Chương 1811: Gặp mặt (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1811: Gặp mặt (2)

Nhưng hiện tại, Tả Na lại chỉ có thể thấp kém nằm rạp trước mặt mình, khẩn cầu thiện ý từ chính mình.

Giới hạn giữa thần và nhân luôn rõ ràng như vậy, cũng làm người mê say như thế!

Loại trầm mặc ngắn ngủi này khiến Tả Na cho rằng Lôi Lâm có ý động, lập tức mở miệng.

“Ta đã quan sát qua, trữ lượng kim ngân ở trên đảo Ban Khắc Tư phi thường phong phú, con dân của ngài thậm chí còn xa xỉ dùng vàng ròng làm trang sức, những thứ này chỉ cần có thể vận chuyển về đại lục, không! Cho dù chỉ là một phần mười, là có thể thu được lợi nhuận khó có thể tưởng tượng! Của cải tích lũy thậm chí có thể một lần nữa thành lập mười toà thành thị tương tự thành Pháp Áo Lan. . .”

Không thể không nói, ở trước mặt lợi ích to lớn, những mục sư của tài phú nữ thần đó hoàn toàn thay đổi sắc mặt, có thể vứt bỏ khiếp nhược, cho dù là ma quỷ cùng ác ma cũng dám giao dịch.

Lúc này, đối mặt với bán thần là Lôi Lâm, trong mắt Tả Na dường như cũng bốc lên lửa cháy hừng hực, từ cái miệng anh đào đẹp đẽ nhỏ nhắn phun ra lời mê hoặc ma quỷ.

“Thông thương? Chuyện này cũng có thể cân nhắc. . .”

Lôi Lâm ở bề ngoài ứng phó Tả Na, trong lòng lại có suy nghĩ khác.

“Cạm bẫy sao?”

“Nhưng. . . Trận doanh của Ác Kim nữ sĩ có khả năng sẽ giữ nghiêm trung lập, lần này chỉ đơn thuần coi trọng đảo Ban Khắc Tư, hay là còn có tiềm lực của ta nữa?”

Đả kích ngụy thần! Đó là công tác của giáo hội Hải Mỗ, xưa nay Lôi Lâm chưa từng nghe nói những mục sư tài phú đó chủ động ôm đồm việc này.

Dù sao những mục sư tài phú đó bị kim tệ làm cho hoa mắt, chuyện âm thầm giao dịch cùng ma quỷ thậm chí ác ma có thường xuyên bị lộ ra, tuy rằng cuối cùng đều chứng minh chỉ là một số lời đồn vô căn cứ mà thôi, nhưng Lôi Lâm vẫn nhạy bén nhận ra được tính chân thực trong đó.

So sánh ở ma quỷ cùng ác ma, ngụy thần cũng không tính là đặc biệt tà ác hỗn loạn?

Đồng thời, tuy rằng lúc này tài nguyên của đảo Ban Khắc Tư đủ để tự cấp tự túc, nhưng nếu như có thể có mạng lưới mậu dịch từ đại lục truyền máu thì tốc độ khôi phục hẳn là cũng có thể càng nhanh hơn một chút, đồng thời cũng cung cấp càng nhiều lực lượng tín ngưỡng cho Lôi Lâm.

“Loại mậu dịch này ta có thể chấp nhận, chuyện cụ thể thì ngươi có thể đi tìm Đề Pháp hoặc Y Toa Bội Nhĩ để trao đổi. . .”

Lúc này Lôi Lâm đã không giấu diếm gì quan hệ giữa mình cùng giáo hội Cự Xà.

Hoặc là nói cho dù bị đám thần linh phát hiện chính mình chính là vũ xà thần Khố Khố Nhĩ Khảm, dường như cũng không tính là gì.

Thần linh ở chủ thế giới vật chất có mấy hóa thân thậm chí thân phận ngụy trang, ở trong lịch sử xuất hiện quá nhiều.

“Ngoài ra, chủ thần của ta còn có mấy yêu cầu nho nhỏ, nếu như điện hạ có thể làm được, chủ thần của ta khẳng định đồng ý trả giá nhiều thứ có thể ngài cảm thấy thoả mãn. . .”

Việc thông thương trước đó rõ ràng chỉ là một danh nghĩa, đến tận hiện tại Tả Na mới nói ra ý đồ chân chính của mình.

“Ồ? Thú vị đấy, ngươi nói trước đi. . .”

Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình, khóe miệng hiện ra vẻ tươi cười.

. . .

Chỉ chốc lát sau, Tả Na đạt được vật mình muốn lại lặng yên rời đi, chỉ để lại một mình Lôi Lâm ở bên trong cung điện.

Ánh sáng thần tính lóe lên trong mắt, Lôi Lâm nhìn bóng lưng Tả Na rời đi, trong mắt có vẻ thương hại.

Cho dù là tài phú nữ sĩ, cũng cần tuân thủ một số minh ước cùng quy tắc ngầm của các thần, rất nhiều chuyện không làm nổi cũng không thể làm.

Mà giao dịch cùng ngụy thần, đương nhiên cũng thuộc hàng những việc cần cấm chỉ.

Bởi vậy đến hiện tại Ác Kim đều không chân chính lộ diện, chỉ là để một giáo chủ đi ra, chính là dự định tới thời khắc mấu chốt sẽ lấy ra làm bia đỡ đạn.

Nếu Tả Na không tỉnh ngộ lại thì kết cục sau này chỉ sợ sẽ không quá tốt đẹp.

Mmà đối với ủy thác của tài phú nữ sĩ, Lôi Lâm cũng rất có hứng thú.

“Hỗ trợ tìm mấy món đồ, về sau dựa theo vật phẩm tìm được để trao đổi?”

“Thú vị. . . Tất Phát Tạp Tư quyền trượng sao?” Trong mắt Lôi Lâm lập tức hiện ra bóng mờ một thanh pháp trượng, lại rất nhanh phá vỡ ra.

“Trong lời đồn, chuôi thần khí này có năng lực phòng ngừa thần linh tiên đoán cùng định vị, quả nhiên là thật, mà bản thể quyền trượng có khả năng ở bất kỳ ngóc ngách nào thuộc chủ thế giới vật chất, hoặc đã trực tiếp rơi địa ngục cùng thâm uyên, ngay cả như vậy, đây cũng là một món đồ có hi vọng đứng đầu mà tài phú nữ thần ủy thác. . .”

Lôi Lâm cau mày, lúc này hơi nghi hoặc một chút: “Vị thần này, rốt cuộc đang suy nghĩ gì?”

Đáng tiếc, đối phương là thần linh có thần lực cấp trung, so sánh ra chính là phù thủy quy tắc cấp tám ở thế giới phù thủy, tư duy căn bản không phải Lôi Lâm hiện tại có thể nhòm ngó.

“Điểm duy nhất có thể xác định chính là dù là việc thông thương hay sưu tầm vật phẩm, ta cũng không thể luôn luôn lưu lại đảo Ban Khắc Tư, tất nhiên sẽ đi đến chủ đại lục thậm chí tầng ngoài vị diện, đây chính là mục đích của đối phương?”

Lôi Lâm không khỏi suy đoán như vậy.

Dù sao hắn cùng tài phú nữ sĩ vô thân vô cố, mới không tin tưởng đối phương lại đột nhiên nổi lòng tốt đến giúp đỡ hắn.

“Nếu đúng như ta suy đoán. . .”

Lôi Lâm hạ mí mắt, che khuất ánh sáng u ám trong con ngươi. . .