Chương 1842: Địch Tư (1)
Bàn về nhận thức đối với địa ngục, hiện tại ma quỷ ở thế giới các thần vượt qua Lôi Lâm gộp lại cũng không có mười con.
Bởi vậy, hắn biết rõ phạm vi quyền lực của A Tư Ma Đế Nhĩ Tư.
Mặc dù đối phương thật sự là ma quỷ cường đại nhất, nhưng uy năng cũng chỉ thông hành ở tầng thứ chín địa ngục, bảy vị lãnh chúa địa ngục khác căn bản là không hề sợ nó.
Cái gọi là bổ nhiệm làm lãnh chúa tầng thứ hai, hoàn toàn chính là một chuyện cười!
Nhưng ngay cả như vậy, trong số tám ma tướng vẫn có không ít kẻ nhảy vào, bởi vì chí ít chúng nó cũng cần một danh nghĩa tranh cướp quyền thống trị tầng thứ hai! Cho dù là giả tạo, nhưng ít ra còn A Tư Ma Đế Nhĩ Tư đại diện chống đỡ!
“Đưa ra so sánh thì Ba Nhĩ Trạch Phân đã rất thiết thực rồi!”
Nghĩ đến kế hoạch vừa nãy đối phương để lộ ra, trên mặt Lôi Lâm không khỏi nở một nụ cười.
. . .
Lôi Lâm đưa mắt nhìn bốn phía, chợt nhìn thấy một toà thành thị sắt thép bập bùng ánh lửa, lửa địa ngục hỏa hồng chiếu vào tường thành sắt thép bị đốt cháy khét, một mảnh khói đặc từ từ bay lên, hình thành từng đợt khói đen che đậy bốn phía chung quanh.
Chung quanh vách tường bị thiêu đốt đỏ chót, chỉ cần vừa chạm vào là sẽ bị phỏng nghiêm trọng.
Thậm chí, ngay cả đá trải đường bừng sắt thép trên mặt đất cũng đang tản ra nhiệt độ cao, nếu như không có năng lực miễn dịch hỏa diễm hoặc đi ủng đặc chế thì người đi đường chẳng mấy chốc sẽ đau đớn ngã xuống đất giãy dụa, đồng thời bị bốc cháy.
Ở mấy góc đường phố có lỗ thông gió loại nhỏ, còn thường thường có thể nghe được tiếng kêu thảm thiết, giống như đến từ cửu uyên dưới nền đất.
Đó là tù phạm bị giam giữ trong đại ngục giam dưới lòng đất đang rên rỉ, trong số chúng nó có tù binh từ huyết chiến, kỳ tịnh giả, thậm chí là phàm nhân bị bắt cóc từ chủ thế giới vật chất đến đây!
Chờ đến khi linh hồn chúng nó bị thống khổ hành hạ đến “thành thục”, kẻ có tư sắc cao cấp trong những tù phạm này sẽ bị đưa đến các biệt thự cao to hùng vĩ ở chung quanh, cung cấp cho những quý tộc ma quỷ đó hưởng dụng.
Đông đảo ma quỷ quý tộc thích tổ chức tiệc rượu, chúng nó tụ tập cùng nhau, thảo luận vị trí nào nhất là mỹ vị trên người tù phạm, đồng thời khám phá ra nghệ thuật “nấu nướng” mới. . .
Chỉ đứng ở trên đường phố, Lôi Lâm là có thể cảm giác được hô hấp cùng tiếng tim đập của tầng vị diện này.
Khác với lần thứ nhất tới A Phất Nạp Tư, sau khi đứng ở chỗ này, hắn cảm giác dường như mình có thể điều động sức mạnh toàn bộ vị diện, giống như hắn chính là chủ nhân ở chỗ này vậy.
Địa ngục nguyên lực sôi trào mãnh liệt hầu như muốn hoàn toàn theo tâm ý của Lôi Lâm mà động,
Chỉ có một điểm trở ngại cuối cùng đó là Bối Lỗ Tắc Ba Bố còn tồn tại, cùng với một điểm sức mạnh quy tắc cùng quyền hạn cuối cùng trên người hắn! ! !
