Chương 1774: Chinh phục (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1774: Chinh phục (2)

Theo tâm niệm của hắn, bên người tín đồ phía dưới lập tức có thêm một vầng sáng lĩnh vực màu đỏ sậm.

“Đây là sức mạnh thần linh! Vũ xà thần đang che chở chúng ta!”

La Tân Hán phất tay chém đứt đầu một thổ dân, mà trong quá trình giết choc này, hắn cảm nhận được thể lực của mình vốn đã tiêu hao rất nhiều lại dần hồi phục.

“Loại năng lực này phát huy trong chiến đấu sẽ khủng bố cỡ nào?”

La Tân Hán đưa mắt nhìn bốn phía, lập tức nhìn thấy bọn hải tặc lẽ ra nên kiệt sức đều được rót cho một sức sống mới, có vẻ càng sinh long hoạt hổ, trong lúc chiến tranh, hành động này tạo thành hiệu quả quả thực không gì sánh kịp, thổ dân vốn còn đang lẻ tẻ chống lại lập tức tan vỡ, toàn bộ nơi đóng quân đều rơi vào tiếng gào khóc.

Khi “thần linh” là Lôi Lâm hiện thân, đồng thời biểu diễn ra chính mình che chở, niềm tin cuối cùng của những thổ dân kia rốt cục hoàn toàn tan vỡ, rất nhiều người bắt đầu đầu hàng.

Khói đen đậm và lửa đỏ nhất thời nhấn chìm toàn bộ bầu trời thổ dân bộ lạc…

Khi đến chạng vạng, ánh tà dương chiếu đến trên mặt biển, đỏ sẫm giống như máu tươi.

Lúc này Lôi Lâm đã chuyển đến trong cung điện vốn của vị đại tù trưởng kia, ngồi nghe thủ hạ mình báo cáo.

Bởi vì chỉ là một bộ lạc có mấy vạn người, cái gọi là “cung điện” cũng chỉ là mấy gian phòng đất hơi lớn mà thôi, chung quanh vách tường còn có rất nhiều da lông dã thú diễm lệ trang trí, nhưng so với nơi ở của thổ dân phổ thông, cũng thực sự xem như không sai.

“Lần này chúng ta tiến công hoàn toàn thắng lợi! Tổng cộng đánh giết hơn một ngàn chiến sĩ thổ dân, bắt được hơn vạn tù binh, hải quân của chúng ta chỉ chết mười mấy người mà thôi…”

Y Toa Bội Nhĩ ở một bên nói, trên mặt La Tân Hán cùng La Nại Nhĩ đứng bên cạnh đều có vẻ đỏ lên.

“Đồng thời, bởi đường biển bị chúng ta phong tỏa, những thổ dân kia không chạy được, tin tức tuyệt đối được bảo mật…”

Người nói chuyện là Đề Pháp, có hắn và các tinh nhuệ khác phụ trách chặn lại, những thổ dân kia cho dù muốn phá vòng vây đều là chuyện không thể nào.

“Rất tốt! Tiếp theo chính là chỉnh lý tù binh, tìm tòi toàn đảo…”

Bởi chiến loạn và nhân thủ không đủ, thực chất là còn có rất nhiều thổ dân đều chạy mất, nhưng Lôi Lâm không hề quan tâm.

Dù sao nơi này là một hòn đảo biệt lập, khi đường biển bị hắn khống chế thì những người kia còn có thể trốn tới nơi nào?

“Chuyện cần thiết nhất hiện nay vẫn là thu phục bộ lạc thổ dân này, đồng thời mở rộng tín ngưỡng, thành lập tôi tớ…”

Đối với việc thực dân chinh phục này, kinh nghiệm kiếp trước cho Lôi Lâm rất nhiều ví dụ sẵn có.

Những hải tặc này là tinh nhuệ trên tay hắn, không thể dễ dàng vận dụng, cũng không thể tổn hại nhiều, mỗi lần điều động đều cần giành được đại thắng! Tạo ra ấn tượng chiến thắng mạnh mẽ cho những thổ dân này!

Sau đó, chính là phân cấp thống trị thổ dân, thành lập giai cấp tôi tớ cùng quân trị an.

Đương nhiên, nâng đỡ quý tộc trong đám thổ dân, tạo ra phân biệt, còn có gây xích mích khiến các bộ lạc thổ dân công kích lẫn nhau cũng cần làm, nếu như có dịch bệnh phụ trợ thì tốt hơn rồi.

Bởi thế giới khác nhau, chiến đấu giữa các thần linh cũng phi thường quan trọng, nếu như Lôi Lâm có thể trực tiếp giết chết những vật tổ mà đám thổ dân này tín ngưỡng, vậy hắn muốn bất cứ chuyện gì đều sẽ thoải mái hơn rất nhiều, coi toàn bộ đảo Ban Khắc Khắc Tư là lợn béo cũng là chuyện dễ dàng.

Nhưng những việc này đều là chuyện sau đó, Lôi Lâm vẫn chú ý đến việc làm thế nào để hợp nhất thổ dân ở đảo Kỳ Ngõa Ngõa.

Thời gian vào đêm, gió lạnh mang đến từng tia hàn ý.

Rất nhiều thổ dân bị dây thừng buộc lại cùng nhau, dựa sát vào cùng nhau, hy vọng có thể dựa vào thân thể run rẩy của từng người mang đến chút ấm áp.

Ở trung tâm quảng trường lúc này đang nổi lên lửa trại to lớn, tế đàn ở đây đã sớm bị phá hủy, đổi một tượng thần hoàn toàn mới.

Trên bệ bằng hắc diệu thạch to lớn, là một con cự xà dữ tợn có cánh thịt, nó có móng vuốt sắc bén cùng một sừng cứng rắn, vảy trên người dường như đang tản ra từng tia ánh sáng lộng lẫy, cánh ma quỷ to lớn vắt ngang, trong thụ đồng lộ ra sát ý vô tình.

Đây chính là tượng thần hiện tại Lôi Lâm đang chọn lựa.

Bởi hắn có kiêng kỵ các thần linh, chính hắn tạm thời vẫn không dám đứng ở trước đài, dùng hình tượng Tháp Cách An dực xà là hợp lý.

Lúc này, đông đảo thổ dân bị ép tới trước tượng thần, yêu cầu hành lễ thần phục với tượng thần, đồng thời trước đó còn cần dẫm lên lá cờ có hình hỏa diễm điểu.

Cho dù thổ dân ngu muội như thế nào đi nữa, cũng biết đây là hành động khinh nhờn cùng thần phục, lập tức phát ra từng đợt rối loạn, dù sao làm linh hồn tổ tiên, ảnh hưởng từ hỏa diễm cự điểu không phải nhất thời nửa khắc là có thể tản đi.

Nhưng dù có gây rối đến mức nào, nhiệt huyết của những thổ dân này cũng yên lặng xuống trước đồ đao.

Đối mặt với đám hải tặc không chút do dự giơ đồ đao lên, các thổ dân vẫn sợ hãi rụt rè lựa chọn thần phục, mà sau khi có người đi đầu, động tác của các thổ dân còn lại càng nhanh hơn.

Cùng lúc đó, Lôi Lâm cũng xác thực cảm ứng được rất nhiều tín ngưỡng thổ dân, mang theo sợ hãi.

“Chúng sinh kính nể đối với thần linh, tương tự cũng là khởi nguồn tín ngưỡng sao? Bản chất của chính là giết chóc cùng uy nghiêm a…”

Lôi Lâm chậm rãi thở dài.