Chương 1788: Lên cấp (1)
“Đầu hàng đi! Chỉ là so đấu lĩnh vực, ngươi cũng rơi vào thế hạ phong tuyệt đối rồi!”
Ở bên cạnh hai đại bán thần, A Khắc Ban cường đại nhất lại nhàn nhã đi vòng tròn, rất nhiều âm thanh không ngừng truyền vào vòng chiến.
Linh hồn vị hoàng đế này tạo thành bán thần hiển nhiên còn là một vị chiến thuật gia, còn biết sử dụng ngôn ngữ không ngừng đả kích tâm tình của Lôi Lâm.
Đáng tiếc, đối với Lôi Lâm đã trải qua muôn vàn thử thách, ý chí còn cứng rắn hơn đá kim cương thì tất cả khiêu khích của đối phương đều là vô dụng, thậm chí khiến Lôi Lâm nhìn thấu một điểm chột dạ của đối phương.
“Cho rằng ta còn có lá bài tẩy gì sao? Hoặc là kiêng kỵ bối cảnh của ta ở đại lục sao?”
Lôi Lâm đảo mắt một vòng, lập tức hiểu được suy nghĩ của đối phương.
A Khắc Ban này hiển nhiên cũng biết một số chuyện của thần hệ ở đại lục, vì vậy nên vẫn có ngờ vực về thân phận của Lôi Lâm.
Đáng tiếc, lúc này Lôi Lâm chính là một người cô đơn, cho dù có bị giết chết ở đây cũng sẽ không có người tìm đến gây phiền phức cho A Khắc Ban——Ngoại trừ bản thể thuật sĩ của hắn!
“Nếu như điều động thành Âm Hồn, ta đương nhiên có thể diệt sạch bốn bán thần này ở đây, nhưng bí mật này sẽ không giấu được. . .”
Trong mắt Lôi Lâm lóe qua vẻ suy tư, nếu bàn về lá bài tẩy thì hắn tích góp nội tình dày đặc, e là các thần linh đều phải vì thế mà trố mắt ngoác mồm.
Mà phù không thành lúc này tự nhiên cũng dựa theo ý chí của Lôi Lâm chuyển đến giữa hư không trên đảo Ban Khắc Tư, chờ đợi mệnh lệnh của Lôi Lâm.
Phù không thành ở thời điểm toàn thịnh là tồn tại có thể tranh đấu cùng chân thần! Thu thập mấy bán thần còn không phải là chuyện thuận tay sao.
Đáng tiếc, năng lượng gợn sóng mạnh mẽ đồng thời cũng sẽ bị các thần bắt lấy, sau đó sẽ phi thường phiền phức.
“Lĩnh vực giết chóc!”
Bởi vậy Lôi Lâm trực tiếp lựa chọn sử dụng thực lực của bản thân để liều mạng.
Một tầng lĩnh vực giết chóc màu đỏ sậm lấy hắn làm trung tâm bắn ra, ở sân nhà này, hắn đạt được lực trợ giúp mạnh mẽ.
Lĩnh vực màu đỏ sậm mang theo sắc bén cùng sát ý bạo ngược đột nhiên mở rộng, thậm chí đẩy lĩnh vực của hai bán thần ra ngoài, hiện ra cục diện cân sức ngang tài.
“Loại sát ý thuần túy này còn có lĩnh vực sức mạnh. . .”
Trên mặt A Khắc Ban đang ở một bên quan chiến lại hiện ra vẻ suy nghĩ, hiển nhiên là từ lĩnh vực mà Lôi Lâm toả ra đã đạt được dẫn dắt gì đó.
“Là “tinh khiết” sao? Trước đó là do ta quá tham lam. . . Nếu muốn thăng cấp thành chân thần, nhất định cần hoàn toàn nắm giữ sức mạnh một phương diện!”
