Chương 1878: Bá Đạt Khắc (1)
Lúc này Lôi Lâm lựa chọn địa điểm khá đáng chú ý.
Nơi này là nơi hắn lần đầu tiên tao ngộ miêu đầu ưng độc nhãn hư hư thực thực là phân thân của Mộng Yểm Chi Vương, được tặng cho một sợi lông mộng cảnh kéo toàn bộ phòng thí nghiệm tới thế giới mộng cảnh.
Cũng chính là ở khu vực này, hắn mới tìm được đám Cách Lỵ An là dân bản địa mộng cảnh, đồng thời bắt được một chút tư liệu nghiên cứu quý giá, giúp hắn tiến lên một bước trên việc nghiên cứu lực lượng mộng cảnh lúc đó.
Lấy nơi này là nguyên điểm, phía bắc là băng tuyết hủy diệt phủ trắng khắp nơi, tộc quần của thiên tai lĩnh chủ khủng bố ở đây.
Dựa theo phỏng đoán cẩn thận của Lôi Lâm, ít nhất có năm, sáu tà thần mộng cảnh lựa chọn khối khu vực này, phong ấn chính mình ở bên kia.
Lúc bình thường, cho dù là những tà thần mộng cảnh và thiên tai lĩnh chủ này vô ý phóng xạ ra bên ngoài, đều là tai nạn đối với với tất cả dân bản địa mộng cảnh, nơi này là cấm địa tuyệt đối, nhưng hiện tại, tình huống lại khác biệt!
So với các khu vực mộng cảnh suy kiệt khác thì vùng thiên tai bắc địa lại trở thành đường sống duy nhất!
Dù sao, có thể làm cho các thiên tai lĩnh chủ khác coi trọng, cùng lựa chọn nơi này để phong ấn chính mình chính là có thể nói rõ một điểm bên kia có chỗ tốt khó có thể dùng lời diễn tả được đối với việc chống lại lực lượng mộng cảnh suy kiệt, cho nên mới xuất hiện tình huống cường giả tụ tập ở đây.
So với để bộ tộc diệt vong, băng tuyết hủy diệt hay phóng xạ năng lượng cao, hoặc mạnh mẽ bạo ngược đều thành chuyện cười.
Bởi vậy, bộ tộc Cách Lỵ An vào thời điểm nguy hiểm nhất đều lựa chọn di chuyển tới vùng thiên tai ở hướng bắc, cũng không phải là không có đạo lý.
Dù sao những tà thần rơi vào phong ấn ngủ say kia, đối với với con kiến bên người hẳn là có thái độ xem thường.
“Đây chính là kỳ tích sinh mạng?”
Lôi Lâm cảm khái, trong cảm ứng của hắn, sinh cơ ở phương bắc cũng là nhiều nhất.
Có thiên tai lĩnh chủ không tự chủ chống lại, cung cấp che chở cho những dân bản địa kia kéo dài hơi tàn, cho nên hình thành một loại quan hệ dựa dẫm quỷ dị.
Dân bản địa mộng cảnh chung quanh, ngoại trừ bộ tộc của Cách Lỵ An ra, khẳng định còn có không ít bộ tộc khác tới đây tìm kiếm che chở.
“Cũng coi như là một hạng mục điều tra không sai! Hả?”
Bóng người Lôi Lâm ở giữa không trung đột nhiên hơi ngưng lại, nhìn bóng đen to lớn mà chíp quét hình được, còn có khí tức linh hồn quen thuộc kia.
“Lại gặp phải người quen?”
Khóe miệng hắn lóe qua một ý cười: “Vậy thì tới chào hỏi đi!”
Ầm ầm!
Lúc này Lôi Lâm đã hoàn toàn bước vào lĩnh vực phù thủ quy tắc cấp bảy, lại có nguyên lực thế giới mộng cảnh bổ trợ, vừa ra tay chính là long trời lở đất.
“Mở cho ta!”
