Chương 1841: Hiệu trung (2)
Văn tự lân hỏa màu xanh lục không có một chút thay đổi nào, chỉ có dưới góc phải có thêm một chữ kí tên.
“Kỳ quái. . . Sao vừa nãy lại đột nhiên có cảm giác khiếp đảm?”
Ba Nhĩ Trạch Phân lắc đầu một cái, ném suy nghĩ này ra khỏi đầu, lần thứ hai xác nhận đây chính là khế ước trước đó do nó làm ra, nó cũng ký xuống tên chính mình ở vị trí vốn là của thủ trưởng.
Một cái tên thật của ma quỷ đỏ như màu máu hiện lên, sau đó cả tấm giấy bằng da dê đột nhiên bốc cháy lên, lân hỏa màu xanh lục hình thành dấu ấn, tách ra bay tới ngực Lôi Lâm cùng Ba Nhĩ Trạch Phân.
“Keng! Thu được khế ước ma quỷ hiệu trung! Đối tượng —— Ba Nhĩ Trạch Phân là một trong tám ma tướng! Chú ý: đối phương còn có một vị thủ trưởng hiệu trung khác, bởi vậy khi chủ thể phát ra mệnh lệnh xung đột với mệnh lệnh của A Tư Ma Đế Nhĩ Tư thì Ba Nhĩ Trạch Phân có 50% khả năng rơi vào trạng thái tư duy hỗn loạn!”
Chíp lập tức hiện ra.
“Ừm! Rất tốt, tiếp tục che giấu!” Lúc này Lôi Lâm đã đã biến thành thủ trưởng của Ba Nhĩ Trạch Phân, bản thân lại là lãnh chúa địa ngục, muốn che đậy một phần cảm ứng của đối phương càng vô cùng dễ dàng.
Có chíp mô phỏng, Ba Nhĩ Trạch Phân thu được con đường hiệu trung của Lôi Lâm cũng thoả mãn phi thường.
“Ừm! Rất tốt! Nói cho ta biết! Lôi Chiết Nhĩ! Tại sao ngươi tới A Phất Nạp Tư?”
Trong xếp hạng nỗi sợ của ma quỷ, thủ trưởng vĩnh viễn xếp hàng đầu, lúc này Ba Nhĩ Trạch Phân tự nhận là đã hoàn toàn chưởng khống ma quỷ trước mặt.
Nếu không phải tương lai còn có lúc cần tới đối phương, hiện tại sợ là nó đã sớm đã xé rách trước ngụy trang, ra tay cẩn thận tra hỏi đối phương hưởng thụ.
Đột nhiên xuất hiện biến hóa khiến Lôi Lâm đóng vai giác ma thật sự có chút sợ hãi.
“Ta. . . Ta nhận được mệnh lệnh của A Tư La Khắc đại nhân! Đến đây tìm kiếm. . .” Lôi Lâm có chút rụt rè đáp.
“Tìm kiếm cái gì?Nhanh nói rõ ràng một chút! Lẽ nào ngươi muốn ta giáng cấp của ngươi, biến ngươi thành tiện ma đê tiện nhất sao?”
Hô hấp của Ba Nhĩ Trạch Phân dần biến thành dồn dập lên, thậm chí Lôi Lâm cảm ứng được gợn sóng kịch liệt trong nội tâm.
“A Tư La Khắcra lệnh cho ta đến đây tìm kiếm tất cả tung tích có quan hệ tới lãnh chúa Địch Tư- Bối Lỗ Tắc Ba Bố đại nhân. . .”
Đến cuối cùng, Lôi Lâm giống như rốt cục không chịu nổi ánh mắt của Ba Nhĩ Trạch Phân, cắn răng nói ra tất cả.
“Bối Lỗ Tắc Ba Bố?Nó thật sự đã mất tích sao?” Ba Nhĩ Trạch Phân đột nhiên cầm lấy cánh tay Lôi Lâm, trong mắt có ánh sáng.
“Vâng. . . Vâng, cho dù là A Tư La Khắc đại nhân cũng không có tin tức của lãnh chúa!”