Trên người A Khắc Ban đạt được gợi ý mơ hồ xuất hiện biến hóa gì đó. Thần khu trở nên càng thêm ngưng tụ —— Có thể không ngừng học tập cùng tiến bộ trong khi đang chiến đấu cùng kẻ địch, đây mới là một mặt kinh khủng nhất của hắn!
Nếu như lần này thật sự để A Khắc Ban chạy thoát trở về, vậy hắn thật sự có khả năng loại bỏ vực hỗn tạp của bản thân, cuối cùng thu được thần chức rồi lên cấp chân thần !
“Đáng tiếc. . . Ngươi không có cơ hội này rồi!”
Lôi Lâm cười lớn, truyền kỳ phép thuật trong tay hầu như là thuấn phát bắn ra.
Lưu tinh bạo!
Phấn toái chưởng!
Lưu tinh bạo xán lạn nổ tung cùng bàn tay to lớn lập tức nhấn chìm hai bán thần, từ trong ánh sáng phép thuật còn có thể thỉnh thoảng nghe được tiếng bọn hắn gào thét, mà Lôi Lâm lại nhảy lên, xông thẳng tới trước mặt A Khắc Ban, trong tay hiện ra một thanh pháp trượng màu vàng.
“Líu lo!”
Trong quang ảnh lấp loé, một con chim khổng lồ phun ra ngọn lửa màu đỏ vàng trực tiếp nổi lên, từ hai phiến cánh chim không ngừng bắn ra hỏa diễm như cánh hoa, mỏ lớn cũng mổ tới A Khắc Ban.
“Linh hồn một con sinh vật thần tính? Đây chính là chỗ dựa của ngươi sao? Ngây thơ! ! !”
Đối mặt với công kích này, A Khắc Ban khẽ cau mày, tuấn mã trước chiến xa đột nhiên phì mũi một cái, hấp thu toàn bộ hỏa diễm vào.
“Nể tình ngươi đã chỉ điểm cho ta con đường, ta sẽ trực tiếp đưa chân linh của ngươi tới tinh giới vậy!”
Hoàng kim trường mâu trong tay A Khắc Ban đột nhiên đâm ra, va chạm với mỏ của hỏa diễm cự điểu.
Keng keng keng. . . Từ trong không khí truyền đến tiếng va chạm nổ tung, sau đó mỏ của hỏa diễm cự điểu bắt đầu giống như pha lê vỡ vụn ra, lộ ra pháp trượng màu vàng óng trong đó. Hóa ra mở chim khổng lồ chính là đỉnh pháp trượng.
“Dù là sức mạnh thần vực hay tích lũy thần lực, ngươi đều không bằng ta. . .”
A Khắc Ban giống như đang thở dài, hoàng kim trường mâu trong tay lại không chút lưu tình đâm vào tinh thạch trên đỉnh pháp trượng.
“Líu lo. . .”
Bên trong tinh thạch, linh hồn một con hỏa diễm cự điểu phát ra tiếng gào thét, sau đó một điểm sáng màu vàng ầm ầm vỡ nát, mà A Khắc Ban lại lập tức cảm giác được không đúng.
“Ha ha. . . Đa tạ ngươi giúp ta đánh tan một tia phản kháng cuối cùng trong linh hồn của con hỏa diễm điểu này, không thì ta muốn thuần phục nó thật sự không thể dễ dàng như thế đấy!”
Quang diễm lóe lên, bóng người Lôi Lâm trong nháy mắt rời đi, lúc này ở trên đỉnh pháp trượng của hắn, hỏa diễm cự điểu đột nhiên nổ tung, lại lần nữa ngưng tụ lại.
Chỉ là so với linh hồn trước đó thì lúc này trong mắt đối phương đã thiếu đi một tia linh tính, có vẻ khô khan hơn.
Một đám hỏa diễm bao vây pháp trượng., sóng năng lượng mơ hồ vượt qua vật phẩm truyền kỳ không ngừng truyền ra.