Chương 1776: Vũ Xà Thần (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1776: Vũ Xà Thần (2)

Nếu như gặp được nữ thổ dân có khuôn mặt đẹp, thì đó chính là thời khắc để đám nam hải tặc khoe oai, thậm chí còn tỷ thí chém giết những lão nhân cùng đứa nhỏ không muốn phản bội tín ngưỡng để tìm niềm vui.

Đối với những chuyện này, cho dù là Y Toa Bội Nhĩ cũng không ngăn cản.

Tín ngưỡng thay đổi, tất nhiên sẽ phải chảy máu, những kẻ ngay cả việc khuất phục bên ngoài cũng không muốn làm này cũng chỉ đành để bọn hắn đi chết.

Tuy rằng không khuất phục được tinh thần của bọn hắn, nhưng có thể từ từ tiêu diệt, trước khi văn minh còn chưa khai hóa, tàn sát tuy rằng không thể giải quyết vấn đề, nhưng có thể tiêu diệt vấn đề.

Nhưng đợi được dân trí dần được khai hóa thì cách làm này sẽ bị ruồng bỏ.

Đáng tiếc, ở thế giới các thần, cho dù là ở trên đại lục, tàn sát người không cùng chủng tộc cũng không quan hệ đến chính nghĩa, chỉ có mạnh yếu!

“Sau đợt này, cũng không còn kẻ nào cứng đầu nữa, nhưng vẫn có kẻ bề ngoài thì khuất phục, nhưng trong bóng tối mưu đồ gây rối. . .”

Trong măt Lôi Lâm lóe qua một tia hài hước.

Có câu nói, quỳ mãi sẽ quen thuộc, những người này nếu đã khuất phục hắn một lần, vậy sau này sẽ có cách khiến tín ngưỡng của bọn họ chậm rãi chuyển biến, thậm chí kiên định xuống.

Còn âm thầm ẩn giấu? Vậy thì đơn giản hơn, đối với việc tín đồ có thành kính hay không, Lôi Lâm là thần linh còn không cảm thụ ra được sao?

Những kẻ tín ngưỡng nông cạn thậm chí là giả bộ tín ngưỡng kia, tự nhiên cả đời cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể bò đến địa vị cao, thậm chí một khi có dấu hiệu tạo phản thực chất thì sẽ bị tóm ra giết chết, lấy làm gương dọa sợ.

Cứ vừa đấm vừa xoa như thế, không cần mấy năm, Lôi Lâm có niềm tin có thể hoàn toàn thu phục những thổ dân này! Từ đây để bọn hắn khăng khăng một mực!

“Đáng tiếc! Thời gian vẫn chưa đủ. . .”

Lôi Lâm lắc lắc đầu.

“Thờ phụng chủ thần, vứt bỏ ngụy thần, không chỉ là chính các ngươi, ngay cả linh hồn người nhà cũng có thể được cứu vớt. . .”

Vào lúc này, rất nhiều mục sư dự bị mặc mục sư bào màu đen đứng trên quảng trường, động viên những cừu con này.

Trong lúc sinh mệnh đang bị uy hiếp, thường thường cũng thời điểm xuất hiện nhiều lỗ thủng nhất, là thời gian dễ dàng nhất thừa lúc vắng mà vào, không cần Lôi Lâm nhắc nhở, Đề Pháp đã tự động lĩnh hội được điểm ấy, đồng thời bắt đầu sắp xếp mục sư dự bị tới rèn luyện.

Không thể không nói, có đám thần côn này dao động, càng nhiều thổ dân tuyển chọn thờ phụng Lôi Lâm, thậm chí con đường tín ngưỡng cũng trở nên kiên định hơn lên.

“Nếu như. . . Nếu như ta thờ phụng thần linh thì phụ thân ta cũng có thể được cứu rỗi sao?”

Một nữ thổ dân nhút nhát nhìn Đề Pháp trước mặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đen kịt có vẻ thấp thỏm.

“Cha ngươi là ai? Ở nơi nào?”

