Chương 1794: Chú sát (1)
Keng! Chủ thể gặp công kích, trường lực thần tính tự động phát động!
Dưới nhắc nhở của chíp, từ trên người Lôi Lâm đột nhiên hiện ra một tầng trường lực vô hình vặn vẹo, loại bỏ đi hơn một nửa sóng trùng kích từ sư tử hai đầu.
Một phần sức mạnh khi đối mặt với thần khu của Lôi Lâm căn bản không có một chút ảnh hưởng nào, ngay cả áo choàng đều không tổn thương được nửa phần.
“Trường lực thần tính? Xem ra thần linh chiến đấu với nhau lại càng nghiêng về thần lực cùng thần tính, còn so đấu cả thần cách sao?”
Ánh mắt Lôi Lâm lấp lóe, mặc kệ công kích của sư tử hai đầu, vốn dĩ hắn cũng có thủ đoạn ứng đối, trường lực thần tính xuất hiện để hắn bớt được rất nhiều công sức.
Trong tiếng gầm gừ của sư tử hai đầu, A Khắc Ban cùng hai bán thần khác lập tức nhìn thấy một cảnh tượng suốt đời khó quên.
“Đi ra cho ta. . .”
Mặc kệ công kích của sư tử hai đầu, Lôi Lâm đi thẳng tới trên lưng có bộ lông dày của đối phương, hai tay như lợi trảo xé ra phòng ngự từ da lông cùng bắp thịt, khiến thần huyết màu vàng bắn ngang giữa không trung.
Bạch!
Tay phải hắn trực tiếp trảo xuống trên lưng sư tử, sau đó trong tiếng gào thét khủng bố của sư tử đột nhiên rút tay! Rút ra một xương sống mang theo thần huyết màu vàng!
Cho dù là bán thần, thân thể cơ bản đều do thần lực tạo thành, lần này cũng bị trọng thương.
Dù sao, cấu tạo thân thể cũng là cần tiêu hao lượng lớn thần lực, trước đó Lôi Lâm ở trong biển nguyên lực quan tâm nên chút tiêu hao này sẽ do thế giới các thần gánh chịu, nhưng chuyện tốt như thế chỉ có một lần khi lên cấp mà thôi.
“Máu tươi của ngươi sẽ cung cấp sức mạnh cho ta!”
Trong vô số lời cầu khẩn qua lại dập dờn trong lĩnh vực giết chóc, giống như lời chú giải chính xác nhất cùng đệm nhạc.
“Xương cốt của ngươi sẽ trở thành quyền trượng của ta! Mắt ngươi sẽ trở thành minh châu trên quyền trượng!”
Theo tiếng ngâm xướng của Lôi Lâm, thân thể sư tử hai đầy vốn bị trọng thương run lên bần bật, bốn quái trảo khủng bố từ giữa hư không trực tiếp đặt vào bốn con ngươi của mình.
Những quái trảo đột nhiên xuất hiện này có bề ngoài màu xanh đen, da dẻ khô héo không khác nào vỏ cây, bên trên càng là có từng bùa chú dấu ấn kỳ dị, trình độ tinh vi so với phù văn của ảo thuật sư vi còn cao hơn một bậc.
“Hống hống. . .”
Bốn quái trảo đột nhiên đè xuống , khiến cho sư tử hai đầu phát ra tiếng rít gào đầy đau đớn.
Sau đó, bốn con ngươi của nó lập tức mạnh mẽ bị móc đi, bay đến trong tay Lôi Lâm.
“Linh hồn ngươi. . . Sẽ trở thành cội nguồn lực lượng cho thần khí mới của ta!”
Lôi Lâm nhìn kỹ đối phương một chút phun ra câu tế ngôn cuối cùng.
Ầm!
Ngọn lửa màu vàng đầy trời, hòa tan xương sống của sư tử, hình thành một thanh quyền trượng ngăn ngắn, mà con ngươi sư tử ở giữa không trung không ngừng thu nhỏ lại, khảm vào đỉnh đoản trượng, hóa thành bốn viên minh châu màu sắc khác nhau.
Sau khi Lôi Lâm nguyền rủa câu cuối cùng, toàn bộ thế giới đều giống như thoáng bất động, sức mạnh vô hình giam cầm sư tử, trực tiếp kéo đến trước mặt Lôi Lâm.
“Thiêu đi!”
Một ngọn lửa màu đen trong nháy mắt bao vây toàn thân sư tử. Ở bên trong mơ hồ có thể nhìn thấy linh hồn vật tổ có dáng vẻ một con sư tử đang bị mạnh mẽ rút ra, rồi rót vào quyền trượng.
Ngọn lửa màu vàng không ngừng thôn phệ thi thể của đối phương, cuối cùng chảy vào trong thần hỏa.
Băng! Ngọn lửa màu vàng kia không ngừng ảm đạm đi sau khi sư tử tử vong, cuối cùng tự mình dập tắt, ẩn chứa năng lượng cường đại khiến Lôi Lâm cũng không dám bất cẩn chút nào.
Răng rắc!
Một tia sấm sét màu trắng xẹt qua trên bầu trời, giống như đang tiễn đưa vị bán thần ngã xuống này, mà lúc này đám A Khắc Ban mới phản ứng lại.
Chỉ là lúc này bọn hắn tình nguyện bản thân đang nằm mơ, đám bọn hắn vừa nãy nhìn thấy cái gì? Một vị bán thần ! Có cùng đẳng cấp thần linh như Lôi Lâm lại dễ dàng bị giết chết như giết gà làm thịt dê. Thậm chí thần khu còn bị chế tạo thành thần khí!
Tất cả đều xảy ra quá nhanh, đợi đám bọn hắn vừa nghĩ đến muốn đi cứu viện thì sư tử hai đầu đã biến thành thi thể.
Lúc này Lôi Lâm cũng không quan tâm những bán thần kia, mà là nhìn quyền trượng khảm nạm bốn viên minh châu trên tay: “Ừm! Bởi vì sử dụng bán thần luyện chế, bởi vậy còn không được xưng là thần khí hoàn chỉnh, nhiều nhất chỉ là bán thần khí mà thôi, nhưng làm tín vật cho giáo hoàng sử dụng ở thế gian đã thừa sức. . .”
“Tiếp theo. . . Là đến lượt các ngươi. . .”
Lôi Lâm nghiêng đầu thoáng nhìn, sát cơ trong mắt lộ rõ không thể nghi ngờ.
“Chít chít!”
Bọ cạp hoàng kim phát ra tiếng kêu to vang dội, trực tiếp hóa thành một đợt gió màu đen biến mất. Nó chạy đi cực kỳ cấp tốc, khiến sắc mặt A Khắc Ban càng thêm khó coi hơn!
Minh hữu kiêm thủ hạ đắc lực của hắn lại bị Lôi Lâm dùng một ánh mắt doạ chạy.
“Đây không phải sức mạnh bán thần! Rốt cuộc ngươi là ai?” Chỉ nhìn hư không bên người mình bị mơ hồ khóa chặt, A Khắc Ban rất sáng suốt từ bỏ dự định lẩn trốn. cắn răng hỏi Lôi Lâm.
“Ta sao? Ta là vũ xà thần Khố Khố Nhĩ Khảm! Đại xà thôn phệ tất cả, chưởng quản giết chóc trên thế giới, đương nhiên, ngươi cũng có thể gọi ta là Lôi Lâm!”
Lôi Lâm cười cợt, đi tới trước mặt A Khắc Ban, cảm giác ngột ngạt mơ hồ khiến tuấn mã bán thần dưới thân A Khắc Ban cũng phát ra tiếng kêu đầy bất an.