Chương 1793: Thần thuật (2)
. . Dù sao, ngoại trừ đẳng cấp thần thuật không đủ cao ra thì bán thần cùng thần linh chân chính cũng không có gì khác, thậm chí ở thời kỳ mới thành lập vì lôi kéo danh vọng nên sẽ cho các tín đồ lợi ích phong phú. . .”
Cũng chỉ sau khi đạt đến bán thần mới có cơ sở để bắt đầu thành lập giáo hội, Lôi Lâm rõ ràng đã vượt mức, thì thật sự không thể thuận lợi như vậy.
Mà đến hiện tại, giáo hội của hắn cũng coi như có nền móng vững chắc, có thể thử nghiệm tranh cướp tín ngưỡng cùng cá thần linh khác.
Đối với bán thần như bọn hắn, ở thế giới các thần có một cách gọi chuyên môn—— Ngụy thần, chính là chỉ có thể ban tặng thần thuật, đáp lại cầu khẩn của tín đồ, nhưng bản thân vẫn chưa phải tồn tại chân thần .
Loại ngụy thần này cũng là đối tượng đả kích thần bảo vệ Hải Mỗ cùng với giáo hội.
Nhưng hiện tại địa bàn cơ bản của Lôi Lâm vẫn ở trên đảo Ban Khắc Tư, đối với chuyện này tự nhiên không có gì phải sợ sệt.
Những giáo hội của ngụy thần trên đại lục kia mới gọi là thê thảm, thậm chí bị giáo hội Hải Mỗ bức ép có khả năng phải trốn vào lòng đất, các thần linh ở trận doanh thiện lương đều né đi.
Biến hóa kịch liệt trong nháy mắt kết thúc, mặc dù đối với Lôi Lâm thì thời gian có vẻ trôi qua rất lâu, thế nhưng với bốn vị bán thần như A Khắc Ban chuyên môn chờ đợi bên ngoài nguyên lực chi triều thì quá trình Lôi Lâm lên cấp cũng chỉ là chuyện ngăn ngắn mấy phút.
“Hắn đi ra ngoài rồi!”
A Khắc Ban ngưng trọng nhìn chằm chằm vào bóng người sau khi nguyên lực thuỷ triều tản ra.
Lúc này trên người Lôi Lâm khoác một áo bào trắng dùng thần lực biến thành, tuy rằng không hề có sự khác biệt lúc trước, nhưng trên người lại có thêm một luồng uy nghiêm to lớn, còn có khí tức thần hỏa chuyên môn thuộc về bán thần, nhưng không thể làm giả được.
“Ngươi quả nhiên rất được biển nguyên lực quan tâm!”
A Khắc Ban nhìn Lôi Lâm, trong mắt đầy nghiêm nghị cùng… Đố kị không che giấu nổi!
Song đầu sư tử ở bên cạnh hắn và bọ cạp hoàng kim cùng với tuấn mã hỏa diễm cũng giống như thế.
“Ta là cự xà thôn phệ. . . Chúa tể giết chóc, chủ nhân tất cả ma quỷ. . . Vũ xà thần —— Khố Khố Nhĩ Khảm!”
Sức mạnh thần tính lóe qua trong mắt Lôi Lâm, hắn cũng không quan tâm bốn vị bán thần đối diện, mà là phát ra lời tuyên ngôn nghiêm túc.
Một bóng mờ to lớn cũng hiện lên trên bầu trời Hi Vọng Bảo, tuyên cáo chủ quyền cùng uy năng của Lôi Lâm!
Sau khi lên cấp bán thần, hắn rốt cục có thể vứt bỏ trói buộc khi thực lực nhỏ yếu, dùng hình thái chân chính để đối diện với tín đồ của mình.
“Chủ thần! Ngài là chúa tể linh hồn ta, cứu rỗi thế gian. . .”
Thời khắc này, rất nhiều mục sư cầu khẩn xong lại ngạc nhiên phát hiện trong cơ thể mình đột nhiên có thêm mấy thần thuật, những thần thuật này giống như phép thuật vị vậy, chỉ cần một ý nghĩ là có thể trực tiếp dùng được.
Tình huống như thế, cho dù là người ngu muội thế nào đi nữa cũng biết vũ xà thần Khố Khố Nhĩ Khảm đã đột phá cực lớn, nhất thời cùng nhau hoan hô lên.
Mà đoàn mục sư khổng lồ trong nháy mắt thu được sức mạnh đủ để trấn áp tất cả.
Tuy rằng thần thuật so với phép thuật thì vẫn có thiếu hụt, nhưng huấn luyện mục sư so với bồi dưỡng pháp sư thì dễ dàng và học cũng nhanh hơn nhiều, đồng thời quy mô cũng vượt xa.
Mà loại sức mạnh thần thuật này, đối với các thổ dân khác cũng là lực chấn động cực mạnh.
Có thể nói, dù trước đó A Khắc Ban còn có bố trí ở thế gian thì mưu kế của hắn cũng nhất định sẽ thất bại.
Đông đảo lời hoan hô, còn có làn sóng lực lượng tín ngưỡng sôi trào mãnh liệt, nhất thời hình thành một sóng thần lực lớn bên người Lôi Lâm.
“Không được! Sau khi trở thành bán thần, nơi này đã là sân nhà của hắn, chúng ta lùi. . .”
Làm linh hồn vật tổ có thiếu hụt là bị trói buộc, vị bán thần A Khắc Ban này cũng có nhước điểm như các linh hồn vật tổ khác, một khi rời đi phạm vi tín ngưỡng của chính mình thì sức mạnh sẽ không ngừng giảm bớt, đồng thời còn bị lĩnh vực của các thần linh khác áp chế.
Khi Lôi Lâm vẫn là thần tính giả, nhước điểm này còn không quá rõ ràng, nhưng hiện tại hắn đã là bán thần, khi chiến đấu cùng đẳng cấp thì điểm yếu này lập tức phát huy ra hiệu quả khủng bố.
A Khắc Ban vốn còn ảo tưởng có thể dùng bốn bán thần đè Lôi Lâm xuống, nhưng bây giờ nhìn thấy thực lực chân của Lôi Lâm thì cho dù là vị khai quốc đại đế thổ dân này, trong lòng cũng không khỏi hiện ra sợ hãi.
“Xâm phạm thần vực của ta, hiện tại còn muốn rời đi? Không phải là quá trễ rồi sao?”
Lĩnh vực giết chóc mở ra, nhuộm toàn bộ bầu trời thành màu đỏ như máu.
Sau khi đạt tới bán thần, lĩnh vực vốn mạnh mẽ cũng phát huy ra sức mạnh chân chính!
“Ta chưởng khống giết chóc! Chất lỏng thần huyết đều sẽ cung cấp sức mạnh của ta! Thần kêu khóc đều sẽ cung cấp sức sống cho ta. . . Xương cốt của ngươi sẽ trở thành quyền trượng của ta, con ngươi của ngươi sẽ trở thành minh châu cho ta. . .”
Trong tiếng tán ca, lại giống như tuyên cáo nguyền rủa, bóng người Lôi Lâm trong nháy mắt đi tới trước mặt sư tử song đầu.
“Hống hống!”
Lúc này sư tử hai đầu bán thần tự nhiên cũng biết nguy hiểm, từ trong thần hồn truyền đến điên cuồng, sóng trùng kích tràn ngập thần lực từ sư tử hau đầu dâng trào ra.