Chương 1789: Lên cấp (2)
Tất cả những chuyện này hầu như chỉ xảy ra trong nháy mắt, Lôi Lâm lập tức lợi dụng sức mạnh của A Khắc Ban để hoàn toàn thu phục hỏa diễm điểu, đồng thời luyện chế hồng long pháp trượng lại một lần.
“Lúc này hồng long pháp trượng đã không thích hợp nữa, vậy gọi là hỏa diễm quyền trượng đi!”
Lôi Lâm hài lòng đánh giá tác phẩm của chính mình, bởi sử dụng linh hồn thần tính giả, còn có một vị bán thần phụ trợ nên lúc này hỏa diễm quyền trượng tuy rằng không có lên cấp thần khí, nhưng cũng tương tự đã tiến một bước dài trong hàng ngũ vật phẩm đẳng cấp truyền kỳ.
“Thần khí còn cần huyết nhục và thần lực của thần linh mới có thể hoàn thành bước cuối cùng. . .”
Lôi Lâm thở dài nghĩ, nhưng A Khắc Ban ở trước mặt hắn hoàn toạn bạo nộ rồi.
“Tội nhân đáng chết! Lại dám lường gạt ta!”
Kèm theo lửa giận của đối phương, toàn bộ bầu trời đêm trong nháy mắt hình thành một cái phễu khổng lồ, từng tia sấm sét lớn bằng cánh tay màu xanh lam không ngừng rơi xuống.
Đối với A Khắc Ban, bị một thần tính giả trêu chọc, thậm chí đối phương còn sử dụng sức mạnh của chính mình để luyện khí, đây tuyệt đối là một sỉ nhục!
Mà sự phẫn nộ vì hành động bất kính này, chỉ có dùng máu tươi cùng linh hồn của kẻ dám khinh nhờn kia mới có thể cọ rửa sạch sẽ!
“Ta muốn cho ngươi biết, ngươi đã phạm vào một sai lầm thế nào!”
Chiến mã rít gào, A Khắc Ban trực tiếp điều động chiến xa vọt tới, sấm sét trên bầu trời hội tụ theo trường mâu của hắn, trong nháy mắt ngưng tụ ở mũi mâu.
“Gào gừ! ! !” “Chít chít! !” Lúc này, hai bán thần bị Lôi Lâm vây nhốt trước đó cũng đánh tới, ngoại trừ trên người hơi chật vật điểm ra thì không tìm được bất kỳ vết thương nào.
Bốn bán thần vây công, tạo thành sức mạnh cường đại thậm chí khiến không khí chung quanh lập tức bốc hơi lên, hình thành cục diện chân không quỷ dị.
Áp lực của Lôi Lâm lập tức tăng mạnh, sức mạnh từ bốn phương tám hướng mãnh liệt đánh tới giống như muốn hoàn toàn xé nát hắn.
“Quả nhiên, lấy cáp độ thần tính giả đối kháng bán thần, vẫn quá chịu thiệt. . .”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra một nụ cười khổ, sau đó lại biến thành kiên định cùng quyết tuyệt.
“Hiện tại mới biết được điểm ấy sao? Đã quá trễ rồi! Thi thể của ngươi sẽ bị ta đặt dưới hoàng kim vương tọa, trở thành đồ trang sức vĩnh cửu. . .”
A Khắc Ban gầm lên, ba bán thần cùng với nó đồng thời phát ra công kích nhất thời nhấn chìm Lôi Lâm.
Sấm sét, hỏa diễm, kịch độc. . . Các loại sức mạnh xen lẫn thần lực cùng lực lượng lĩnh vực, hình thành một khu vực năng lượng hỗn loạn đầy màu sắc sặc sỡ.
Khí tức trên người Lôi Lâm bỗng dưng yếu xuống, cuối cùng giống như hoàn toàn không thấy đâu.
“Cho dù là ta, cũng không thể đồng thời đối mặt với bốn vị bán thần vây công. . .”
A Khắc Ban thu hoàng kim trường mâu vè: “Đáng tiếc không bắt được phương pháp giải trừ dịch bệnh, nhưng biết được con đường lên cấp chân thần cũng đã không uổng chuyến này. . . Hả? Không đúng! ! !”
Sắc mặt A Khắc Ban trong nháy mắt thay đổi, bởi vì hắn cảm nhận được thế giới nguyên lực giáng lâm.
Ầo ào ào! Bầu trời đột nhiên tối lại, ánh sao và cùng ánh trăng lúc này cũng biến mất, giống như bạo long sấm sét không ngừng cuộn tròn trong đám mây đen, so với sấm sét hiện tại thì sấm sét trước đó A Khắc Ban gọi ra giống như cháu đi thăm ông nội.
“Thế giới bản nguyên giáng lâm. . .Đây là. . . Dấu hiệu lên cấp bán thần !”
Cảnh tượng như thế này, A Khắc Ban cũng đã trải qua một lần, đương nhiên sẽ không tính sai.
Mà ngay khi hắn muốn liều lĩnh đánh gãy quá trình này của đối phương, một luồng sức mạnh cường đại hiện lên, mang theo từng tia nguyên lực ý chí, trực tiếp đẩy hắn cùng ba tên bán thần ra ngoài.
Thần linh chính là con cưng của thế giới, khi lên cấp tự nhiên sẽ được thế giới nguyên lực quan tâm, loại sức mạnh ngăn cách này, bốn người bọn hắn chỉ là bán thần thì không thể đánh vỡ.
Thế giới nguyên lực gào thét, lúc này cũng khiến một số thần linh có thần lực cường đại chú ý.
Tuy rằng đối với bọn hắn thì một vị bán thần lên cấp căn bản không tính là gì, nhưng vẫn có mấy tồn tại chú ý tới Lôi Lâm.
“Cảm giác này. . . Thật sự là bán thần , đồng thời vị trí là ở địa vực man hoang thổ dân ở nam hải, lẽ nào có một linh hồn vật tổ hoặc linh hồn tự nhiên lên cấp?”
Đối với thần linh thì vật tổ giúp thổ dân giống như một đám nhà quê, đồng thời cũng không có sức chiến đấu gì, lại không thể rời đi phạm vi lĩnh vực của tự thân, bởi vậy hoàn toàn không đáng quan tâm.
Vài đạo thần niệm hội tụ trên không trung, sau đó lại giống như người không liên quan rời đi.
Nhưng mặc kệ Lôi Lâm cẩn thận thế nào, danh hiệu truyền kỳ pháp sư trẻ nhất của hắn cũng truyền ra ngoài, để một ít tồn tại chú ý đến hắn.
Đảo Pháp Áo Lan- Trong thần điện của tài phú nữ thần.
Ánh sáng màu vàng lấp loé, sau đó hóa thành một vị nữ sĩ mặc trường bào màu vàng óng hoa lệ ung dung.
“Sẽ không sai, khí tức này là pháp sư kia! Hắn đã lên cấp bán thần ?”
Trong đôi mắt màu vàng có ý cười: “Thú vị! Chỉ sợ danh hiệu thiên tài của hắn lại một lần vang vọng toàn bộ đại lục. . .”
“Người đâu!” Nghĩ tới đây, vị nữ sĩ tóc vàng này uy nghiêm lên tiếng.
“Chủ thần!”
Mấy mục sư của cải dồn dập quỳ sát xuống, lắng nghe thần dụ của nữ thần.