Trên mặt Đề Pháp mang theo nụ cười ấm áp, trực tiếp ngồi xổm xuống, nhìn bé gái thổ dân trước mặt.

Đối phương có làn da màu vàng nhạt cùng tóc đen, lúc này trên mặt còn có vết tích bùn cùng than đen.

“Cha. . . Cha là dũng sĩ bộ lạc, hôm nay đã chết ở cạnh biển. . .” Bé gái nhút nhát nói.

“Đúng vậy!” Đề Pháp vuốt đỉnh đầu bé gái: “Chủ thần của ta cai quản giết chóc, linh hồn chết trận ngày hôm nay đều ở trong bàn tay hắn, chỉ cần cháu thành kính phụng chủ thân, linh hồn của cha cháu sẽ có một ngày được cứu rỗi. . .”

“Vậy ta tin tưởng!”

Bé gái quỳ gối trước mặt tượng thần thành kính hành lễ, thậm chí trên trán đều hiện lên ra vết bầm cùng vết máu.

“Đại tế ty vĩ đại, ta biết tung tích một đám võ sĩ bộ lạc, bọn họ trốn ở một hang núi trong núi Ba Tạp Lạp, bên trong còn có thiếu tù trưởng của bộ lạc. . .”

Bé gái đi tới trước mặt Đề Pháp, khuôn mặt bình tĩnh khiến Đề Pháp cũng thoáng động dung.

Đám thổ dân rối loạn tưng bừng, hiển nhiên bé gái phản bội làm bọn họ cũng cực kỳ kinh ngạc.

“Rất tốt! Cháu sẽ được khen thưởng vì vì việc này!”

Đề Pháp quay sang nháy mắt với một mục sư bên cạnh, đối phương trực tiếp chạy ra ngoài, báo tin tức quan trọng này cho các thủ lĩnh khác.

Mà Đề Pháp lại dùng vẻ mặt ôn hòa nhìn bé gái thổ dân trước mặt, chỉ là vẫn không đợi hắn nghĩ kỹ phải thưởng gì cho đối phương, hào quang màu vàng đã từ tượng thần Tháp Cách An dực xà bộc phát ra.

“Thần chủ. . .”

Sức mạnh cường đại khiến cho tất cả mọi người ở đây đều quỳ sát xuống.

Dưới thánh quang, tượng thần uy nghiêm giống như sống lại, ánh mắt tràn ngập linh tính trực tiếp nhìn kỹ đến trên người bé gái thổ dân.

“Em thiện lương mà cứng cỏi, nên được ta chúc phúc!”

Tầng tầng kim quang quấn quanh trên người bé gái thổ dân, trên trán cô bé hình thành một dấu ấn màu vàng.

“Tên của cháu!”

Chờ đến khi ánh mắt Lôi Lâm rời đi, thần quang tiêu tan, sắc mặt Đề Pháp ngưng trọng nhìn thiếu nữ thổ dân trước mặt.

“Ta tên làm Ba Ba Lạp! Ba Ba Lạp Mạc Thụy!” Bé gái lặp lại tên của chính mình.

“Cháu được vũ xà thần chúc phúc, bắt đầu từ hôm nay, cháu chính là thánh nữ của giáo hội chúng ta!”

Đề Pháp ôm thân thể nhỏ gầy của Ba Ba Lạp lên trên bả vai: “Nguyện vũ xà thần ở cùng với cháu!”

“Vũ xà thần!” “Vũ xà thần!”

Rất nhiều mục sư hô hoán thần danh của Lôi Lâm, bắt đầu cuồng nhiệt hò hét, mà bầu không khí này, đặc biệt là Ba Ba Lạp quật khởi, khiến trong mắt các thổ dân khác có ánh sáng tên là hi vọng.

Cũng trong lúc đó, Lôi Lâm lập tức cảm nhận được lực lượng tín ngưỡng đến từ thổ dân tăng lên không ít, thậm chí ngay cả con đường tín ngưỡng cũng biến thành càng vững chắc lên.