Chương 1747: Cạm bẫy (1)
Rừng cây tối tăm che kín bầu trời, cản lại tất cả tia sáng.
Rất nhiều chạc cây hình thù kỳ quái vắt ngang, hơn nữa vỏ cây già đen kịt, nhìn giống như vô số cánh tay của ác ma cùng ma quỷ, tràn ngập âm u cùng khủng bố.
Nơi này chính là hung địa nổi danh bắc địa—— Ám chi sâm lâm! Sau khi thú nhân đế quốc thành lập đã bị Hắc Huyết bộ lạc thú hóa nhân hoàn toàn chiếm cứ, đối với bất kỳ người ngoại lai nào đều sẽ không chút lưu tình thực hiện nghi thức săn giết.
Thế nhưng hiện tại, một pháp sư mặc áo bào đen đang hờ hững đi lại trong rừng cây, những bán thú nhân cùng với hung thú khác ngẫu nhiên đi ngang qua lại giống như không nhìn thấy hắn, mặc kệ hắn đi qua từ bên người.
“Ám chi sâm lâm, Hắc Huyết bộ lạc a. . . Đã lâu không thấy. . .”
Lôi Lâm nhìn khu vực mơ hồ có chút quen thuộc, cảnh tượng trước đây ở thành Ngân Nguyệt lại nổi lên, cực kỳ sống động.
Đối với sinh mệnh dài dằng dặc như hắn, đây chỉ là ký ức về cảnh sắc nho nhỏ trên hành trình, bởi vậy rất nhanh lại khôi phục vẻ mặt hờ hững.
“Cậu tới chậm rồi!”
Chờ đến lúc khi tới hang động nào đó, bóng người Lôi Lâm giống như xuyên thấu tầng kết giới nào đó, trực tiếp biến mất ở lối vào hang động, sau đó, hắn lập tức nghe được một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên.
Trong hoàn cảnh đen kịt chậm rãi có hai bóng người đi ra, bất ngờ chính là truyền kỳ Đức Lỗ Y A Lực Cổ cùng Lỵ Liên An trước đó đã gặp, cái kia thánh võ sĩ Phái Thôi Khắc cũng ở đây, không ngờ lần trước gặp, bốn người lại đồng thời tiến hành nhiệm vụ, cũng không thể không nói đây là một loại duyên phận.
“Xin lỗi. . . Trước đó cần chuẩn bị mấy dụng cụ. . .”
Lôi Lâm áy náy nói: “Dù sao chúng ta muốn đối phó với một vị chân thần, cho dù chỉ là một hóa thân, cũng cần chuẩn bị vẹn toàn. . .”
Đối với lời giải thích của hắn, những đồng bạn người khác cũng không nói gì, hiển nhiên là đồng ý rồi.
“Nếu chỗ cậu đã hoàn thành thì cũng chỉ còn sót lại bên chỗ Phái Thôi Khắc thôi. . .”
Lỵ Liên An lại có ý riêng nói.
Đúng vậy! Đám tiểu đội truyền kỳ này tụ tập cùng nhau, chính là đang đánh chủ ý tới thần giết chóc Mã Lạp.
Sau hội nghị bí mật lần trước, lại có mấy vị truyền kỳ”ngóng trông chính nghĩa” đột nhiên bị cảm hoá, trong số những người tới tham gia sự nghiệp chính nghĩa còn có rất nhiều khuôn mặt mà Lôi Lâm nhìn thấy ở mật hội.
Tuy rằng biết rõ tâm tư những truyền kỳ này không thuần, nhưng giáo hội cùng ngân nguyệt nữ vương vẫn là chấp nhận bọn họ, dù sao hiện tại trên tay Ngải Lạp Tư Trác đang mưu cầu phục quốc cũng chẳng có bao nhiêu thực lực, cần những cường giả này trợ giúp.
Về phần mục đích của bọn hắn?
