Chương 1775: Vũ Xà Thần (1)
Dưới sự uy hiếp từ giết chóc, đám thổ dân đối mặt với ma quỷ cự xà đánh giết linh hồn tổ tiên là hỏa diễm cự điểu vẫn sợ hãi rụt rè lựa chọn thần phục, dâng lên tín ngưỡng của chính mình.
Lực lượng tín ngưỡng khổng lồ mà hỗn tạp mang theo một loại ô uế nào đó không nói rõ được, thông qua tấm võng tín ngưỡng vô hình tràn vào thân thể Lôi Lâm.
“Từ kính nể mà sinh ra tín ngưỡng. . .”
Theo việc hấp thu lực lượng tín ngưỡng, Lôi Lâm cũng càng ngày càng hiểu rõ con đường của các thần.
Khế ước thần nhân chỉ là căn bản, trong này còn cần bỏ thêm sức mạnh của sự kính nể! Một khi đánh mất loại sức mạnh này! Thì tín ngưỡng bất trung cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Mà giết chóc cùng tử vong chính là thủ đoạn tốt nhất để bày ra loại lực lượng kính nể này!
“Nhưng. . . Tín ngưỡng của đám thổ dân quả nhiên có thiếu hụt a. . .”
Cảm thụ loại lực lượng ô uế khổng lồ kia, thậm chí muốn ô nhiễm cả sức mạnh thần tính của chính mình khiến bản chất của mình sa đọa, Lôi Lâm không khỏi cười lạnh.
“Linh hồn bản nguyên của ta chỉ một chút ô uế này mà đòi dính dáng tới?”
Ong ong!
Hoa văn màu đỏ sậm lan khắp toàn thân Lôi Lâm, ác mộng chi nhãn ở giữa trán của hắn mở ra, bắt đầu rửa sạch rồi hấp thu sức mạnh ô uế này, trở thành lực lượng mộng cảnh bản nguyên thuần túy nhất.
“Bàn về khả năng chứa đựng sức mạnh thì lực lượng mộng cảnh tuyệt đối là lý tưởng nhất. . .”
Lôi Lâm nhìn thấy cảnh này âm thầm gật đầu.
Sau khi có bản nguyên linh hồn của thuật sĩ cùng thể chất hấp năng mộng yểm, hắn hoàn toàn không gặp vấn đề gì khi hấp thu tín ngưỡng của những thổ dân này.
“Khổng lồ mà không ổn định, e là còn cần chậm rãi tiêu hóa. . .”
Mà thông qua con đường tín ngưỡng, Lôi Lâm có thể cảm nhận được rất rõ ràng tâm tình e ngại của đám tín đồ này, còn có đại lượng bất ổn.
Dù sao chỉ dùng giết chóc cùng tử vong để ép ra tín ngưỡng, lúc đầu có thể có trình độ này Lôi Lâm đã phi thường hài lòng.
“Tóm lại là ngoại tộc, sau đó lập ra chính sách cũng là một chuyện phiền phức. . .”
Lôi Lâm trong nháy mắt đã nghĩ tới kinh nghiệm huyết lệ kiếp trước. Trải qua thời gian dài cùng rất nhiều án lệ chứng minh, những dị tộc kia cùng ngoại tộc vốn là bạch nhãn lang dưỡng không nổi, dù động viên như thế nào đi nữa nhưng đợi bạn suy yếu thì chúng vẫn sẽ nhào tới mạnh mẽ cắn một cái!
Biện pháp duy nhất đối phó với bọn hắn cũng chỉ có giết chóc mạnh mẽ cùng dọa sợ, không ngừng bóc lột, thậm chí cuối cùng là diệt tộc, hòa huyết mạch của bọn chúng vào bản thân mình.
Ngoài ra, tất cả đều là tà môn ma đạo, còn dễ bị phản phệ.
Sự khác nhau giữa ăn thịt người và bị người ăn chính là đơn giản như vậy!