Đại địa run rẩy dưới ý chí của Lôi Lâm, trực tiếp nứt ra một đạo khe rãnh sâu không thấy đáy, đây là kết qủa mà Lôi Lâm đã ràng buộc sức mạnh của chính mình,chưa sử dụng tới thế giới nguyên lực.
Bằng không, một đòn này đánh ra, hủy diệt non nửa khối đại lục cũng là chuyện quá đơn giản.
“Hóa bùn thành đá! Buộc thổ địa thành kim cương! ! !”
Vu thuật của phù thủy quy tắc gần như với bản nguyên. cũng không còn vết tích rìu đục, Lôi Lâm có kinh nghiệm “tiến tu” ở thế giới các thần lại càng như vậy.
Dưới sự điều khiển của hắn, sức mạnh huyết mạch, lực lượng mộng cảnh đều hòa hợp giống như một thể, mà ánh sáng giống như thần thuật lại giống như vu thuật, thần linh mở miệng thành phép thuật, thay đổi hiệu quả sử dụng thần lực, trực tiếp tách từng tầng đất ra rồi biến thành một tấm thép lớn.
Oành! ! ! !
Dưới nền đất, một bóng đen di động với tốc độ cao đột nhiên đụng vào, phát ra tiếng nổ vang rung núi chuyển đất, thậm chí ngay cả tấm thép lớn mà Lôi Lâm lâm thời chế tạo ra cũng đều hiện lên ra một vết sâu lớn.
“Ồ! Đáng chết. Nơi này sao lại có một tấm thép thế, không, thép làm bằng tầng đất?”
Mặt đất bị hai vuốt rồng lớn xốc lên, theo sau là một đầu rồng lớn chui ra.
Khác với cự long ở thế giới các thần, con rồng này chỉ có một con ngươi lớn màu, phía sau là gai nhọn giống như núi, hai cánh thịt lớn đến mức đủ để che kín bầu trời thu lại, dán vào hai bên thân thể, khiến cho thân thể to lớn biến thành hình giọt nước mưa trôi chảy, rất thích hợp đào móc trong lòng đất.
Càng kinh khủng là trên người con độc mục long này, lại tỏa ra sóng năng lượng chỉ có phù thủy quy tắc mới có, đại diện cho sức mạnh cường đại!
Ở thế giới các thần, e là cũng chỉ có thái cổ long trong lời đồn mới có thể so sánh cùng nó.
“Đã lâu không gặp, độc mục long tiên sinh đến từ thế giới Áo Sáng!”
Nhìn độc mục long đã chuyển thành công nhân đào móc chuyên nghiệp, Lôi Lâm cố gắng nhịn xuống ý cười, lễ phép chào hỏi.
“Hả? Là ai đang đùa bỡn Cát Cát Khắc Nhĩ long tộc vĩ đại?”
Độc mục long dùng móng vuốt lớn vỗ vỗ đầu, dường như tỉnh táo lại từ choáng váng vừa nãy, “Ta đã nói mà, dựa vào kỹ thuật của ta, sao có thể không phát hiện được dị thường phía trước? Hóa ra là ngươi. . . Phù thủy trước kia!”
Độc mục long vừa lầm bầm oán giận, vừa rút thân thể to lớn của chính mình từ trong tầng đất ra: “Cách lần trước gặp mặt mới mấy ngàn năm, ngươi đã hoàn toàn bước vào ngưỡng cửa cấp bảy, thiên phú như thế thực sự làm ta ước ao. . . Nhưng cũng đúng, nơi này là thế giới mộng cảnh, ai biết bên ngoài đã trải qua bao nhiêu năm, biết đâu đã mấy vạn năm thời gian cứ như thế trôi qua ở trên tay ta. . .”
“Nói như thế thì các hạ vẫn luôn lưu lại ở thế giới mộng cảnh?”
Lôi Lâm hơi kinh ngạc hỏi.
“Đương nhiên! Lẽ nào ngươi không biết bảo tang của thế giới mộng cảnh có bao nhiêu phong phú? Đặc biệt là ở địa tâm.