Chương 1746: Mã Lạp (2)
. .” Lôi Lâm đưa ra tên của vị thần linh xui xẻo kia, vị này cũng thuộc vạm vi đối tượng mà đám người này vừa thương nghị nhắc tới.
“Ừm! Cũng phù hợp với kế hoạch vốn có của chúng ta, cũng không xung đột, sau khi ta trở về có thể phát động ảnh hưởng, để cậu gia nhập vào kế hoạch vây công hóa thân Mã Lạp, đương nhiên, bản thân cậu cũng phải đưa ra yêu cầu phương diện này. . .”
Lỵ Liên An gật đầu.
Trong kế hoạch trước đó của cô ta, thần giết chóc Mã Lạp chính là một lựa chọn rất tốt.
Nguyên nhân cũng không có gì khác, thứ nhất là vì Mã Lạp chỉ có thần lực cấp thấp, thực lực yếu nhất, điều này quan trọng nhất, bằng không nếu như gặp phải hóa thân của thần linh có thần lực cường đại, những truyền kỳ này cũng không nắm chắc có thể làm gì được đối phương.
Thứ hai, lúc này Mã Lạp cũng không phải thần linh hệ thú nhân, chỉ là quan hệ minh hữu, sau lưng không có bao nhiêu trợ giúp.
Thứ ba, cũng là nguyên nhân quan trọng nhất chính là đối phương chính là thần linh tà ác! Diệt trừ hắn cũng không có nguy hiểm về danh dự, thậm chí còn có thể thu hoạch được mỹ danh chính nghĩa.
Đồng thời, tín ngưỡng của đối phương phi thường hẹp hòi, ngoại trừ thú hóa nhân ra cũng chỉ có một số dã thú có trí tuệ, sức mạnh có thể điều động cũng không cường đại.
Nhiều yếu tố kết hợp lại như vậy cùng nhau, Mã Lạp gặp bi kịch cũng là chuyện vô cùng bình thường.
Đối với Lôi Lâm, hắn để ý đến thần tính sức mạnh Mã Lạp cũng là rất lâu rồi.
Vốn dĩ với sức mạnh hiện tại của hắn, quy mô tín đồ, còn có lĩnh ngộ đối với quy tắc thôn phệ, nếu muốn ngưng tụ ra một tia thần tính bạo thực hoặc là thôn phệ có thể nói là chuyện vô cùng đơn giản.
Đáng tiếc, sức mạnh hai loại thần tính đều quá rõ ràng, vừa nhìn đã biết là có liên quan đến Bối Lỗ Tắc Ba Bố.
Đối phương vừa rơi vào trạng thái ngủ say, Lôi Lâm lại đột nhiên xông ra, sao các thần linh không sinh ra liên tưởng được? Đừng coi các thần linh là kẻ ngu, trên thực tế chúng nó phi thường thông minh, chỉ là có lúc sẽ bị tâm tình trong thần chức ảnh hưởng mà thôi.
“Bối Lỗ Tắc Ba Bố, còn có các địa ngục đại công khác, đều là đối tượng sau này ta săn giết, nhưng không phải hiện tại. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, âm thầm suy tư.
Mà ngoại trừ sự lựa chọn này, các con đường khác của hắn đều phi thường chật hẹp, dù sao còn phải phù hợp với con đường phù thủy cấp tám mà bản thân lựa chọn.
“Con đường của ta tất nhiên là bao gồm lực lượng tâm tình cùng tà ác của chúng sinh, dùng lực lượng mộng cảnh làm trụ cột nung nấu, cuối cùng chứa đựng thời không quy tắc. . .”
“Trên cơ sở này, lực lượng ma quỷ phù hợp cũng chỉ có giết chóc cùng tử vong. . .”
“Ma quỷ dụ dỗ tất nhiên mang đến giết chóc cùng tử vong, mà sau khi dung hợp lại với nhau sẽ tạo thành nguyên tội cơ bản nhất! ! !”