Nếu như Lôi Lâm chỉ là người lãnh đạo đơn thuần, chỉ sợ cũng phải đưa ra chính sách là tàn sát cùng diệt tộc.
Dù sao ở phương diện nhân số thì hiện tại hắn nằm ở thế yếu tuyệt đối, dù đồng hóa như thế nào cũng là vô dụng. Trong lịch sử đại tộc đồng hóa tiểu tộc đều c có phiền phức, huống chi là lấy nhỏ thắng lớn đây?
Ví dụ như chính sách đầu bạc ưng kiếp trước, nếu không có nhiề huyết lệ thổ dân u như vậy, sao có thể tạo ra thời kỳ huy hoàng của hợp chủng quốc hoa kỳ?
Nhưng sau khi đứng ở góc độ thần linh, tâm thái của Lôi Lâm lại có biến hóa.
Con đường thần linh là con đường siêu phàm, nếu như đứng ở điểm kết thúc thì không thể tiếp tục dùng thị giác phàm nhân.
Mâu thuẫn chủng tộc trong mắt các thần linh quả thực chính là chuyện cười!
Nói một lời tru tâm chính là chỉ cần thổ dân có thể cung cấp cho hắn đủ lực lượng tín ngưỡng, vậy cho dù những thổ dân kia thống trị toàn bộ chủ thế giới vật chất thì có đáng là gì đâu?
Bởi vậy, hiện tại Lôi Lâm đã thoát khỏi lý luận hẹp hòi về chủng tộc, mà là duy trì lý luận tín ngưỡng! Người nào thờ phụng hắn, có thể cung cấp cho hắn càng nhiều lực lượng tín ngưỡng thì hắn đương nhiên sẽ rót vinh quang đến cho người đó.
Nói một cách cẩn thận chính là thổ dân chỉ cần thành kính tín ngưỡng, vậy thổ dân đó vẫn như thường có thể đề bạt đến địa vị cao, thậm chí là mục sư! Giáo chủ, cuối cùng đến giáo hoàng!
Lôi Lâm không khỏi nghĩ đến danh ngôn kiếp trước: Thiên địa bất nhân, coi vạn vật là rơm rác!
Tuy rằng có rất nhiều cách hiểu, nhưng hắn hiểu là thiên địa chí công đối xử với thế gian vạn vật đều bình đẳng, đều là giun dế rơm rạ.
Thần linh ở thế giới các thần cũng có có xu thế chuyển hóa về hướng này.
Nhưng thực sự chí công thì cho đến thời điểm này e rằng chỉ có ý chí của mỗi thế giới mới có thể miễn cưỡng đàm luận được.
Còn nhìn hiện thực hiện tại, vẫn là nhóm hải tặc cùng đoàn tông giáo của Lôi Lâm tín ngưỡng hắn nhiều, ở về sau tiến công chiếm đóng đảo Ban Khắc Khắc Tư cũng cần sức mạnh của đối phương, bởi vậy hiện tại chính sách của Lôi Lâm khẳng định là nghiêng về phía hai đoàn thể này.
Nhưng đề bạt mấy mục sư thổ dân hoặc là thánh nữ để biểu hiện chính mình đối xử bình đẳng, để khích lệ cho đám thổ dân cũng là việc nhất định phải làm.
Thông qua tầm nhìn của thần linh, Lôi Lâm trực tiếp đưa mắt nhìn đến trên quảng trường.
Giết chóc vẫn đang tiếp tục, dù sao không phải mỗi thổ dân đều sẽ tuân theo sợ hãi trong nội tâm.
Trong khi ép buộc tín ngưỡng, tình cờ cũng sẽ có mấy nhân vật anh hùng thức xuất hiện, bọn họ có nữ có nam, có trẻ có già, điểm duy nhất bất biến chính là ánh sáng kiên định trong mắt, còn có quyết tâm thề sống chết đều không khuất phục.
Đối với những người này, bọn hải tặc đều rất đơn giản vung một đao chặt đầu, mặc cho máu tươi chảy đầy trên quảng trường, các thổ dân khác sợ đến mức cả người run rẩy.