Chương 1787: Đột kích (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1787: Đột kích (2)

“Chuyện nơi này cứ giao cho ta, các ngươi chỉ cần chú ý đám thổ dân. . .”

Hai luồng tin tức đồng thời truyền cho Đề Pháp cùng Y Toa Bội Nhĩ, sau khi làm xong tất cả những việc này, Lôi Lâm ngẩng đầu lên, đánh giá có khả năng là mình tới đối thủ mạnh nhất của hắn từ khi tới thế giới các thần tới nay.

“Sau khi giết chết chúng nó, toàn bộ Ban Khắc Tư đế quốc sẽ rơi vào ta tay nhỉ?”

Hai mắt Lôi Lâm biến thành màu đỏ, mắt dọc giữa trán trực tiếp nổi lên, hào quang màu vàng xán lạn trên người giống như bất cứ lúc nào đều sẽ bốc cháy lên, loại uy thế cường tuyệt này khiến mấy linh hồn vật tổ đối diện cũng không khỏi phải biến sắc.

“Luật luật. . .”

Linh hồn vật tổ đến đây cũng không nhiều, có lẽ là biết thần tính giả ở trước mặt Lôi Lâm hoàn toàn không có lực hoàn thủ gì, bởi vậy nhữn kẻ đến đây đều có thực lực bán thần, trên người có hào quang đặc biệt của thần hỏa.

Ở trung tâm nhất rõ ràng là một chiếc xe bằng hỏa diễm to lớn, ở trên xe có một tên thổ dân để trần nửa người trên đang đứng, đối phương cầm một thanh trường mâu màu hoàng kim, khuôn mặt kiên nghị lạnh lùng, có khí chất đặc biệt của bậc quân vương, trong mắt bắn ra ánh sáng trí tuệ.

Càng khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc là thớt tuấn mã kéo xe hỏa diễm kia cũng tương tự là một vị bán thần , nhưng lại cam nguyện ở dưới thân đối phương, cam làm vật cưỡi kéo xe.

Mà ở hai bên xe hỏa diễm còn các có một con gấu có bộ lông màu vàng óng và một con bò cạp màu vàng giống như dùng vàng ròng chế tạo ra vậy.

“Bốn vị bán thần ! Đây chính là toàn bộ toàn bộ nội tình tín ngưỡng trên đảo Ban Khắc Tư sao?”

Lôi Lâm không chút khách khí đối mặt cùng đối phương, không hề tỏ ra mềm yếu hay sợ hãi gì.

“Người ngoại lai! Giải trừ ma bệnh ở nơi này! Ta. . . Khai quốc hoàng đế của Tát Táp Đặc Tạp Tư đế quốc, thần Thái Dương, chưởng quản tất cả hỏa diễm cùng núi non sông suối trên mặt đất —— A Khắc Ban còn có thể cho ngươi một cái chết có thể diện!”

Thổ dân bán thần trên chiến xa cầm dây cương ghìm lại tuấn, dùng thổ địa ngữ cao giọng quát lên.

Bởi bán thần có năng lực thông hiểu cố hóa ngôn ngữ văn tự, bởi vậy hoàn toàn không tồn vấn đề hiểu sai ý gì.

“Hả? Lại không bị tín ngưỡng của thổ dân ăn mòn thần trí?”

Lôi Lâm hơi kinh ngạc: “Là bởi vốn là linh hồn thổ dân, sau khi chết lại trở thành anh hùng, dung hợp cùng tín ngưỡng đế quốc làm một thể sao?”

Ngay khi A Khắc Ban uy hiếp, bán thần hùng binh cùng bò cạp màu vàng bên cạnh cũng phát ra tiếng gầm gừ khủng bố.

“Đáng tiếc. . . Cho dù ngươi đã rất cố gắng muốn lĩnh ngộ thần chức, lòng dạ cũng quá cao , nhưng cũng không thể thoát khỏi trói buộc của thổ dân để trở thành chân thần . . .”

Sau khi tỉ mỉ quét hình đối phương, trên mặt Lôi Lâm lại nổi lên mấy phần tiếc hận.

Đối phương rõ ràng có trí tuệ, nhìn dáng vẻ cũng có năng lực cường hóa lĩnh vực của chính mình, nhưng vẫn không thể lên cấp chân thần , con đường này khó khăn cỡ nào!

Dựa theo suy đoán của Lôi Lâm, đối phương chậm chạp không thể thành công có hai nguyên nhân, linh hồn thổ dân vốn thiếu hụt là một mặt, còn mặt kia, chính là lòng dạ A Khắc Ban này quá cao.

Vốn dĩ các thần chức như mặt trời, ánh trăng đã đủ để chống đỡ một thần linh có thần lực cường đại, mà A Khắc Ban còn nghi ngờ không đủ, muốn chuyển lĩnh vực dính đến phương diện khác, trở thành một thần chúa tể!

Với chút tín ngưỡng đáng thương từ đám thổ dân này, căn bản không thể hoàn thành quá trình chuyển hóa thần chức gian nan như vậy, khiến đến hiện tại đối phương vẫn ở cấp bậc bán thần .

Nếu như A Khắc Ban trực tiếp lựa chọn lĩnh vực như thổ địa, dã man thì có lẽ hắn sớm đã có thể phong thần, vậy toàn bộ đảo Ban Khắc Tư cũng không còn vị trí cho Lôi Lâm nữa.

“A Khắc Ban. . . Bất hạnh lớn nhất của người chính là vận may cho ta!”

Lôi Lâm nghĩ rõ ràng điểm ấy giống như trí tuệ vững vàng, ánh sáng tự tin kia rất hiển nhiên đã đâm trúng lòng tự ái của A Khắc Ban.

“Một dị tộc chỉ là thần tính giả! Ngay cả bán thần đều không phải, lấy cái gì để ngăn cản chúng ta!”

Rất hiển nhiên, làm một vị hoàng đế khai quốc, trong tự điển của A Khắc Ban vốn không có từ ngữ như nhường nhịn hay khiêm tốn, trái lại chỉ biết thuận tiện là thế nào, thu lợi nhiều nhất là thế nào.

Hắn vung tay lên, hùng binh hai đầu cùng bò cạp màu vàng lập tức tấn công tới Lôi Lâm.

Mà A Khắc Ban điều động chiến xa loanh quanh ngoài chiến trường, một đoàn ngọn lửa màu vàng không ngừng thả ra ngoài, ở giữa không trung hình thành cảnh đêm rực rỡ, mà tuấn mã cũng là bán thần hí lên, một bóng mờ thái dương lúc ẩn lúc hiện từ phía sau A Khắc Ban bốc lên, dập dờn ra khí thế mạnh mẽ, không chỉ kiềm chế phần lớn tinh lực của Lôi Lâm, càng chuẩn bị bất cứ lúc nào cho Lôi Lâm một đòn trí mạng!

“Chít chít. . .”

Bọ cạp màu vàng kêu không ngừng, mỗi gai nhọn trên đuôi đều mang theo độc tố trí mạng uy hiếp, cường độ vượt xa phép thuật tử vong nhất chỉ của pháp sư.

Mà hùng binh song đầu không ngừng rít gào, năng lực thiên phú không ngừng kích phát, một đầu phụt lên ra hỏa diễm, một cái đầu khác lại cuồn cuộn không ngừng phun ra sấm sét màu xanh lam.

Càng mấu chốt là, hai đại bán thần mở ra lĩnh vực, bắt đầu mạnh mẽ nghiền ép Lôi Lâm.