“Địch Tư! Nếu như ta hoàn toàn thôn phệ Bối Lỗ Tắc Ba thì khi ta ở đây giống như thần linh trong thần quốc!”
Lãnh chúa địa ngục có quyền hạn hoàn toàn có thể sánh ngang với uy năng của chân thần ở thần quốc! Đương nhiên là cần ở trên địa bàn của vị lãnh chúa kia!
Trong lòng Lôi Lâm thầm thở dài.
Nơi này chính là Địch Tư! Tầng thứ hai địa ngục Ba Thác! Một thành thị sắt thép to lớ vô biên vô hạn! Toàn bộ thành thị chính là vị diện!
“Lo lắng làm gì? Còn không đi?”
Lúc này, một người mặc áo bào tro đứng ở bên người Lôi Lâm trực tiếp quát lớn.
“Tuân mệnh! Đại nhân!” Lôi Lâm khiêm tốn khom người, trong lòng lại cười lạnh.
Người ngụy trang cùng hắn đồng thời đến đây tự nhiên chính là Ba Nhĩ Trạch Phân, vị thâm ngục luyện ma này không dựa theo quy tắc trò chơi của A Tư Ma Đế Nhĩ Tư hành động, hắn không mở rộng lãnh địa ở A Phất Nạp Tư, mà là lén lút đi tới địa ngục tầng thứ hai.
Mà mục đích nó cũng là rất rõ ràng lộ ra—— Vị thâm ngục luyện ma là một trong tám ma tướng này, tâm phúc đứng đầu địa ngục lúc này cũng có tâm tư riêng của chính mình.
Nó muốn tìm ra Bối Lỗ Tắc Ba Bố đã mất tích kia, đồng thời giam cầm đối phương lại, rút lấy sức mạnh của đối phương, trở thành đứng đầu địa ngục Địch Tư chân chính!
A Tư Ma Đế Nhĩ Tư bổ nhiệm không đáng kể chút nào, chân chính đứng đầu địa ngục là tồn tại có thể đứng ngang hàng cùng đối phương!
Rất hiển nhiên, vị Ba Nhĩ Trạch Phân này đã âm thầm phản bội A Tư Ma Đế Nhĩ Tư, nhưng Lôi Lâm không hề kinh ngạc gì, dù sao, phản loạn cùng âm mưu đối với ma quỷ vốn là chuyện bình thường không đáng kể, đặc biệt là nhằm vào thủ trưởng, không phải sao?
“Bình tĩnh mà xem xét, phương hướng của đối phương rất chính xác, nhưng kế hoạch có vấn đề! Những người đánh ý đồ này, bây giờ căn bản không chỉ có mỗi mình nó. . . Dù là A Tư Ma Đế Nhĩ Tư, hay lãnh chúa địa ngục khác, hiện tại e là đều đang đánh chủ ý tới Bối Lỗ Tắc Ba Bố. . .”
Trong lòng Lôi Lâm thở dài.
“Ta chuẩn bị trà trộn vào thiết tháp để điều tra! Ngươi có biện pháp gì sao?”
Ba Nhĩ Trạch Phân chỉ tay về kiến trúc hình tháp cao vút trong mây, cực kỳ dễ thấy ở trung tâm thành phố.
Nơi đó là thiết tháp! Là cung điện của bạo thực đại quân Bối Lỗ Tắc Ba Bố, bình thường nó đều là ở bên trong đó, rất ít khi ra ngoài, nhưng hiện tại đã mấy chục năm không có tin tức gì.
Sau khi liên lạc mấy chục lần, còn mạnh mẽ xông vào đều không có kết quả, tin tức Bối Lỗ Tắc Ba Bố đã bí ẩn mất tích mới âm thầm truyền ra.
Nhưng với tính cách giả dối của ma quỷ, không có ai chắc đây không phải âm mưu mà vị lãnh chúa địa ngục này đang chuẩn bị gì, thậm chí ngay cả Ba Nhĩ Trạch Phân đều không dám xác định.
Đương nhiên, hiện tại Lôi Lâm đã cho nó tự tin, thậm chí làm nó chuẩn bị mạo hiểm đi tới thiết tháp điều tra, tìm kiếm manh mối có liên quan đến việc Bối Lỗ Tắc Ba Bố mất tích.