Có lẽ ngay cả ma võng nữ thần cùng thần chính nghĩa đều mơ hồ hiểu rõ, nhưng cũng không để tâm.
Dù sao, muốn điều động cường giả truyền kỳ, đương nhiên cần đưa ra thù lao! Cho dù là thần linh đều không ngoại lệ.
Đối với chuyện những truyền kỳ này dám mơ ước thần tính thậm chí thần cách, những thần linh này đều mở một mắt nhắm một mắt, dù sao hiện tại còn cần dùng tới sức mạnh cường giả truyền kỳ.
Còn một phần thần tính cùng thần lực? Trên đại lục, truyền kỳ nắm giữ thần tính cũng không phải không có, nhưng nhiều nhất chỉ tăng cường một chút sức mạnh, hàng trăm hàng ngàn năm sau vẫn không thể phong thần.
Đối với con đường chân thần, thần tính chỉ là bước thứ nhất, tiếp theo là đốt thần hỏa cùng thu được thần chức, đều là chuyện càng khó hơn.
Càng không cần phải nói hóa thân thần linh đâu phải dễ đối phó như vậy, đám người Lôi Lâm có thể may mắn đạt được một tia lực lượng thần tính đã có thể cười trộm rồi.
Dù sao thì tính toán nhỏ của đám truyền kỳ như Lôi Lâm này, hai vị thần linh có thần lực cường đại vẫn tương đối yên tâm.
Nhưng chúng nó không biết lần này trong đội ngũ có một nhân vật đáng sợ trà trộn vào, tất nhiên sẽ khiến kế hoạch lúc đầu của chúng nó thay đổi.
“Rất tốt. Sau khi bố trí xuống ma trận ngăn cách siêu phàm, một phần đặc tính siêu phàm của thần linh hóa thân có thể bị chúng ta phong cấm, cạm bẫy đã bố trí xong, tiếp theo chính là chờ con mồi tự động sa lưới. . .”
Lỵ Liên An nhẹ giọng nói.
Thần linh rất mạnh! Phi thường mạnh! Cho dù là bán thần, cũng có năng lực miễn trừ phép thuật mạnh mẽ. Lần trước Lôi Lâm dùng truyền kỳ ảo thuật thời gian bất động đã không tạo được bất kỳ hiệu quả nào với đối phương, những ảo thuật cấp thấp kia cũng là như thế.
Lần này hạ xuống tuy rằng chỉ là hóa thân, nhưng cũng tương tự sẽ mang theo một tia đặc tính siêu phàm của thần linh, miễn dịch phép thuật cấp bảy thậm chí cấp chín trở xuống hầu như là chuyện tất nhiên, đồng thời còn nắm giữ các loại thân thể tái sinh khó mà tin nổi cùng năng lực cường hóa.
Có thể nói, cho dù bố trí cạm bẫy cùng hậu chiêu thêm nữa, đám Lôi Lâm sắp phải đối mặt với một quái vật kinh khủng là truyền kỳ đỉnh cao!
“Bên Phái Thôi Khắc cũng không thành vấn đề chứ? Cô xác định Mã Lạp sẽ phẫn nộ đến mức phái hóa thân của chính mình xuống sao?”
Lôi Lâm cau mày.
Thần linh hóa thân, hầu như chính là thể hiện cho sức mạnh chân thần ở chủ thế giới vật chất cao nhất, đồng thời hóa thân cùng chân thân cùng một nhịp thở, nếu như hóa thân bị hủy diệt, bản thể cũng sẽ phải gánh chịu đến thương tổn khủng bố.
Hắn thực sự có chút hoài nghi lần này có thể thành công hấp dẫn con mồi ra hay không.
“Nhưng nói ra thì lần này Mã Lạp cũng thật vô cùng xui xẻo đây! Không chỉ bị những truyền kỳ như chúng ta âm thầm mơ ước nhòm ngó, ngay cả giáo hội của thần chính nghĩa cũng sẽ không tha cho nó.