Bởi mục tiêu hạn chế, vì thế lựa chọn của Lôi Lâm cũng phi thường hẹp, chỉ có hai phương hướng là giết chóc cùng tử vong.
Hai loại thần chức này cũng là sức mạnh phi thường mạnh mẽ, đồng thời thần linh nắm giữ chúng đều không dễ chọc.
Quản lý tử vong là thần linh có thần lực cường đại- tử thần Khắc Lam Ốc, còn có một thần linh khác cũng liên quan cùng tử vong cùng giết chóc là thần mưu sát Hy Thụy Khắc, đây cũng là vị có thần lực cường đại.
Nếu muốn đánh chủ ý tới hai vị thần tính này, Lôi Lâm cảm giác còn không bằng mình trực tiếp đi địa ngục lăn lội đi.
Mà ngoại trừ hai vị này, Mã Lạp cũng có thần chức săn giết, miễn cưỡng tính là có liên quan tới quy tắc giết chóc.
Nếu như nói thần chức hoàn chỉnh đại diện cho lĩnh ngộ 100% sức mạnh quy tắc, vậy thần tính nhiều nhất chỉ là 10%, với thần chức săn giết thì trong này nhất định sẽ bao gồm các quy tắc truy tung, giết chóc, cơ bản có thể có 80%, còn có các quy tắc hỗn độn khác.
Lấy cơ sở này, cho dù là những thần linh mạnh mẽ có thần lực cấp trung trở lên kia, cũng có thể dễ dàng thu được thần tính sức mạnh giết chóc cùng truy tung từ hóa thân đối phương.
Tuy rằng hiện tại đẳng cấp sức mạnh của Lôi Lâm còn kém một chút, nhưng cũng coi như là phù thủy quy tắc, tách rời cùng chuyển hóa ra lực lượng thần tính mà bản thân cần cũng không quá phiền phức.
“Nếu như nhất định phải dựa vào chính mình ngưng tụ ra một tia thần tính giết chóc, cho dù có tín đồ cầu khẩn phối hợp, với điều kiện hiện tại của ta thì còn cần mười năm. . .”
Lôi Lâm trầm ngâm.
Thời gian mười năm lại chỉ có thể thu được thần tính, càng không cần phải nói tới việc đốt thần hỏa, lại mưu cầu thần chức, lên cấp chân thần.
Tuy rằng tốc độ này vẫn rất kinh thế hãi tục, nhưng Lôi Lâm vẫn chưa thỏa mãn.
Từ lần trước gặp Hình Bóng Vặn Vẹo, trong lòng hắn luôn có cảm giác căng thẳng.
Nếu hiện tại đối phương muốn phục sinh, đồng thời ý chí tồn tại mấy chục ngàn năm, khẳng định không chỉ có một đòn bí mật là cấm kỵ ảo thuật trên tay mình, tất nhiên còn có các quân cờ khác.
Một khi chính mình chậm chạp không có động tác, đối phương nhất định sẽ lộ ra lá bài tẩy khác.
Hình Bóng Vặn Vẹo là phù thủy cấp tám cực hạn thượng cổ! Chính mình so sánh với hắn, thì thực sự quá bé nhỏ không đáng kể cùng bị động.
Bởi vậy, lần này hành trình tới bắc địa là cần thiết, cũng cần thu được một tia thần tính giết chóc!
Sau khi chiếm được thần tính, cường giả truyền kỳ cảm ứng đối với tín đồ cũng có thể trở nên càng nhạy cảm, tốc độ tích góp tín ngưỡng cùng thần lực cũng có thể tăng nhanh.
“Từ thần tính giả. . . Lại tới bán thần nhóm lửa thần hỏa. . . Sau đó là giành thần chức, lên cấp chân thần!”
Hệ thống thăng cấp ở thế giới các thần đã hoàn toàn rõ ràng trong mắt Lôi Lâm.