là vị gia gia này đã cứu chú!” Vi Vi An chỉ vào khổ hạnh tăng kia rồi nói.
“Đa tạ đại sư!”
Đối với thương thế của mình, người mạo hiểm này còn hiểu rõ hơn bé gái, cũng hiểu rõ nhân vật có thể cứu mình có thực lực cùng phân lượng thế nào, nghe vậy lập tức đứng lên nói lời cảm tạ, đồng thời sờ về phía túi tiền của mình.
Đối với mục sư thần điện, triển khai thần thuật cho tín đồ cũng sẽ thu phí, loại thần thuật cấp cao này càng đắt giá.
“Không cần. . . Cứu sống người vốn là chức trách của nhân viên thần chức chúng ta. . .”
Khổ hạnh tăng mỉm cười lắc đầu từ chối, sau đó tiếp tục lắc lư tiến vào chợ, chỉ là lúc này đx không còn người nào có can đảm xem thường đối phương nữa.
Lúc rời đi, con ngươi tối tăm vẩn đục của khổ hạnh tăng đảo qua vị trí trước đó Lôi Lâm đứng, sau khi thấy không có một bóng người thì trên mặt hơi nghi hoặc một chút.
Đợi đến khi bóng lưng đối phương biến mất ở cuối con đường, người mạo hiểm kia cũng mang theo bé gái rời đi, bóng người Lôi Lâm mới chậm rãi từ trong bóng tối đi ra.