Chương 1810: Gặp mặt (1)
Cửa lớn màu vàng sậm của cung đình kéo ra, lộ ra phòng lớn trong kiến trúc không có một bóng người.
Thảm nhung dê trắng noãn giống như hoa tuyết lót trên mặt đất, màn che tươi đẹp màu đỏ; nơi góc viền mang theo hoa văn màu vàng, giống như thác nước từ cửa sổ sát đất to lớn buông xuống ở bốn phía như thế.
Đây là phòng nghị chính của đế quốc, vào ngày thường chỉ có là trí giả bác học, quan lại gian trá ở đây công kích lẫn nhau, từ đó sinh ra âm mưu cùng ánh đao huyết ảnh trong bóng tối, cảnh vật đơn thuần không có khả năng biểu đạt.
Trong không khí là mùi hương cá nhà táng đặc biệt, huân hương nồng nàn say lòng người dường như khiến tâm linh Tả Na trở lại quá khứ, đã biến thành tiểu thư quý tộc mười mấy tuổi ngây thơ kia.
Thời gian Lôi Lâm quản lý vương đô không bao lâu, nhưng trong cung điện này dường như lại mang theo một luồng lịch sử ý nhị đặc biệt, trong không khí dường như tích lũy một vẻ tang thương hơn mấy trăm ngàn năm.
Trong hương vị đặc biệt này, cho dù là ý chí cấp bậc giáo chủ của Tả Na cũng không khỏi hoảng hốt.
Đạp đạp!
Mà trong nháy mắt khi phòng ngự tâm linh của cô ta xuất hiện chỗ hổng, một bước chân vững vàng đột nhiên truyền vào tai Tả Na, giống như môt thanh búa lớn, hung hăng gõ lên bức tường đã có mấy lỗ thủng.
Trong mắt Tả Na xuất hiện một bóng người chậm rãi đi vào điện.
Đối phương mặc trường bào màu trắng, cắt may cực kỳ vừa vặn, từ bước đi và tư thế là có thể thấy được sự tự tin mạnh mẽ, bởi quay lưng lại nguồn sáng nên Tả Na khó có thể nhìn rõ ràng mặt của đối phương, chỉ cảm giác từ trên người đối phương dường như đang không tản ra —— ánh sáng!
” Sứ giả đến từ giáo hội tài phú nữ thần trên đại lục —— Kim tệ mục sư Tả Na, tham kiến vương giả điện hạ chinh phục vĩ đại. . .”
Trong lòng Tả Na đã xác nhận thân phận đối phương, cúi người chào thật sâu để biểu thị kính ý.
“Không cần khách khí! Dù sao trước đó chúng ta còn từng gặp mặt mấy lần. . .”
Giọng nói của đối phương và cả vẻ bề ngoài đều lộ ra vẻ trẻ tuổi, đồng thời còn khiến Tả Na căn bản không thể quên, cô ta bỗng nhiên ngẩng đầu. Lần này rốt cục đã nhìn rõ ràng tướng mạo của Lôi Lâm.
“Quả nhiên là ngươi!”
Trong ngữ khí của Tả Na có vẻ tự tin xác nhận, cũng có vẻ kinh hãi không giấu được.
Mặc dù đối phương là pháp sư truyền kỳ, nhưng Tả Na cũng không ngờ được là đối phương lại trực tiếp mang theo một đám hải tặc, công lược toàn bộ thổ dân của một đế quốc.
Mà càng mấu chốt là. . .
“Cảm giác này. . . Thần tính giả! Không! Là bán thần! Chỉ có bán thần, mới có thể cho ta áp lực cường đại như thế!”
Một giọt mồ hôi lạnh từ gò má Tả Na nhỏ xuống, giống như đối mặt cùng thần linh đối mặt đều là khinh nhờn rất lớn, khiến cô ta không thể không một lần nữa khôi phục tư thế hành lễ, mà nội tâm lại đang điên cuồng rít gào.
“Hơn hai mươi tuổi là pháp sư truyền kỳ? Không! Hiện tại đã là bán thần , sao có thể có chuyện đó?”
Dù sao Tả Na đã từng qua lại rất nhiều giáo hội, kinh nghiệm giáo chủ phong phú, nên rất nhanh đã khôi phục yên tĩnh.
Dù sao, ở thế giới các thần, chuyện người bình thường chó ngáp phải ruồi một bước lên trời cũng không phải là không có, ví dụ như thần mưu sát Hi Thuy Khắc có thần lực cường đại, người này khi còn là phàm nhân cũng chỉ là một đạo tặc bình thường thôi, nhưng vận may nhặt được thần cách cùng thần khí của thần linh đã ngã xuống, một bước lên trời trở thành thần linh có thần lực cường đại!
So với đối phương, tiến bộ lúc này của Lôi Lâm tuy rằng cũng kinh thế hãi tục, nhưng cũng không tính là gì.
So với thần mưu sát Hi Thuy Khắc, Lôi Lâm lại không quá để ý, loại thần linh gặp may mắn này ngoại trừ thần cách bổ trợ ra thì hầu như không có thứ gì, bởi vậy cũng dễ dàng bị sức mạnh ảnh hưởng cùng khống chế. Hiện tại đã là nửa người điên, không tính là kẻ địch mạnh mẽ gì.
Đồng thời, trước đó Lôi Lâm đã sớm mạnh mẽ đắc tội với đối phương một lần. Giết một tên cường giả truyền kỳ trong giáo hội của bọn hắn, thù hận lớn đến mức không thể hóa giải, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Lôi Lâm lựa chọn lĩnh vực giết chóc.
Thích hợp là một mặt, mặt khác chính là hắn đã sớm đắc tội với Hi Thuy Khắc rồi, cũng không sợ lại thêm một lần nữa.
So với người này, đi khiêu chiến một thần linh có thần lực cấp trung vốn không thù không oán gì—— Ôn dịch nữ sĩ có vẻ thật sự có chút bỏ gốc lấy ngọn, đồng thời thần chức bệnh tật có phạm vi ứng dụng ít hơn giết chóc quá nhiều, cũng không có tiềm lực phát triển.
Dùng thần niệm để suy tính thì thời gian không tốn bao nhiêu cả.
Ở bề ngoài, Lôi Lâm đứng ở trước mặt Tả Na hầu như không hề dừng lại, lên tiếng hỏi: “Tả Na! Ý đồ đến của ngươi là gì?”
Lúc này Lôi Lâm đã là bán thần ! Trên người có uy nghiêm đặc biệt thuộc về thần linh! Đối mặt với uy nghiêm thế này, Tả Na hầu như suýt chút nữa đã quỳ xuống.
“Ta mang theo thành ý của chủ thần mà đến!”
Nhưng dù gì thì cô ta cũng là mục sư của Ác Kim nữ sĩ. Một tia sáng thần lực từ trong thánh huy trước ngực cô ta nổi lên, tản ra sức mạnh giúp Tả Na miễn cưỡng chịu đựng.
” Thành ý của Ác Kim nữ sĩ?”
Lôi Lâm nhìn một mục sư giáo chủ phía trước, trong đôi mắt màu vàng óng lóe qua ý cười cân nhắc.
Từng có lúc, khi đối mặt với loại cấp bậc giáo chủ này, thiếu niên còn cần cẩn thận suy nghĩ, cân nhắc lợi và hại, thậm chí không thể không nhường ra một phần lợi ích của bản thân để lôi kéo đối phương.