Lúc này Lôi Lâm giống như đã bị dọa sợ.
“Ha ha. . . ha ha. . . Tình báo quả nhiên là thật! Một vị lãnh chúa địa ngục biến mất rồi, đây là chuyện tươi đẹp cỡ nào. . .”
Ba Nhĩ Trạch Phân cười lớn, cuối cùng bình tĩnh lại.
“Rất tốt! Ngươi nói ra tất cả chuyện mình biết cho ta, không cần ẩn giấu, bằng không ngươi nhất định sẽ không muốn biết hậu quả. . .”
. . .
Sau một hồi lâu, giác ma có vẻ hơi hồn bay phách lạc rời khỏi tháp đồng thau.
“Thì ra là như vậy, A Tư Ma Đế Nhĩ Tư rốt cục không nhịn được, muốn động thủ sao?”
Trong lòng Lôi Lâm lại đang bí ẩn tính toán, chính vào khi nãy, tuy rằng hắn lộ ra lượng lớn tin tức, lòng cảnh giới của Ba Nhĩ Trạch Phân đối với Lôi Chiết Nhĩ cũng hạ xuống thấp nhất nên cũng bị Lôi Lâm nói bóng gió gợi ra không ít tình báo.
“Lại chuẩn bị dùng một trong tám ma tướng thay thế vị trí lãnh chúa địa ngục nguyên bản?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, “Cảm giác này hoàn toàn không giống phong cách của A Tư Ma Đế Nhĩ Tư, nhưng đáng tiếc mồi nhử này quá lớn, dủ khiến tám ma tướng không màng tất cả nguy hiểm. . .”
Đựa theo tin tức trước đó Ba Nhĩ Trạch Phân tiết lộ ra, sau khi vị trí lãnh chúa địa ngục tầng thứ hai trống một hồi lâu, A Tư Ma Đế Nhĩ Tư rốt cục quyết định tiếp quản tình hình rối loạn này, đồng thời chấp nhận sẽ chọn ra một người trong tám ma tướng để tiếp nhận vị trí kia.
Đó cũng là vị trí lãnh chúa địa ngục! Đại diện cho quyền vị chí cao vô thượng của toàn bộ địa ngục!
Mà phán xét tiêu chuẩn, dường như chính là công huân của tám ma tướng, bao gồm đả kích ác ma, còn có cả công lao mở rộng tầng thứ nhất A Phất Nạp Tư.
Bởi vậy, trước đó tám ma tướng mới không chút do dự mà bày ra cạm bẫy, giết chết một quân đoàn ác ma.
Sau đó, những thâm ngục luyện ma bị vị trí lãnh chúa làm cho choáng váng kia còn có thể xuất kích khắp nơi, chuẩn bị giúp A Tư Ma Đế Nhĩ Tư mở rộng địa bàn ở A Phất Nạp Tư.
So với những chuyện này, một khu vực chỉ là chiến lược yếu địa —— Thanh đồng bảo lũy cũng không quá quan trọng, vì đổi lấy Thải A Mã Đặc ngầm đồng ý cùng trợ giúp, tám ma tướng không chút do dự nhường nơi này cho đối phương.
Dù sao, lúc này ngũ thải long vẫn là minh hữu của tám ma tướng, mà tầng thứ nhất còn có càng nhiều nơi có thể chiếm lấy.
Trên thực tế, lần này bày cạm bẫy ở thanh đồng bảo lũy đã là một lần liên thủ cuối cùng tám ma tướng, tiếp đó, chúng nó sẽ từng người hành động, phân công nhau tranh thủ đầy đủ công huân, thu được thủ trưởng A Tư Ma Đế Nhĩ Tư tán thành, kế thừa vinh dự lãnh chúa tầng thứ hai!
“Đáng tiếc. . . Đây chính là một cái hố to! ! ! Không dời đi quyền hạn lãnh chúa, không bắt được Bối Lỗ Tắc Ba Bố, lẽ nào A Tư Ma Đế Nhĩ Tư chấp nhận là có thể có hiệu lực sao?”